Chương 18
Chương 18 — Không Ai Muốn Thua
Trận chung kết khu vực diễn ra sớm hơn dự kiến ban đầu — ban tổ chức thông báo thay đổi lịch trình chỉ một tuần trước ngày thi đấu do nhà thi đấu quận có lịch sử dụng khác vào thời điểm cũ. Điều đó có nghĩa là Lam Khê chỉ còn chưa đầy hai tuần kể từ đêm chứng kiến cảnh tượng ở quán nước để chuẩn bị tâm lý cho trận đấu quan trọng nhất trong hành trình cờ vua của mình.
Suốt những ngày ấy, dù cố gắng hết sức để tập trung vào luyện tập, Lam Khê vẫn cảm thấy một sự bất ổn âm ỉ trong lòng, như một vết nứt nhỏ trên nền móng vững chắc mà cô đã dày công xây dựng suốt mấy tháng qua. Cô vẫn chưa kể cho Nam Phong nghe về biến cố với ba mình, càng khiến cô cảm thấy cô đơn hơn trong việc đối diện với nỗi lo lắng ấy.
Ngày thi đấu chung kết đến, nhà thi đấu quận chật kín khán giả hơn hẳn hai vòng đấu trước — phụ huynh, thầy cô, học sinh từ cả hai trường Trưng Vương và Nguyễn Du đều đến cổ vũ, tạo nên một bầu không khí căng thẳng, sôi động chưa từng có.
Trước khi bước vào khu vực thi đấu, Lam Khê đứng một mình ở hành lang, cố gắng hít thở sâu để trấn tĩnh, giống như cô vẫn thường làm trước mỗi ván đấu quan trọng. Nhưng lần này, dù cô hít thở bao nhiêu lần, cảm giác bất an vẫn không chịu tan biến, cứ bám riết lấy lồng ngực cô như một tảng đá nặng nề. Cô nhìn quanh, thấy Yến Chi đang vẫy tay cổ vũ từ khu vực khán giả, thấy Nam Phong đang trao đổi nhanh vài câu với Quang Minh trước khi vào vị trí, thấy thầy Hùng đứng ở góc phòng với vẻ mặt vừa lo lắng vừa kỳ vọng. Tất cả những ánh mắt ấy, thay vì tiếp thêm động lực như mọi khi, giờ đây lại khiến cô cảm thấy áp lực đè nặng hơn gấp bội.
Cô lấy điện thoại ra, định nhắn tin cho ba mình như một thói quen nhỏ trước mỗi trận đấu quan trọng gần đây, nhưng rồi lại cất điện thoại đi, không biết nên viết gì trong tình cảnh hiện tại giữa hai cha con. Sự thiếu vắng ấy, dù nhỏ bé, cũng khiến cô cảm thấy hụt hẫng hơn bao giờ hết, như thể một nguồn động lực quen thuộc vừa bị tước đi đúng vào lúc cô cần nó nhất.
Lam Khê được xếp đấu ở bàn số hai, đối diện với một đối thủ mạnh của trường Nguyễn Du, một cô gái tên Diệu Anh, người đã hai năm liên tiếp giúp đội mình vô địch khu vực. Khi ngồi xuống trước bàn cờ, Lam Khê cảm nhận được một sự run rẩy khác thường trong tay mình, khác hẳn với sự hồi hộp tích cực cô từng cảm nhận ở những trận đấu trước.
Ván đấu bắt đầu. Trong những nước đi đầu tiên, Lam Khê vẫn cố gắng duy trì phong độ, áp dụng những gì đã luyện tập, nhưng tâm trí cô liên tục bị phân tán bởi hình ảnh ba mình ngồi trước bàn cờ tướng ở quán nước, bởi cảm giác bất an chưa nguôi về sự mong manh của niềm tin gia đình.
