Không Ai Muốn Thua
8 phút đọc

Chương 12

Chương 12 — Không Ai Muốn Thua

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Nhà thi đấu quận rộng lớn hơn nhiều so với những gì Lam Khê tưởng tượng. Hàng chục bàn cờ được xếp ngay ngắn thành nhiều hàng dài trong hội trường chính, mỗi bàn đều có đồng hồ thi đấu điện tử hiện đại, khác hẳn với những chiếc đồng hồ cơ cũ kỹ ở phòng 203. Tiếng ồn ào của hàng trăm học sinh từ hai mươi bốn trường khác nhau vang vọng khắp không gian rộng lớn, tạo nên một bầu không khí căng thẳng, nghiêm túc mà Lam Khê chưa từng trải qua.

"Hồi hộp không?" Nam Phong hỏi, đứng cạnh cô khi cả đội đang chờ ban tổ chức công bố sơ đồ thi đấu.

"Có, nhưng không đến mức tệ như tớ tưởng," Lam Khê đáp, cố giữ giọng bình tĩnh dù tim vẫn đập nhanh hơn bình thường.

"Đó là dấu hiệu tốt," Nam Phong cười, vỗ nhẹ vai cô để trấn an. "Hồi hộp một chút là bình thường, nó cho thấy cậu quan tâm đến kết quả. Chỉ cần đừng để nó biến thành sợ hãi làm tê liệt suy nghĩ là được."

Sơ đồ thi đấu được công bố, và Lam Khê nhận ra ván đầu tiên của mình sẽ đấu với một đại diện từ trường THPT Phan Đình Phùng, một đối thủ hoàn toàn xa lạ mà cô chưa từng nghiên cứu trước. Cảm giác bất định ấy khiến cô hơi lo lắng, nhưng cô nhớ lại lời dặn của Nam Phong, hít một hơi sâu, bước đến bàn thi đấu được chỉ định.

Đối thủ của cô là một cậu bạn có vẻ ngoài khá rụt rè, tự giới thiệu tên Bình. Ván đấu bắt đầu trong không khí trang nghiêm, chỉ có tiếng đồng hồ điện tử tích tắc đều đặn và tiếng quân cờ va chạm khẽ trên mặt bàn gỗ.

Lam Khê áp dụng những gì đã học được suốt hai tháng qua — cân bằng giữa phòng thủ chắc chắn và tấn công có tính toán. Cô nhận ra Bình chơi khá thận trọng, có phần rụt rè giống cô trước đây, và quyết định chủ động tạo áp lực sớm để khai thác tâm lý ấy.

Ván đấu diễn ra tương đối suôn sẻ, và sau bốn mươi phút, Lam Khê giành chiến thắng nhờ một đòn phối hợp giữa mã và tượng mà cô đã luyện tập nhuần nhuyễn trong các buổi tập với Nam Phong. Khi bắt tay đối thủ, cô cảm nhận được một sự tự tin mới mẻ đang dần hình thành trong lòng — cảm giác của một người bắt đầu tin tưởng vào khả năng của chính mình trong một môi trường thi đấu thật sự.

Ván thứ hai trong ngày khó khăn hơn nhiều, đối thủ là một cô bạn dày dạn kinh nghiệm từ trường THPT Trần Phú, chơi lối cờ tấn công mạnh mẽ ngay từ đầu. Lam Khê phải vận dụng tối đa khả năng phòng thủ vốn có để trụ vững trước những đợt tấn công dồn dập, đồng thời tìm kiếm cơ hội phản công khi đối phương để lộ sơ hở.

Ván đấu kéo dài gần một tiếng rưỡi, căng thẳng đến mức Lam Khê cảm thấy mồ hôi lấm tấm trên trán dù hội trường có máy lạnh. Cuối cùng, cô giành chiến thắng sát nút nhờ một nước cờ tàn cuộc chính xác, tận dụng lợi thế tốt thông đường mà cô đã tính toán từ nhiều nước trước đó.

Khi bước ra khỏi khu vực thi đấu sau ván thứ hai, Lam Khê cảm thấy kiệt sức nhưng đồng thời cũng tràn đầy phấn khích. Hai thắng liên tiếp trong ngày đầu tiên của giải đấu chính thức — một thành tích cô chưa từng dám mơ tới chỉ vài tháng trước.

"Cậu làm tốt lắm," Nam Phong nói khi gặp lại cô ở khu vực nghỉ ngơi, tay cầm sẵn một chai nước cho cô. "Tớ theo dõi ván thứ hai của cậu, đoạn tàn cuộc cậu xử lý rất chuẩn xác. Tớ tự hào về cậu."

"Cảm ơn," Lam Khê đáp, nhận lấy chai nước, uống một hơi dài để giải tỏa cơn khát sau hai ván đấu căng thẳng. "Cậu thế nào rồi?"

"Cũng hai thắng," Nam Phong cười tự tin. "Đội mình đang có khởi đầu khá tốt. Quang Minh và Đức Anh cũng đều thắng cả hai ván. Nếu giữ được phong độ này, chúng ta có cơ hội lớn để lọt vào vòng bán kết."

