Giao Kèo Của Trái Tim
8 phút đọc

Chương 20

Chương 20 — Giao Kèo Của Trái Tim

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Bà Xuân xuất viện sau ba ngày theo dõi, sức khỏe đã ổn định trở lại, dù bác sĩ dặn dò kỹ lưỡng về việc cần nghỉ ngơi nhiều hơn, tránh làm việc quá sức trong thời gian tới. Cả nhà, bao gồm cả dì Hạnh và cậu Tuấn, đã họp bàn và quyết định thu gọn quy mô buổi tiệc mừng thọ lại, chỉ mời họ hàng thân thiết thay vì tổ chức rình rang như dự định ban đầu, đồng thời thuê hẳn một đội dịch vụ nấu tiệc chuyên nghiệp để bà không phải bận tâm chuẩn bị.

"Bà không cần phải ôm hết mọi việc vào người nữa đâu bà ơi," Thảo Nguyên nói khi giúp bà sắp xếp lại đồ đạc trong phòng sau khi về nhà. "Sức khỏe của bà quan trọng hơn một bữa tiệc linh đình nhiều."

"Bà biết, bà biết," bà Xuân cười, dù vẫn còn chút gượng gạo vì phải từ bỏ những kế hoạch tỉ mỉ mình đã dày công chuẩn bị. "Chỉ là bà muốn mọi thứ thật hoàn hảo, để không có gì phải tiếc nuối."

"Bữa tiệc nào có bà khỏe mạnh, vui vẻ ngồi giữa con cháu là hoàn hảo nhất rồi bà ạ," Thảo Nguyên nói, nắm lấy tay bà, giọng chân thành.

Dì Hạnh, người đảm nhận phần lớn công việc thu xếp lại quy mô buổi tiệc, ghé qua nhà mỗi buổi chiều để bàn bạc chi tiết cùng bà Xuân. Cậu Tuấn cũng xắn tay vào giúp, lo phần liên hệ với đội dịch vụ nấu tiệc và sắp xếp lại danh sách khách mời sao cho gọn nhẹ hơn nhưng vẫn đầy đủ những người thân thiết nhất. Cả nhà quây quần bàn bạc mỗi tối, không khí ấm cúng hoàn toàn khác với sự cập rập, áp lực của kế hoạch ban đầu.

"Chỉ mời họ hàng ruột thịt với vài người bạn thân của mẹ thôi," dì Hạnh quyết định, gạch bớt một loạt tên trong danh sách dài dằng dặc mà bà Xuân đã lập trước đó. "Còn hội dưỡng sinh với mấy người hàng xóm, để dịp khác mẹ mời riêng cũng được, không cần dồn hết vào một ngày."

"Ừ, các con quyết định đi, mẹ nghe theo hết," bà Xuân gật đầu, có phần ngoan ngoãn hiếm thấy sau trận ốm vừa qua, khiến cả nhà không khỏi bật cười trước sự thay đổi thái độ đột ngột của bà.

Trong những ngày bà dưỡng bệnh, Việt Anh đến thăm gia đình đều đặn hơn, không phải theo kịch bản giao kèo nào nữa, mà hoàn toàn tự nguyện, mang theo trái cây, sách báo, thậm chí có lần còn mang theo cả bộ cờ vua nhỏ để chơi cùng bà Xuân giải khuây trong lúc dưỡng sức. Diệu Anh cũng ghé qua một lần, mang theo một giỏ trái cây tươi cùng lời chúc sức khỏe chân thành, thái độ tự nhiên, thoải mái đến mức không ai có thể đoán được những xáo trộn cảm xúc cô từng trải qua chỉ vài tuần trước đó.

"Cảm ơn cháu đã ghé thăm bác," bà Xuân nói, nắm lấy tay Diệu Anh với vẻ trân trọng. "Cháu là bạn của Việt Anh à?"

"Dạ, cháu với Việt Anh học chung từ nhỏ ạ," Diệu Anh đáp, mỉm cười. "Nghe tin bác mệt, cháu với cả nhóm câu lạc bộ ai cũng lo lắng."

