Chương 17
Chương 17 — Không Ai Muốn Thua
Sáng hôm sau, Lam Khê thức dậy với đôi mắt sưng húp vì khóc quá nhiều tối qua. Cô nằm im trên giường một lúc lâu, nhìn lên trần nhà, cố gắng sắp xếp lại mớ cảm xúc hỗn loạn trong lòng trước khi phải đối diện với một ngày mới.
Khi cô xuống nhà, ba cô đã ngồi sẵn ở bàn ăn, một bát cháo đã nguội đặt trước mặt ông, rõ ràng ông đã thức dậy từ rất sớm nhưng không hề động đến bữa sáng. Gương mặt ông hốc hác, quầng thâm rõ rệt dưới mắt, cho thấy ông cũng đã trải qua một đêm mất ngủ không kém gì cô.
"Con ngồi xuống ăn sáng đi," ông nói, giọng nhỏ, không dám nhìn thẳng vào mắt con gái.
Lam Khê ngồi xuống, nhưng không chạm vào bát cháo mẹ đã để sẵn trước khi đi công tác, chỉ im lặng, ánh mắt tránh né ba mình.
"Ba muốn giải thích rõ ràng với con," ba cô nói, sau một khoảng lặng dài đầy ngột ngạt. "Chú Bảy là người bạn cũ, hồi xưa từng cho ba mượn tiền để trả bớt nợ, chú ấy không hề trách ba, ngược lại còn giúp đỡ ba rất nhiều trong lúc khó khăn nhất. Giờ chú ấy gặp rắc rối, bị người ta đòi một khoản nợ cũ liên quan gián tiếp đến ba, và chú ấy nghĩ nếu ba thắng một ván cờ, chú ấy có thể dùng số tiền đó để trả nợ."
"Vậy ba đã định chơi thật," Lam Khê nói, giọng lạnh lùng bất thường, một sự lạnh lùng cô chưa từng dùng với ba mình trước đây.
"Ba... ba không biết," ông thừa nhận, giọng run rẩy. "Ba đã giằng xé rất nhiều, ba biết mình đã hứa với gia đình, nhưng cảm giác nợ ân tình với chú Bảy khiến ba khó lòng từ chối thẳng thừng. Ba định chỉ ngồi nghe chú ấy nói chuyện thôi, nhưng chú ấy cứ liên tục thuyết phục, và ba... ba cũng không chắc mình sẽ đủ mạnh mẽ để từ chối đến cùng nếu con không xuất hiện."
Sự thành thật ấy, dù đáng trân trọng, lại càng khiến Lam Khê thêm hoảng loạn. "Vậy có nghĩa là nếu con không tình cờ đi ngang qua đó, ba đã thật sự ngồi xuống chơi rồi?" cô hỏi, giọng run lên. "Ba biết điều đó có ý nghĩa gì với con không? Con đã dành sáu năm để tin rằng ba đã hoàn toàn thay đổi, để xây dựng lại niềm tin ấy từng chút một. Vậy mà giờ đây con phát hiện ra, niềm tin ấy có thể sụp đổ chỉ vì một cuộc điện thoại từ người quen cũ."
Ba cô im lặng, không thể phản bác trước những lời nói đau đớn nhưng hoàn toàn chính xác ấy. "Ba xin lỗi," ông chỉ có thể lặp lại, giọng nghẹn ngào. "Ba biết lời xin lỗi không đủ để sửa chữa những gì đã xảy ra, nhưng ba thật sự, thật sự xin lỗi con."
"Mẹ có biết chuyện này không?" Lam Khê hỏi, chợt nhớ đến mẹ mình đang đi công tác xa.
"Chưa," ba cô đáp, ánh mắt hoảng hốt thoáng qua. "Con... con định nói cho mẹ biết à?"
