Giao Kèo Của Trái Tim
10 phút đọc

Chương 4

Chương 4 — Giao Kèo Của Trái Tim

Cập nhật 17/08/2026 10 phút đọc

Thứ Bảy, Thảo Nguyên hẹn Việt Anh ở quán chè nhỏ đầu ngõ, cách nhà bà ngoại chỉ hai con phố, nơi cô vẫn hay ghé mỗi chiều đi học về. Quán nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh, bàn ghế gỗ cũ kỹ, chủ quán là một bà cụ hiền lành ít khi để ý đến khách, đúng kiểu địa điểm lý tưởng để bàn chuyện riêng tư mà không sợ bị ai nghe thấy.

Cô đến sớm mười lăm phút, mang theo một cuốn sổ tay bìa da nâu, bên trong là những gì cô đã soạn thảo suốt tối qua — không phải vì cô nghĩ Việt Anh nói đùa về chuyện "lập hợp đồng", mà vì chính cô cũng cảm thấy an tâm hơn khi mọi thứ được viết ra rõ ràng.

Việt Anh đến đúng giờ, không sớm không muộn một phút, mặc áo sơ mi xanh navy đơn giản, tay xách theo một chiếc cặp da mỏng trông có phần nghiêm túc thái quá so với bối cảnh một quán chè bình dân.

"Cậu mang theo cả cặp táp à?" Thảo Nguyên không nhịn được hỏi khi cậu ngồi xuống đối diện.

"Trong này có bản nháp bài luận tớ đang viết," Việt Anh đáp, đặt chiếc cặp lên bàn. "Tớ nghĩ nếu hôm nay chúng ta thống nhất giao kèo, có thể bắt đầu buổi học đầu tiên luôn cho tiết kiệm thời gian."

"Cậu đúng là người không thích lãng phí một giây nào nhỉ," cô lẩm bẩm, vừa nói vừa mở cuốn sổ tay ra, đặt giữa bàn.

"Đây là những điều khoản tớ soạn." Cô đẩy cuốn sổ về phía cậu. "Cậu xem qua, có gì cần thêm bớt thì mình bàn."

Việt Anh cầm cuốn sổ lên, đọc từng dòng chữ viết tay ngay ngắn của Thảo Nguyên với vẻ tập trung cao độ, như đang xem xét một bản thiết kế kỹ thuật quan trọng.

**Điều khoản giao kèo**, dòng đầu tiên viết. Bên dưới là danh sách:

*Một, thời hạn giao kèo kéo dài từ nay đến hết buổi tiệc mừng thọ bảy mươi tuổi của bà Ngô Thị Xuân, dự kiến vào cuối tháng Sáu.*

*Hai, Đinh Việt Anh có nghĩa vụ xuất hiện trước gia đình Ngô Thảo Nguyên với tư cách bạn trai khi được yêu cầu, tối thiểu một lần một tuần vào các dịp cuối tuần, tối đa không quá ba lần một tuần trừ khi có sự kiện đặc biệt.*

*Ba, Ngô Thảo Nguyên có nghĩa vụ kèm cặp Đinh Việt Anh về kỹ năng viết luận và chuẩn bị phỏng vấn học bổng, tối thiểu hai buổi một tuần, mỗi buổi không dưới chín mươi phút, cho đến khi hoàn thành bài luận cá nhân và buổi phỏng vấn thử cuối cùng trước ngày phỏng vấn thật.*

*Bốn, cả hai bên cam kết không để phát sinh tình cảm thật ngoài phạm vi giao kèo. Mọi hành động thân mật trước mặt gia đình chỉ mang tính trình diễn, không phản ánh cảm xúc thật.*

*Năm, giao kèo có thể chấm dứt sớm nếu một trong hai bên cảm thấy không thể tiếp tục, với điều kiện thông báo trước ít nhất một tuần.*

"Điều khoản khá chi tiết," Việt Anh nhận xét, ngước lên nhìn cô với ánh mắt có chút bất ngờ xen lẫn tán thưởng. "Tớ tưởng cậu chỉ đùa thôi, không nghĩ cậu soạn kỹ đến vậy."

"Tớ là dân viết lách mà," Thảo Nguyên nhún vai, cố che giấu vẻ hài lòng khi thấy Việt Anh có vẻ đánh giá cao sự chuẩn bị của mình. "Với lại, nếu đã làm thì phải làm cho đàng hoàng, tránh phát sinh hiểu lầm về sau."

"Tớ có một vài góp ý." Việt Anh rút bút trong túi áo ra, gạch chân vào điều khoản thứ hai. "Cậu ghi 'khi được yêu cầu', nhưng không nói rõ ai là người quyết định thời điểm yêu cầu. Nên quy định cụ thể là cậu sẽ báo trước cho tớ ít nhất hai ngày, để tớ sắp xếp lịch với câu lạc bộ Robotics."