Thảo Nguyên đứng quan sát cảnh tượng ấy, lòng tràn đầy sự biết ơn trước sự trưởng thành và rộng lượng của Diệu Anh, người đã chọn cách vượt qua nỗi buồn riêng để tiếp tục là một người bạn tốt cho cả hai. Bà Xuân, dù không biết về những sóng gió vừa qua giữa hai người, vẫn nhận ra rõ ràng có điều gì đó ấm áp hơn trong cách cả hai đối xử với nhau, khác hẳn sự gượng gạo thoáng qua mà bà đã âm thầm để ý mấy tuần trước đó.

"Hai đứa làm lành rồi à?" Bà hỏi thẳng một buổi chiều, khi thấy Thảo Nguyên và Việt Anh cùng nhau dọn dẹp bàn cờ sau ván đấu, tay khẽ chạm vào nhau đầy tự nhiên, không còn chút gượng gạo nào như những ngày trước.

"Bà nhận ra tụi con có chuyện à?" Thảo Nguyên hỏi lại, hơi bất ngờ.

"Bà già rồi nhưng mắt vẫn tinh lắm," bà Xuân cười, ánh mắt hiền từ nhìn cả hai. "Yêu nhau mà không có sóng gió thì mới là lạ. Quan trọng là biết cách cùng nhau vượt qua, không bỏ cuộc giữa chừng."

Câu nói của bà khiến Thảo Nguyên và Việt Anh nhìn nhau, cùng mỉm cười, một sự thấu hiểu lặng lẽ trao đổi giữa hai người mà không cần lời giải thích thêm.

Tối hôm đó, sau khi tiễn Việt Anh ra về, Thảo Nguyên ngồi lại một mình trong phòng, nhìn ra cửa sổ nơi ánh trăng đang chiếu sáng khoảng sân nhỏ. Cô nghĩ về những gì đã trải qua trong suốt gần ba tháng ngắn ngủi — từ lời nói dối bột phát, đến bản giao kèo được ký kết cẩn thận, đến cả cơn khủng hoảng vừa qua khi ranh giới giữa nỗi sợ hãi và tình yêu chân thành gần như đẩy cả hai ra xa nhau.

Cô mở điện thoại, nhắn tin cho Việt Anh: "Cảm ơn cậu vì mấy ngày qua. Tớ nghĩ chúng ta đã học được nhiều điều về nhau, và về chính bản thân mình, qua tất cả những chuyện đã xảy ra."

"Tớ cũng vậy," Việt Anh trả lời ngay. "Tớ nghĩ tớ vẫn còn nhiều nỗi sợ chưa giải quyết hết, nhưng tớ không muốn để chúng ngăn cản mình nữa. Chúng ta còn hai vấn đề lớn cần đối mặt — bí mật về ông bà, và cả sự thật về giao kèo ban đầu của chúng ta. Tớ nghĩ đã đến lúc phải tính đến việc nói ra tất cả, trước khi bữa tiệc mừng thọ diễn ra."

Thảo Nguyên đọc dòng tin nhắn, cảm thấy một sự pha trộn giữa lo lắng và nhẹ nhõm. Cô biết cậu nói đúng — càng trì hoãn, rủi ro bí mật bị lộ ra không đúng thời điểm, không đúng cách, lại càng lớn hơn. Nhưng đối mặt với sự thật, đặc biệt là sự thật về lời nói dối ban đầu đã khởi nguồn cho tất cả mọi chuyện, vẫn là một viễn cảnh khiến cô sợ hãi không kém gì nỗi sợ mất đi bà ngoại.

Cô nhớ lại hình ảnh bà nằm bất động trên sàn bếp, và tự hỏi liệu cú sốc của việc biết được sự thật về giao kèo, cộng thêm cú sốc về mối tình xưa với ông nội Việt Anh, có gây ảnh hưởng gì đến sức khỏe vốn đã mong manh của bà hay không. Ý nghĩ đó khiến cô càng thêm do dự, dù trong thâm tâm, cô biết rõ việc giấu diếm mãi mãi không phải là một lựa chọn bền vững, đặc biệt khi cả hai gia đình có nguy cơ chạm mặt trực tiếp ngay tại bữa tiệc sắp tới.