Lam Khê không trả lời ngay, cảm nhận được một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội — giữa việc bảo vệ ba mình khỏi sự tan vỡ hoàn toàn của gia đình, và cảm giác cần phải trung thực với mẹ về những gì đang xảy ra. Cuối cùng, cô chỉ nói: "Con chưa quyết định. Nhưng ba phải hứa với con, thật sự hứa, rằng chuyện này sẽ không bao giờ tái diễn nữa, dù dưới bất kỳ lý do gì."
"Ba hứa," ông nói, giọng chắc chắn hơn, nhìn thẳng vào mắt con gái lần đầu tiên kể từ khi cô xuống nhà sáng nay. "Ba sẽ tự tìm cách khác giúp chú Bảy, không liên quan gì đến cờ bạc nữa. Ba xin con tin ba một lần nữa."
Lam Khê gật đầu, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang nhiều nghi ngại chưa thể xóa bỏ hoàn toàn chỉ sau một cuộc trò chuyện. Cô đứng dậy, chuẩn bị đi học, nhưng cả ngày hôm đó, tâm trí cô vẫn không ngừng bị ám ảnh bởi hình ảnh tối qua, khiến cô không thể tập trung vào bất kỳ tiết học nào.
Ở trường, Yến Chi nhận ra ngay sự khác lạ của bạn thân, kéo Lam Khê ra một góc vắng vào giờ ra chơi để hỏi han. Lam Khê kể lại toàn bộ câu chuyện, giọng vẫn còn run rẩy dù đã cố gắng bình tĩnh hết mức có thể.
"Cậu ổn không?" Yến Chi hỏi, nắm chặt tay bạn, ánh mắt đầy lo lắng chân thành.
"Tớ không biết," Lam Khê đáp thành thật. "Tớ vừa tức giận, vừa sợ hãi, vừa cảm thấy có lỗi vì đã tức giận với ba. Tớ không biết nên cảm thấy thế nào cho đúng nữa."
"Cậu không cần phải biết ngay bây giờ," Yến Chi nói, giọng dịu dàng. "Cậu chỉ cần cho phép mình cảm nhận những gì cậu đang cảm nhận, dù nó có phức tạp đến đâu. Cậu đã nói cho tớ nghe rồi, cậu có định nói cho Nam Phong biết không?"
Câu hỏi ấy khiến Lam Khê khựng lại. Cô nghĩ đến Nam Phong, đến buổi chiều ở công viên khi cô đã kể cho cậu nghe toàn bộ câu chuyện quá khứ, đến cái nắm tay ấm áp đầy an ủi. Nhưng lần này, cô lại cảm thấy một sự do dự khác — nỗi sợ rằng nếu cô kể cho cậu nghe về việc ba mình suýt tái phạm, cậu sẽ nhìn cô, nhìn gia đình cô, theo một cách khác, một cách thương hại mà cô không muốn nhận lấy, đặc biệt là ngay trước trận chung kết quan trọng mà cả đội đang trông đợi vào cô.
"Tớ chưa biết," Lam Khê đáp, giọng nhỏ. "Tớ không muốn chuyện này ảnh hưởng đến sự chuẩn bị của cả đội cho trận chung kết. Có lẽ tớ sẽ giữ kín một thời gian."
Yến Chi nhìn bạn mình, có chút lo lắng trước quyết định ấy nhưng không ép buộc. "Tùy cậu thôi, nhưng nhớ là, giấu diếm cảm xúc không phải lúc nào cũng là cách tốt nhất đâu, Lam Khê. Cậu đã học được điều đó rồi mà, nhớ không?"
Lời nhắc nhở ấy khiến Lam Khê chững lại, nhận ra sự mỉa mai trong chính quyết định của mình — cô đã học được cách đối diện với nỗi sợ hãi trên bàn cờ, nhưng giờ đây, khi đối diện với một nỗi đau thật sự trong đời sống, cô lại lựa chọn con đường quen thuộc cũ — che giấu, chịu đựng một mình, không để ai khác biết đến gánh nặng cô đang mang.
Nhưng cô vẫn chưa sẵn sàng để thay đổi quyết định ấy, ít nhất là chưa phải bây giờ, khi vết thương vẫn còn quá mới, quá đau, và trận chung kết quan trọng đang đến gần từng ngày một.