"Được, hợp lý." Thảo Nguyên gật đầu, ghi thêm chú thích vào lề trang giấy.

"Còn điều khoản thứ tư," Việt Anh tiếp tục, giọng vẫn giữ vẻ nghiêm túc điềm tĩnh thường thấy, "tớ nghĩ nên ghi rõ hơn về giới hạn hành động thân mật. Ví dụ, nắm tay ở mức độ nào được chấp nhận, có cần thiết phải... gọi nhau bằng những từ xưng hô tình cảm hay không."

Thảo Nguyên hơi đỏ mặt trước cách Việt Anh bàn luận vấn đề này với thái độ khô khan như đang thảo luận thông số kỹ thuật của một cỗ máy, nhưng cô cũng phải công nhận cậu có lý.

"Được rồi," cô hắng giọng, cố giữ vẻ chuyên nghiệp. "Nắm tay, khoác vai ở mức xã giao thông thường thì được, kiểu như các cặp đôi bình thường vẫn làm trước mặt người lớn. Về xưng hô, có lẽ trước mặt bà tớ nên gọi nhau là 'anh' với 'em' cho tự nhiên, còn ở trường thì vẫn giữ nguyên 'cậu' với 'tớ' như bình thường."

"Hợp lý," Việt Anh gật đầu, ghi chú thêm vào sổ. "Vậy tớ đề nghị thêm điều khoản thứ sáu: mọi thông tin về giao kèo này phải được giữ bí mật tuyệt đối, chỉ hai người biết, trừ khi cần thiết phải thông báo cho người thứ ba để tránh lộ chuyện."

"Bích Vân đã biết rồi," Thảo Nguyên thú nhận ngay, không muốn giấu giếm. "Cậu ấy là bạn thân nhất của tớ, tớ không giấu được cậu ấy chuyện gì cả."

"Vậy thì ghi thêm ngoại lệ cho Bích Vân," Việt Anh nói, không tỏ ra khó chịu như cô lo ngại. "Về phía tớ, có lẽ tớ cũng cần nói cho một người biết, để tránh bị hỏi han khi thấy tớ thường xuyên đến nhà cậu."

"Ai vậy?" Thảo Nguyên hỏi, tò mò.

"Diệu Anh," Việt Anh đáp, giọng thoáng chút do dự. "Bạn thân từ nhỏ của tớ, cũng học ở câu lạc bộ Robotics. Nhà tụi tớ ở gần nhau, gia đình quen biết nhau từ lâu, nếu tớ giấu cậu ấy chuyện này thì kiểu gì cũng sẽ có lúc lộ ra do vô tình."

Thảo Nguyên gật đầu, ghi thêm tên Diệu Anh vào danh sách ngoại lệ, không nghĩ ngợi nhiều về điều đó lúc bấy giờ.

Sau khi hoàn thiện các điều khoản, cả hai cùng đọc lại một lượt, rồi Thảo Nguyên rút bút ký tên mình xuống cuối trang, chuyền cuốn sổ cho Việt Anh. Cậu cầm bút, ký tên một cách nghiêm túc như đang ký một hợp đồng thương mại thật sự, nét chữ vuông vắn, chắc chắn.

"Vậy là chính thức," cô nói, gấp cuốn sổ lại, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa hơi lạ lẫm khi nhìn thấy chữ ký của cả hai cạnh nhau trên cùng một trang giấy.

"Chính thức," Việt Anh lặp lại, rồi không chần chừ, mở chiếc cặp da lấy ra một xấp giấy in bản nháp bài luận. "Vậy bắt đầu buổi học đầu tiên được chưa? Tớ muốn tận dụng thời gian còn lại của buổi chiều nay."

Thảo Nguyên bật cười trước sự thực dụng đến mức buồn cười của cậu, nhưng cũng không phản đối, cầm lấy xấp giấy bắt đầu đọc.

Bài luận mở đầu bằng một câu: "Tôi tên là Đinh Việt Anh, tôi thích robot vì robot luôn hoạt động theo logic rõ ràng, không giống con người."

Cô đọc xong câu đầu tiên, không kìm được phì cười, ngước lên nhìn Việt Anh đang ngồi đối diện với vẻ mặt chờ đợi đầy nghiêm túc.

"Cậu thấy sao?" Cậu hỏi, có chút lo lắng thấp thoáng trong giọng nói vốn luôn điềm tĩnh.

"Thành thật mà nói," Thảo Nguyên đáp, cố nén cười, "câu này đọc như một lời tuyên bố ghét con người hơn là mở đầu một bài luận xin học bổng."