Đến nước thứ mười lăm, khi có cơ hội thực hiện một nước hy sinh quân để tạo lợi thế tấn công — một tình huống tương tự như những gì cô đã luyện tập thành thạo suốt mấy tháng qua — Lam Khê bỗng cảm thấy một cơn hoảng loạn bất chợt dâng lên trong lòng.
Hình ảnh xấp tiền đặt cạnh bàn cờ tướng, câu nói "thắng chắc chắn luôn ấy mà" của người đàn ông tên Bảy, và gương mặt giằng xé của ba cô hiện lên rõ mồn một trong tâm trí, như thể chính bàn cờ trước mặt cô lúc này đang biến thành hiện thân của nỗi ám ảnh cũ. Tay cô run lên, và thay vì thực hiện nước hy sinh táo bạo đã tính toán kỹ lưỡng, cô rút lại, chọn một nước đi an toàn, thụ động.
Từ khoảnh khắc đó, một cách vô thức, Lam Khê hoàn toàn quay trở lại lối chơi phòng thủ cũ, thứ bản năng ăn sâu suốt sáu năm mà cô tưởng đã học được cách kiểm soát. Cô co cụm lại, từ chối mọi cơ hội tấn công, dù chúng hiện ra rõ ràng trước mắt, chỉ tập trung duy nhất vào việc không để mất bất cứ quân nào, không để rơi vào bất kỳ tình huống rủi ro nào.
Diệu Anh, một kỳ thủ dày dạn kinh nghiệm, nhanh chóng nhận ra sự thay đổi bất thường trong lối chơi của đối thủ, và bắt đầu tận dụng triệt để sự thụ động ấy, từng bước siết chặt thế trận, tạo áp lực liên tục mà không cho Lam Khê bất kỳ khoảng thở nào để lấy lại bình tĩnh.
Từ xa, Nam Phong, đã kết thúc ván đấu của mình với một chiến thắng, đứng quan sát bàn cờ của Lam Khê với vẻ mặt ngày càng lo lắng. Cậu nhận ra ngay điều bất thường — cô đang bỏ lỡ hết cơ hội này đến cơ hội khác, y hệt như những ngày đầu tiên cậu mới gặp cô, trước khi mọi sự thay đổi bắt đầu.
Cậu muốn bước đến, muốn nói điều gì đó để giúp cô lấy lại tinh thần, nhưng luật thi đấu nghiêm ngặt không cho phép bất kỳ sự can thiệp nào từ bên ngoài trong lúc ván đấu đang diễn ra. Cậu chỉ có thể đứng đó, bất lực nhìn Lam Khê ngày càng lún sâu vào thế trận bị động.
Đến nước thứ bốn mươi, thế cờ của Lam Khê đã trở nên vô cùng khó khăn — dù không hoàn toàn thua, nhưng cô chỉ còn có thể chống đỡ, không còn bất kỳ khả năng phản công nào. Cô cảm thấy chính mình như đang chìm dần trong một hố sâu không lối thoát, mỗi nước đi càng lúc càng mang tính chất tuyệt vọng hơn là tính toán.
Cuối cùng, sau gần hai tiếng đồng hồ căng thẳng, Diệu Anh khép lại ván đấu bằng một chiến thắng thuyết phục, tận dụng triệt để sai lầm chiến lược lớn nhất mà Lam Khê mắc phải ngay từ nước thứ mười lăm — khoảnh khắc cô rút lui khỏi cơ hội tấn công quyết định vì nỗi sợ hãi bất chợt trào dâng.
"Cảm ơn vì ván đấu hay," Diệu Anh nói khi bắt tay cô sau khi kết thúc, giọng có phần ngạc nhiên. "Thành thật mà nói, tớ nghe nói cậu chơi tấn công khá tốt gần đây, nhưng hôm nay có vẻ cậu chơi phòng thủ hoàn toàn."
