Không Ai Muốn Thua
8 phút đọc

Chương 10

Chương 10 — Không Ai Muốn Thua

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Sau giải mô phỏng nội bộ, thầy Hùng quyết định tổ chức thêm một buổi giao hữu với CLB Cờ Vua của trường THPT Nguyễn Huệ, ngôi trường cách đó không xa, nhằm giúp các thành viên cọ xát thêm trước khi bước vào vòng loại giải liên trường chính thức. Đây sẽ là lần đầu tiên Lam Khê thi đấu với đối thủ ngoài trường kể từ khi gia nhập CLB.

"Đội Nguyễn Huệ khá mạnh," Nam Phong nói với cô trong buổi tập luyện trước ngày giao hữu, giọng nghiêm túc. "Đặc biệt có một bạn tên Hoàng Việt, chơi phong cách rất linh hoạt, khó đoán. Cậu cần chuẩn bị tâm lý kỹ, đối thủ này sẽ không giống các thành viên trong CLB mình đâu."

"Tớ sẽ cố gắng," Lam Khê đáp, dù trong lòng vẫn còn chút lo lắng trước một đối thủ hoàn toàn xa lạ.

Buổi giao hữu diễn ra tại phòng đa năng của trường Trưng Vương vào một buổi chiều thứ Bảy nắng đẹp. Cả hai đội xếp thành hàng, bắt tay chào hỏi trước khi vào vị trí thi đấu. Lam Khê được xếp đấu với Hoàng Việt, đúng như dự đoán của Nam Phong, ở bàn thứ hai trong tổng số tám bàn thi đấu.

Hoàng Việt là một cậu bạn cao gầy, đeo kính, ánh mắt sắc sảo toát lên vẻ tự tin của một người đã quen với việc chiến thắng. "Nghe nói cậu là 'bức tường phòng thủ' của Trưng Vương," cậu nói khi ngồi xuống đối diện Lam Khê, giọng có chút thách thức. "Để xem bức tường ấy có chịu nổi không nhé."

Ván đấu bắt đầu, và ngay từ những nước đi đầu tiên, Lam Khê nhận ra Hoàng Việt đúng như lời Nam Phong mô tả — lối chơi của cậu ta linh hoạt, khó lường, liên tục thay đổi kế hoạch tấn công khiến đối phương khó nắm bắt được ý đồ thật sự.

Theo bản năng cũ, Lam Khê bắt đầu co cụm phòng thủ, củng cố từng vị trí một cách cẩn trọng. Nhưng lần này, cô nhận ra một điều khác — Hoàng Việt, dù chơi linh hoạt, lại có xu hướng để hở cánh hậu của mình mỗi khi tập trung tấn công ở cánh vua, một điểm yếu mà cô đã học được cách nhận diện nhờ những buổi phân tích cùng Nam Phong.

Cô nhìn thế cờ hồi lâu, cảm nhận được cơn sóng quen thuộc của nỗi sợ hãi đang dâng lên trong lòng, thúc giục cô rút về thế phòng ngự an toàn như mọi khi. Nhưng lần này, cô cũng cảm nhận được một điều khác — tiếng nói của Nam Phong vang vọng trong đầu, về việc tin tưởng vào tính toán của chính mình, về việc phân biệt giữa liều lĩnh mù quáng và mạo hiểm có cơ sở.

Cô hít một hơi sâu, và quyết định thực hiện một nước đi cô chưa từng dám nghĩ đến trước đây — hy sinh một con tốt để mở đường cho quân xe tấn công thẳng vào cánh hậu đang bị bỏ ngỏ của Hoàng Việt.

"Ồ?" Hoàng Việt nhướng mày, rõ ràng bất ngờ trước nước đi táo bạo ấy. Cậu ta dừng lại suy nghĩ lâu hơn bình thường, cố tìm cách đáp trả.

Từ xa, Nam Phong, dù đang thi đấu ván của riêng mình, vẫn liếc mắt về phía bàn của Lam Khê, và khi thấy nước đi ấy, một nụ cười rạng rỡ không giấu nổi hiện lên trên gương mặt cậu.