"Nhưng đó là sự thật," Việt Anh phản bác, giọng nghiêm túc không chút đùa cợt. "Robot đáng tin cậy hơn nhiều. Chúng không nói dối, không thay đổi ý kiến bất chợt, không tạo ra những tình huống khó xử như—" cậu ngừng lại, ánh mắt liếc nhìn cuốn sổ tay vừa ký kết giao kèo trên bàn, "—như tình huống chúng ta đang gặp phải bây giờ chẳng hạn."

Thảo Nguyên cười phá lên, lần này không kìm được nữa. "Được rồi, được rồi, tớ hiểu ý cậu. Nhưng hội đồng tuyển sinh không muốn nghe một bài luận chê bai loài người đâu, họ muốn thấy con người thật đằng sau những con số thành tích. Họ muốn biết tại sao cậu yêu robot, câu chuyện gì đã khiến cậu chọn con đường này, không phải một tuyên ngôn triết học về sự đáng tin cậy của máy móc."

"Vậy tớ nên viết gì?" Việt Anh hỏi, lần đầu tiên từ đầu buổi gặp, giọng cậu có chút bối rối thành thật, khác hẳn vẻ tự tin thường thấy khi nói về kỹ thuật.

Thảo Nguyên nhìn cậu một lúc, nhận ra đằng sau vẻ lạnh lùng, thực dụng ấy là một người đang thật sự chật vật với điều mà đối với cô vốn là bản năng — kể một câu chuyện, chạm đến cảm xúc người khác bằng ngôn từ.

"Kể cho tớ nghe," cô nói, giọng nhẹ nhàng hơn, gập cuốn sổ giao kèo lại, đặt sang một bên để nhường chỗ cho công việc thật sự. "Lần đầu tiên cậu chạm vào một con robot, cảm giác lúc đó như thế nào? Đừng nghĩ về việc viết cho hay, chỉ cần kể thật, như đang nói chuyện với một người bạn."

Việt Anh im lặng một lúc, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa quán, nơi ánh nắng chiều đang dần ngả vàng trên những mái nhà thấp của con hẻm nhỏ, như đang lục lại một ký ức đã lâu không nhắc tới.

"Năm tớ mười hai tuổi," cậu bắt đầu, giọng chậm rãi, "ba mẹ tớ ly hôn. Buổi tối tớ chuyển sang phòng mới ở nhà ba, tớ không ngủ được, cứ ngồi nhìn ra cửa sổ cả đêm. Sáng hôm sau, ba tớ mang về một bộ lắp ráp robot cũ, nói là mua ở chợ đồ cũ, bảo tớ lắp thử cho đỡ buồn."

Thảo Nguyên lặng người nghe, không ngắt lời, cảm nhận được có điều gì đó chân thật và quý giá đang bắt đầu hé lộ, thứ mà không một bản nháp khô khan nào trước đó có thể chạm tới.

"Tớ lắp mất ba ngày," Việt Anh tiếp tục, giọng vẫn đều đều nhưng có gì đó mềm hơn thường lệ. "Lần đầu tiên nó động đậy được, tớ thấy... nhẹ nhõm lạ thường. Như thể trong cái nhà mới đầy xa lạ đó, có một thứ duy nhất tớ có thể kiểm soát được, làm cho nó hoạt động đúng như tớ muốn, không như mọi thứ khác trong cuộc sống lúc đó."

"Đó," Thảo Nguyên khẽ mỉm cười, rút cây bút ra, bắt đầu ghi chép nhanh những gì cậu vừa kể. "Đó chính là câu chuyện cậu nên viết. Không phải về việc robot đáng tin cậy hơn con người, mà về việc chúng đã cho cậu một chỗ dựa khi mọi thứ xung quanh đang đổ vỡ."

Việt Anh nhìn cô, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên, như không ngờ một câu chuyện cậu chưa từng kể cho ai ngoài gia đình lại vừa buột ra dễ dàng đến vậy trước một người mà cách đây ba ngày cậu còn gần như không quen biết.

"Cảm ơn," cậu nói khẽ, giọng có phần lúng túng hiếm hoi. "Tớ chưa từng nghĩ theo hướng đó."

"Vậy nên mới cần người giỏi Văn như tớ," Thảo Nguyên đáp, cố tình nói đùa để xua tan không khí có phần trở nên nghiêm túc bất ngờ, dù trong lòng cô cũng cảm nhận được một điều gì đó vừa dịch chuyển, nhẹ nhàng nhưng rõ rệt, giữa hai người vốn chỉ mới ký một bản giao kèo hoàn toàn vì lợi ích cách đây chưa đầy nửa tiếng đồng hồ.

Đã sao chép liên kết chương