Buổi tập luyện chiều hôm đó, Lam Khê đến phòng 203 với một sự cố gắng tỏ ra bình thường mà bất kỳ ai tinh ý đều có thể nhận ra sự gượng gạo đằng sau đó. Cô cười khi cần cười, trả lời khi được hỏi, nhưng ánh mắt cô thường xuyên lạc đi đâu đó, mất tập trung ngay cả khi đang phân tích một thế cờ đơn giản.
"Cậu có vẻ mệt," Nam Phong nhận xét khi họ ngồi cùng nhau ôn lại vài biến thể khai cuộc cho trận chung kết. "Ngủ không đủ giấc à?"
"Ừ, chắc vậy," Lam Khê đáp, tránh ánh mắt cậu, giả vờ chăm chú vào bàn cờ trước mặt. "Dạo này bài vở hơi nhiều, với cả lo lắng cho trận chung kết nữa."
Nam Phong nhìn cô một lúc, có vẻ như không hoàn toàn tin vào lời giải thích ấy, nhưng không gặng hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng đề nghị: "Nếu cậu cần nghỉ sớm hôm nay để về nhà ngủ bù, cứ nói với tớ, đừng cố ép bản thân quá sức. Còn ba tuần nữa mới đến trận chung kết, không cần phải dồn hết vào một buổi đâu."
"Tớ ổn," Lam Khê nói, cố gắng nở một nụ cười không thật sự chạm đến mắt. "Chúng ta tiếp tục đi."
Họ tiếp tục buổi tập, nhưng Lam Khê nhận thấy rõ sự thiếu tập trung của chính mình — cô mắc phải vài lỗi tính toán cơ bản mà bình thường cô sẽ không bao giờ để xảy ra, khiến Nam Phong vài lần phải nhắc nhở nhẹ nhàng. Mỗi lần như vậy, cô lại càng cảm thấy áp lực đè nặng hơn, một vòng luẩn quẩn giữa nỗi lo về gia đình và nỗi lo về việc không đủ khả năng thể hiện tốt trước trận đấu quan trọng.
Về đến nhà tối hôm đó, không khí trong nhà vẫn còn nặng nề. Ba cô cố gắng trò chuyện bình thường trong bữa tối, hỏi han về buổi tập luyện, nhưng Lam Khê chỉ trả lời qua loa, ngắn gọn, không còn sự cởi mở ấm áp như những bữa cơm gần đây trước khi biến cố xảy ra.
"Con vẫn còn giận ba à?" ba cô hỏi, giọng có phần chùng xuống khi thấy sự im lặng kéo dài giữa hai người.
"Con không biết," Lam Khê thành thật đáp, đặt đũa xuống. "Con không giận ba theo cách con từng giận khi còn nhỏ. Con chỉ... con sợ. Con sợ rằng mọi thứ con đã tin tưởng suốt sáu năm qua có thể không vững chắc như con tưởng."
Ba cô im lặng, gương mặt đầy đau khổ trước lời thú nhận ấy. "Ba hiểu," cuối cùng ông nói, giọng khàn đi. "Và ba sẽ chứng minh cho con thấy, bằng hành động chứ không chỉ bằng lời nói, rằng ba xứng đáng với niềm tin của con một lần nữa."
Lam Khê gật đầu nhẹ, không nói thêm gì, kết thúc bữa tối trong sự im lặng nặng nề vẫn còn bao trùm, một khoảng cách mới vừa hình thành giữa hai cha con, dù cả hai đều không thật sự muốn nó tồn tại.
Đêm đó, trước khi ngủ, cô mở cuốn sổ tay ra, định ghi lại vài dòng suy nghĩ như thói quen, nhưng cây bút cứ lơ lửng trên trang giấy trắng mà không tài nào viết nổi một chữ nào, như thể chính những cảm xúc rối bời trong lòng cô cũng đang mắc kẹt, không tìm được lối thoát ra ngoài.