Chương 7
Chương 7 — Không Ai Muốn Thua
Thư viện trường vào buổi chiều thứ Bảy gần như vắng tanh, chỉ có tiếng quạt trần kêu khe khẽ và ánh nắng nhạt lọt qua rèm cửa phủ lên những dãy kệ sách cũ. Lam Khê ngồi ở bàn trong góc, trước mặt là một cuốn sách phân tích các ván cờ kinh điển mà Nam Phong đã mượn giúp cô từ thư viện của CLB.
"Cậu đến sớm thế," Nam Phong xuất hiện, kéo ghế ngồi xuống đối diện, tay ôm theo một chồng giấy ghi chép. "Tớ tưởng phải đợi cậu ít nhất mười lăm phút như thường lệ chứ."
"Tớ tò mò về ván đấu này từ tối qua," Lam Khê đáp, chỉ vào trang sách đang mở, nơi in lại một ván đấu nổi tiếng giữa hai đại kiện tướng từ nhiều thập kỷ trước. "Bên trắng hy sinh cả hậu ở nước hai mươi ba, tớ không hiểu tại sao lại làm vậy khi rõ ràng có nước đi an toàn hơn."
Nam Phong nhìn qua trang sách, gật gù. "Đây là một trong những ván đấu tớ thích nhất. Bên trắng nhìn thấy trước năm nước, biết rằng hy sinh hậu sẽ dẫn đến một thế cờ chiếu hết không thể tránh khỏi, dù nhìn bề ngoài có vẻ như đang tự sát vậy. Đó là vẻ đẹp của cờ vua — đôi khi thứ trông giống như mất mát lớn nhất lại chính là con đường dẫn đến chiến thắng chắc chắn nhất."
"Nhưng làm sao người ta dám tin vào tính toán của mình đến mức sẵn sàng hy sinh quân mạnh nhất trên bàn cờ?" Lam Khê hỏi, giọng có chút băn khoăn thật sự chứ không chỉ là câu hỏi mang tính học thuật.
"Vì họ đã luyện tập đủ nhiều để tin vào khả năng tính toán của chính mình," Nam Phong đáp, ánh mắt nhìn cô đầy ẩn ý. "Niềm tin đó không đến từ sự liều lĩnh mù quáng, mà đến từ hàng nghìn giờ luyện tập, hàng trăm ván đấu đã chơi, hàng chục lần thất bại đã trải qua và rút ra bài học. Không ai sinh ra đã dám hy sinh hậu cả, Lam Khê. Đó là một kỹ năng được xây dựng theo thời gian, giống như bất kỳ kỹ năng nào khác."
Lam Khê im lặng, nhìn lại trang sách, cố hình dung ra quá trình đằng sau nước đi táo bạo ấy — không phải một khoảnh khắc bốc đồng, mà là kết quả của một quá trình rèn luyện bền bỉ mà cô chưa từng nghĩ tới theo hướng đó.
Họ dành cả buổi chiều để cùng nhau phân tích thêm vài ván đấu kinh điển khác, mỗi người đưa ra góc nhìn riêng — Nam Phong tập trung vào cảm giác trực giác về thời điểm nên mạo hiểm, còn Lam Khê phân tích tỉ mỉ từng khả năng phòng thủ có thể xảy ra nếu nước đi mạo hiểm ấy thất bại. Dần dần, cô nhận ra hai cách nhìn ấy không hề đối lập như cô từng nghĩ, mà thực chất bổ sung cho nhau, tạo nên một bức tranh toàn diện hơn về mỗi thế cờ.
"Cậu biết không," Nam Phong nói, ngả người ra sau ghế, giọng trầm ngâm, "làm việc cùng cậu khiến tớ nhìn nhiều ván đấu theo cách khác hẳn. Tớ vẫn luôn nghĩ phòng thủ chỉ là bước đệm trước khi tấn công, nhưng cậu cho tớ thấy phòng thủ cũng có thể là một nghệ thuật riêng, đòi hỏi sự kiên nhẫn và chính xác không kém gì tấn công."
"Cảm ơn," Lam Khê mỉm cười, cảm thấy ấm lòng trước lời công nhận ấy. "Tớ nghĩ đó là lần đầu tiên có người nói phòng thủ của tớ là một nghệ thuật, chứ không phải một điểm yếu cần khắc phục."