Ván đấu tiếp diễn với nhịp độ căng thẳng hơn hẳn. Lam Khê tiếp tục duy trì đà tấn công, từng bước siết chặt vòng vây quanh cánh hậu của đối phương, trong khi vẫn phải cẩn trọng bảo vệ vua của mình trước những đòn phản công lẻ tẻ của Hoàng Việt. Đây là lối chơi hoàn toàn mới đối với cô — vừa tấn công vừa phòng thủ song song, một sự cân bằng tinh tế mà cô chưa từng thử nghiệm ở cường độ này trước đây.

Đến nước thứ hai mươi tám, Lam Khê nhìn thấy một cơ hội — nếu cô đẩy hậu vào đúng vị trí, kết hợp với quân xe đã áp sát từ trước, cô có thể tạo ra một thế chiếu bí không thể tránh khỏi trong vòng ba nước tiếp theo.

Tay cô run nhẹ khi đặt quân hậu xuống ô cờ quyết định, không phải vì sợ hãi, mà vì sự hồi hộp tột độ của một khoảnh khắc cô biết mình đang đứng trước ngưỡng cửa của một chiến thắng thật sự, một chiến thắng do chính cô chủ động tạo ra từ đầu đến cuối.

Hoàng Việt nhìn thế cờ, gương mặt dần chuyển từ tự tin sang lo lắng khi nhận ra mình đã rơi vào bẫy không lối thoát. Cậu ta cố gắng tìm mọi cách để trì hoãn, nhưng ba nước sau đó, thế chiếu bí hoàn thành đúng như tính toán của Lam Khê.

"Chiếu hết," cô nói, giọng khẽ nhưng chắc chắn, gần như không tin vào chính những gì mình vừa làm được.

Hoàng Việt ngồi lặng một lúc, nhìn bàn cờ, rồi ngẩng lên nhìn cô với ánh mắt pha lẫn ngạc nhiên và khâm phục. "Tớ đã đánh giá thấp cậu," cậu ta nói, chìa tay ra bắt. "Ván này cậu chơi hay thật sự, không phải chỉ phòng thủ đâu."

Lam Khê bắt tay đối thủ, một cảm giác choáng ngợp lan tỏa khắp cơ thể — không phải sự nhẹ nhõm quen thuộc của một ván hòa an toàn, mà là niềm vui sướng mãnh liệt của một chiến thắng trọn vẹn, giành được bằng chính sự táo bạo cô đã tự mình quyết định thực hiện.

Khi ván đấu kết thúc, cô ngồi lặng nhìn bàn cờ thêm một lúc, cảm nhận trọn vẹn dư âm của cảm giác vừa trải qua. Đây chính là điều Nam Phong đã cố gắng giúp cô hiểu suốt bao tuần qua — cảm giác của việc dám bước vào vùng nguy hiểm với sự tự tin có cơ sở, và gặt hái được thành quả xứng đáng từ sự táo bạo ấy.

"Cậu làm được rồi!"

Nam Phong xuất hiện ngay sau khi ván đấu của cậu kết thúc, vội vã bước đến bàn của Lam Khê, ánh mắt sáng rực niềm tự hào không giấu giếm. "Tớ thấy hết từ đầu đến cuối. Nước hy sinh tốt ở đầu ván, cách cậu duy trì áp lực, và cú chiếu bí cuối cùng — đó là một ván cờ tấn công thật sự, Lam Khê, không phải nửa vời đâu."

"Tớ vẫn không tin mình vừa làm được điều đó," Lam Khê nói, giọng vẫn còn run lên vì phấn khích. "Cảm giác... khác hẳn với mọi ván hòa tớ từng có. Tớ hiểu rồi, tớ hiểu vì sao cậu luôn nói về đoạn cao trào bị bỏ lỡ."

"Đó chính là điều tớ muốn cậu cảm nhận được," Nam Phong nói, ánh mắt dịu dàng nhìn cô. "Cảm giác của việc dám đặt cược vào chính khả năng của mình, và chiến thắng không phải nhờ may mắn, mà nhờ sự chuẩn bị và lòng can đảm."