"Cậu nói đúng," cô nhắn lại. "Nhưng tớ cần thời gian để nghĩ cách nói sao cho phải, để bà không cảm thấy bị lừa dối, mà hiểu rằng dù bắt đầu từ một lời nói dối, tình cảm hiện tại giữa chúng ta là hoàn toàn thật. Có lẽ chúng ta cũng nên tính đến việc nói cho ba mẹ cậu biết trước, để không ai bị bất ngờ giữa buổi tiệc."

"Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách," Việt Anh nhắn, "giống như cách chúng ta đã cùng nhau vượt qua mọi thứ từ trước đến giờ."

"Vậy mai gặp nhau bàn kế hoạch cụ thể nhé," cô nhắn lại. "Chỗ quán chè cũ, như mọi lần. Mang theo cả tấm ảnh ông nội cậu nữa, có lẽ mình sẽ cần đến nó."

"Được," Việt Anh trả lời, rồi thêm một dòng ngắn ngủi khiến tim cô ấm áp: "Cảm ơn cậu vì đã không bỏ cuộc với tớ. Dù kết quả có ra sao, tớ cũng muốn đối mặt với nó cùng cậu, không phải một mình như tớ đã quen làm trước đây."

Thảo Nguyên đọc dòng tin nhắn ấy nhiều lần trước khi đặt điện thoại xuống, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Cô nhớ lại toàn bộ hành trình đã qua — từ buổi chiều bối rối nói dối trước mặt bà, đến buổi ký giao kèo đầy trịnh trọng ở quán chè, đến những buổi học viết luận dần dần trở thành cái cớ để hai người tìm hiểu nhau sâu sắc hơn, và cả những sóng gió gần đây đã thử thách tình cảm còn non trẻ giữa họ. Mỗi chặng đường, dù khó khăn đến đâu, cũng đã góp phần xây dựng nên một nền tảng vững chắc hơn cho những gì sắp tới.

Thảo Nguyên mỉm cười nhìn dòng tin nhắn ấy, đặt điện thoại xuống, lòng tràn đầy một cảm giác vừa lo lắng vừa vững tin. Phía trước vẫn còn một chặng đường khó khăn — buổi tiệc mừng thọ đang đến gần, bí mật gia đình vẫn chưa được hé lộ trọn vẹn, và cả sự thật về giao kèo ban đầu vẫn còn treo lơ lửng như một quả bom hẹn giờ. Nhưng lần đầu tiên kể từ khi mọi chuyện bắt đầu, cô cảm thấy mình không còn phải đối mặt với tất cả những điều đó một mình nữa.

Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân nhỏ nơi ánh trăng vẫn đang trải một lớp bạc mỏng lên những chậu cây bà trồng, những khóm húng quế và rau răm bà vẫn chăm chút mỗi sáng trước khi ra chợ. Xa xa, tiếng côn trùng rả rích hòa lẫn với tiếng xe cộ thưa thớt ngoài phố, một sự bình yên giản dị mà cô chợt nhận ra mình đã từng xem là điều hiển nhiên, cho đến khi suýt mất đi nó chỉ vài ngày trước. Cô thầm hứa với chính mình, dù chặng đường phía trước có khó khăn đến đâu, cô sẽ đối mặt với nó bằng sự trung thực và can đảm, để không còn phải sống trong nỗi lo sợ bị phát hiện, và để tình cảm giữa cô và Việt Anh, cùng cả mối liên kết kỳ lạ giữa hai gia đình, được đón nhận trong ánh sáng của sự thật, chứ không phải trong bóng tối của những lời nói dối, dù ban đầu chỉ là một lời nói dối vô hại.

Đã sao chép liên kết chương