"Nó không phải điểm yếu," Nam Phong khẳng định, ánh mắt kiên định. "Điểm yếu là khi cậu chỉ biết mỗi phòng thủ thôi. Còn khi cậu kết hợp được cả hai, cậu sẽ trở thành một đối thủ vô cùng đáng gờm, tớ dám chắc điều đó."
Buổi chiều trôi qua nhanh chóng trong không khí trao đổi sôi nổi ấy. Đến khi thư viện chuẩn bị đóng cửa, cô thủ thư nhắc nhở nhẹ nhàng, cả hai mới giật mình nhận ra mình đã ngồi lại gần bốn tiếng đồng hồ mà không hề để ý đến thời gian.
"Đói bụng chưa?" Nam Phong hỏi khi họ thu dọn sách vở, bước ra khỏi thư viện. "Có một quán chè gần cổng trường, chè khá ngon, hay là..."
Cậu bỏ lửng câu nói, có chút ngập ngừng hiếm thấy, khiến Lam Khê tò mò nhìn sang.
"Hay là gì?" cô hỏi.
"Không có gì, chỉ là hỏi cậu có muốn ăn chè không thôi," Nam Phong đáp nhanh, hơi vội vàng, khiến Lam Khê bật cười trước vẻ lúng túng bất chợt ấy — một điều hiếm khi xuất hiện ở cậu.
"Được, đi thôi," cô đáp, cảm thấy vui vẻ lạ thường trước sự thay đổi nhỏ trong thái độ của Nam Phong.
Quán chè nhỏ nằm khuất trong con hẻm gần cổng trường, chỉ có vài chiếc bàn nhựa thấp và một bà chủ quán đã đứng tuổi, quen mặt với đám học sinh trường Trưng Vương. Họ gọi hai ly chè đậu xanh nước cốt dừa, ngồi xuống chiếc bàn gần cửa, nhìn ra con hẻm nhỏ đang dần lên đèn khi hoàng hôn buông xuống.
"Tớ có một câu hỏi," Lam Khê nói, khuấy nhẹ ly chè trước mặt. "Cậu chưa bao giờ sợ thua à? Kiểu như, thật sự sợ, không phải chỉ nói cho có."
Nam Phong im lặng một lúc, có vẻ đang cân nhắc câu trả lời thành thật nhất. "Tớ sợ," cuối cùng cậu nói. "Nhưng tớ nghĩ nỗi sợ của tớ khác với nỗi sợ của cậu. Tớ sợ mình sẽ hối tiếc vì không dám thử, hơn là sợ thất bại khi đã thử hết sức. Còn cậu, tớ nghĩ cậu sợ chính bản thân việc mất mát, đúng không?"
Lam Khê gật đầu chậm rãi, ngạc nhiên trước sự thấu hiểu chính xác ấy. "Đúng vậy. Tớ sợ nếu tớ mạo hiểm và thất bại, tớ sẽ mất một cái gì đó không thể lấy lại được."
"Nhưng trong cờ vua, hầu hết những gì cậu mất đều có thể lấy lại được," Nam Phong nói nhẹ nhàng. "Một ván thua không phải là dấu chấm hết. Cậu vẫn có thể chơi ván tiếp theo, học từ sai lầm, làm tốt hơn. Vấn đề chỉ là liệu cậu có tin vào điều đó hay không thôi."
Lam Khê nhìn xuống ly chè, im lặng một lúc. "Có những thứ trong đời không giống cờ vua," cô nói khẽ, giọng mang theo một nỗi buồn thoáng qua mà cô không định để lộ ra. "Có những mất mát không có ván tiếp theo để sửa chữa."
Nam Phong nhìn cô, nhận ra có điều gì đó sâu xa hơn ẩn sau câu nói ấy, nhưng cậu không hỏi thêm, chỉ gật đầu nhẹ, để cho khoảng lặng ấy tồn tại mà không cố gắng lấp đầy nó bằng những lời an ủi vội vàng.
"Vậy thì có lẽ," cậu nói sau một lúc, giọng cẩn trọng hơn thường lệ, "cờ vua có thể là nơi để cậu tập dượt việc dám mạo hiểm, trước khi cậu sẵn sàng áp dụng nó vào những thứ ngoài đời thật, những thứ quan trọng hơn nhiều."