Lam Khê không thể trả lời, chỉ gật đầu gượng gạo, cảm giác tê liệt lan tỏa khắp cơ thể. Cô nhìn xuống bàn cờ, nơi vua của cô đứng cô độc giữa đống quân cờ đổ nát còn sót lại, và nhận ra, đây chính xác là hình ảnh cô đã cố gắng tránh né suốt sáu năm — không phải là thua cuộc, mà là thua cuộc vì chính nỗi sợ hãi của bản thân, chứ không phải vì đối thủ giỏi hơn.
Cô đứng dậy khỏi bàn cờ, chân tay như không còn thuộc về mình, bước ra khỏi khu vực thi đấu trong trạng thái mơ hồ, không nhìn ai, không nói với ai, chỉ muốn tìm một góc khuất nào đó để trốn tránh ánh mắt của tất cả mọi người, đặc biệt là ánh mắt của Nam Phong, người cô biết chắc chắn đang theo dõi cô với một sự thất vọng mà cô không dám đối diện lúc này.
Kết quả chung cuộc của cả đội, may mắn thay, không tệ như chính ván đấu của Lam Khê. Nam Phong thắng thuyết phục ở bàn một, Quang Minh cũng giành chiến thắng ở bàn ba, trong khi Đức Anh cầm hòa ở bàn bốn. Cộng cả điểm số của Lam Khê, đội Trưng Vương giành chiến thắng chung cuộc với tỷ số sít sao hai điểm rưỡi trên một điểm rưỡi, đủ để chính thức vô địch khu vực và giành suất đại diện tham dự giải cấp thành phố sắp tới.
Buổi lễ trao giải diễn ra ngay sau đó, với đội Trưng Vương nhận cúp vô địch trong tiếng vỗ tay và hò reo phấn khích của cả trường. Thầy Hùng không giấu được niềm xúc động, ôm lấy từng thành viên trong đội, còn Đức Anh thì hét lên sung sướng đến mức khản cả giọng. Nhưng giữa niềm vui chung ấy, Lam Khê đứng lặng người, cảm giác lạc lõng kỳ lạ len vào lòng — cô biết rõ, nếu không nhờ ba đồng đội gánh vác phần điểm số, chính sự sụp đổ của cô ở bàn số hai đã có thể khiến cả đội mất tất cả. Chiến thắng chung cuộc không hề xóa đi cảm giác thất bại cá nhân đang đè nặng trong lòng cô, ngược lại, nó còn khiến cô cảm thấy mình như một gánh nặng may mắn được đồng đội che chở, chứ không phải một phần đóng góp thật sự vào chiến thắng ấy.
Đức Anh và Quang Minh, hoàn toàn chìm trong niềm vui chiến thắng, kéo nhau ra khu vực nghỉ ngơi ăn mừng náo nhiệt, gần như không để ý đến vẻ mặt trầm lặng bất thường của Lam Khê. Cô đứng lặng lẽ ở góc hội trường, ôm lấy cặp sách, cảm thấy như một kẻ ngoài cuộc giữa chính đội của mình, một cảm giác cô lập mà cô chưa từng trải qua kể từ ngày gia nhập CLB, dù xung quanh cô, mọi người đều đang ăn mừng vì chính đội của cô vừa vô địch.
Yến Chi tìm đến cô đầu tiên, ôm chầm lấy bạn thân mà không nói lời nào, chỉ đơn giản đứng đó, để cho Lam Khê có một điểm tựa vững chắc giữa cơn hoảng loạn tinh thần đang bủa vây. "Cậu không cần phải nói gì cả," Yến Chi thì thầm. "Tớ chỉ muốn cậu biết là tớ ở đây."
Lam Khê gật đầu, nước mắt chực trào nhưng cô cố kìm lại, không muốn khóc giữa nơi công cộng đông người như vậy. Cô biết, rồi cô sẽ phải đối diện với Nam Phong, với ánh mắt của cậu, nhưng ngay lúc này, cô chỉ ước mình có thể biến mất khỏi hội trường này càng nhanh càng tốt, trốn tránh mọi ánh nhìn, mọi câu hỏi, mọi sự thất vọng mà cô cảm thấy mình xứng đáng phải nhận lấy.