Đội Trưng Vương kết thúc buổi giao hữu với tỷ số áp đảo trước đội Nguyễn Huệ, một tín hiệu tích cực đầy hứa hẹn trước thềm giải liên trường sắp tới. Nhưng đối với Lam Khê, ý nghĩa lớn nhất của ngày hôm nay không nằm ở tỷ số chung cuộc, mà nằm ở chính ván đấu cá nhân cô vừa trải qua — lần đầu tiên trong đời, cô đã chơi một ván cờ tấn công thật sự, từ đầu đến cuối, và chiến thắng bằng chính sự táo bạo của mình.

Trên đường về, khi Nam Phong và Lam Khê đi cạnh nhau, cả hai đều im lặng một lúc lâu, tận hưởng cảm giác thỏa mãn sau một ngày thi đấu thành công. Ánh hoàng hôn nhuộm cam cả bầu trời, phủ lên hai người một sắc màu ấm áp dịu dàng.

"Cậu biết không," Lam Khê cuối cùng lên tiếng, giọng trầm ngâm. "Suốt sáu năm qua, tớ luôn nghĩ mình chơi cờ theo cách này là để bảo vệ bản thân, để tránh mọi mất mát. Nhưng hôm nay, khi tớ dám tấn công thật sự và chiến thắng, tớ nhận ra mình đã đánh mất rất nhiều thứ khi cứ mãi phòng thủ như vậy — không chỉ những chiến thắng, mà cả cảm giác được sống trọn vẹn với đam mê của chính mình."

Nam Phong nhìn cô, một nụ cười ấm áp, chân thành hiện lên trên gương mặt. "Tớ rất vui vì cậu đã tự mình nhận ra điều đó, không phải vì tớ nói cho cậu nghe. Đó mới là sự thay đổi thật sự, Lam Khê, xuất phát từ chính bên trong cậu, chứ không phải chỉ là làm theo lời khuyên của người khác."

Họ dừng lại ở ngã tư quen thuộc, nơi con đường của hai người rẽ về hai hướng khác nhau. Lam Khê nhìn Nam Phong, lòng tràn ngập một cảm giác biết ơn sâu sắc dành cho cậu, người đã kiên nhẫn đồng hành cùng cô suốt hành trình đầy thử thách này, và một tình cảm khác, ấm áp hơn, sâu sắc hơn, đang ngày càng lớn dần trong lòng cô mà cô không còn muốn phủ nhận nữa.

"Cảm ơn cậu, vì tất cả," cô nói, giọng chân thành.

"Cảm ơn cậu vì đã dám thử," Nam Phong đáp lại, ánh mắt dịu dàng không rời khỏi cô. "Hẹn thứ Ba, chúng ta còn nhiều việc phải chuẩn bị cho giải liên trường phía trước."

Lam Khê gật đầu, quay người bước đi, nhưng lần này, mỗi bước chân của cô đều tràn đầy một sự tự tin mới mẻ, một niềm tin vào chính bản thân mình mà cô chưa từng có được trong suốt sáu năm dài đằng đẵng sống trong nỗi sợ hãi thua cuộc.

Tối hôm đó, trước khi đi ngủ, cô mở cuốn sổ tay ra, không phải để ghi lại một cơ hội bị bỏ lỡ như những trang trước, mà để ghi lại chính ván đấu hôm nay — từng nước đi, từng khoảnh khắc do dự cô đã vượt qua, và cảm giác chiến thắng trọn vẹn cuối cùng. Ở cuối trang, cô viết thêm một dòng nhỏ: "Hôm nay tớ đã thắng vì dám tấn công, không phải vì đối phương mắc sai lầm. Đây là chiến thắng đầu tiên thật sự của tớ." Cô gấp cuốn sổ lại, đặt nó cạnh bàn cờ gỗ cũ, và tắt đèn đi ngủ với một nụ cười mãn nguyện hiếm hoi vẫn còn đọng lại trên môi.

Đã sao chép liên kết chương