Lam Khê ngẩng lên nhìn cậu, một cảm giác được thấu hiểu sâu sắc lan tỏa trong lòng, khác hẳn với sự thấu hiểu hời hợt cô vẫn thường nhận được từ những người xung quanh. Cô không trả lời ngay, chỉ mỉm cười nhẹ, một nụ cười chứa đựng nhiều điều hơn những gì lời nói có thể diễn tả.
Họ ngồi lại quán chè thêm một lúc lâu, nói về những chuyện vu vơ khác, nhưng trong lòng Lam Khê, câu nói của Nam Phong vẫn còn đọng lại, như một hạt giống nhỏ vừa được gieo xuống, chờ đợi thời gian để nảy mầm.
Khi trời tối hẳn, họ cùng nhau đi bộ ra đến ngã tư nơi con đường của hai người rẽ về hai hướng khác nhau. "Cảm ơn vì buổi chiều nay," Lam Khê nói, đứng lại một chút trước khi chia tay. "Tớ học được nhiều hơn tớ tưởng, không chỉ về cờ vua."
"Tớ cũng vậy," Nam Phong đáp, ánh mắt dịu dàng dưới ánh đèn đường vừa bật sáng. "Hẹn thứ Ba nhé."
Cô gật đầu, quay người bước đi, nhưng lòng vẫn còn vương vấn cảm giác ấm áp từ buổi chiều hôm nay, một cảm giác cô chưa từng trải nghiệm trọn vẹn với bất kỳ ai khác ngoài Yến Chi trong suốt nhiều năm qua.
Về đến nhà, cô thấy Yến Chi đã nhắn tin hỏi thăm buổi "học nhóm cờ vua" như cách cô đã báo trước với bạn thân từ sáng. Lam Khê ngồi xuống giường, gõ vội vài dòng trả lời, nhưng khi Yến Chi hỏi dồn "học nhóm hay là hẹn hò trá hình đấy", cô lại lúng túng không biết nên trả lời sao cho thỏa đáng, cuối cùng chỉ gửi lại một biểu tượng mặt đỏ bừng kèm dòng chữ "im đi" khiến Yến Chi cười khúc khích qua tin nhắn thoại gửi ngay sau đó.
Cô đặt điện thoại xuống, nằm dài trên giường, nhìn lên trần nhà, để cho những suy nghĩ về buổi chiều hôm nay chầm chậm lướt qua tâm trí — ván cờ hy sinh hậu táo bạo, ly chè đậu xanh trong con hẻm nhỏ, và nhất là câu nói cuối cùng của Nam Phong về việc cờ vua có thể là nơi để cô tập dượt sự mạo hiểm trước khi mang nó ra ngoài đời thật.
Cô tự hỏi, liệu "những thứ quan trọng hơn nhiều" mà cậu nhắc đến có bao gồm cả mối quan hệ giữa cô và ba mình hay không — mối quan hệ vẫn còn nhiều khoảng lặng ngượng ngùng, nhiều điều chưa từng được nói thẳng ra dù cả hai đều ngầm hiểu chúng vẫn luôn hiện diện đâu đó giữa họ. Hay liệu nó có bao gồm cả những cảm xúc mơ hồ đang dần lớn lên trong lòng cô mỗi khi nghĩ về Nam Phong, những cảm xúc cô còn chưa dám đặt tên, chưa dám thừa nhận thẳng thắn ngay cả với chính mình.
Cô lấy cuốn sổ tay ra, không phải để ghi lại những cơ hội bị bỏ lỡ trên bàn cờ như thường lệ, mà để viết xuống một dòng suy nghĩ mới: "Có lẽ dám mạo hiểm không có nghĩa là mất kiểm soát. Có lẽ nó chỉ có nghĩa là tin tưởng đủ nhiều — vào bản thân, vào người khác, vào khả năng mọi thứ sẽ ổn, dù không có gì đảm bảo chắc chắn cả."
Đọc lại dòng chữ ấy, Lam Khê mỉm cười một mình trong bóng tối, cảm thấy như mình vừa hoàn thành một nước cờ nhỏ, không phải trên bàn cờ gỗ quen thuộc, mà ngay trong chính tâm trí của mình — một nước cờ hướng về phía trước, thay vì mãi mãi co cụm lại phía sau như trước kia.