Trong giờ nghỉ trưa, cả đội tụ tập lại một góc hội trường, chia sẻ đồ ăn mang theo và bàn luận về các ván đấu buổi sáng. Không khí đầy phấn khởi, dù ai cũng biết buổi chiều còn hai ván đấu nữa, với độ khó có thể tăng lên khi các đối thủ mạnh hơn dần lộ diện qua các bảng xếp hạng tạm thời.

"Buổi chiều, Lam Khê sẽ đấu với ai vậy thầy?" Đức Anh hỏi, miệng vẫn đang nhai dở miếng bánh mì.

Thầy Hùng xem qua bảng ghép cặp mới cập nhật, gương mặt thoáng qua vẻ nghiêm trọng. "Ván ba, Lam Khê sẽ đấu với Khánh Linh, trường Lê Quý Đôn."

Cả đội im lặng một lúc trước thông tin ấy. Đây chính là đối thủ mạnh nhất trong bảng mà Nam Phong đã cảnh báo trước, người có lối chơi khá giống Lam Khê ở giai đoạn phòng thủ nhưng đã phát triển thêm khả năng phản công sắc bén.

"Cậu chuẩn bị tâm lý sẵn chưa?" Nam Phong hỏi, ánh mắt lo lắng nhìn Lam Khê.

"Tớ nghĩ vậy," Lam Khê đáp, dù trong lòng không khỏi có chút hồi hộp trước thử thách sắp tới. "Dù kết quả ra sao, tớ sẽ chơi hết khả năng của mình."

"Đó chính là tinh thần tớ muốn thấy," Nam Phong mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng dành cho cô.

Buổi chiều, khi bước vào ván đấu với Khánh Linh, Lam Khê cảm nhận rõ sự khác biệt về đẳng cấp giữa đối thủ này với hai đối thủ buổi sáng. Khánh Linh chơi cực kỳ chắc chắn, mỗi nước đi đều được tính toán kỹ lưỡng, không hề để lộ bất kỳ sơ hở nào dễ dàng như những đối thủ trước.

Ván đấu diễn ra căng thẳng và giằng co suốt gần hai tiếng đồng hồ, với nhiều lần đảo chiều thế trận nhỏ. Lam Khê phải vận dụng toàn bộ những gì đã học được — sự kiên nhẫn trong phòng thủ kết hợp với khả năng tìm kiếm cơ hội tấn công đúng thời điểm — để duy trì thế cân bằng trước một đối thủ xứng tầm.

Cuối cùng, ván đấu kết thúc bằng một thế hòa sau khi cả hai đều không thể tìm ra lợi thế quyết định trong giai đoạn tàn cuộc chỉ còn lại vua và vài con tốt. Dù không phải chiến thắng, Lam Khê cảm thấy hài lòng với kết quả này — một thế hòa giành được sau khi đã chiến đấu hết mình, khác hẳn với những thế hòa an toàn, thụ động của quá khứ.

"Ván hay đấy," Khánh Linh nói khi bắt tay cô sau ván đấu, giọng chân thành khâm phục. "Cậu chơi cân bằng hơn tớ nghĩ nhiều. Chúc may mắn ở các vòng sau."

Ván cuối cùng trong ngày, Lam Khê giành thêm một chiến thắng nữa trước đối thủ từ một trường khác, khép lại ngày thi đấu đầu tiên với thành tích ba thắng, một hòa — một kết quả vượt xa mong đợi của cô khi bước vào giải đấu này.

Khi cả đội tập trung lại để nghe thầy Hùng tổng kết ngày thi đấu, không khí tràn ngập sự phấn khởi. "Ngày đầu tiên rất khả quan," thầy Hùng nói, giọng không giấu được niềm vui. "Đội mình đang đứng đầu bảng với tổng điểm cao nhất. Nếu giữ vững phong độ này ở ngày thi đấu thứ hai, chúng ta có cơ hội rất lớn để vào vòng bán kết."

Trên đường về, Lam Khê cảm thấy kiệt sức nhưng lòng tràn đầy một cảm giác thỏa mãn mà cô chưa từng trải nghiệm trước đây. Cô nhìn lại cả ngày dài vừa qua — những ván đấu căng thẳng, những khoảnh khắc phải đối diện với nỗi sợ hãi và vượt qua nó, và cả sự đồng hành ấm áp của Nam Phong cùng cả đội bên cạnh. Đây chính là cảm giác của việc thật sự sống trọn vẹn với đam mê của mình, một cảm giác cô đã bỏ lỡ suốt sáu năm dài chỉ vì quá sợ hãi phải đối diện với khả năng mất mát.

Nam Phong đi cùng cô đến trạm xe buýt, cả hai vẫn còn mặc nguyên đồng phục thi đấu hơi nhàu vì một ngày dài ngồi tập trung. "Cậu có muốn ăn gì trước khi về không?" cậu hỏi, liếc nhìn đồng hồ. "Còn sớm mà, với lại cả ngày chỉ ăn bánh mì với nước lọc, chắc đói lắm rồi."

"Tớ đói thật," Lam Khê thừa nhận, bụng cô đã réo lên từ lúc kết thúc ván đấu cuối cùng. "Nhưng tớ cũng mệt lắm rồi, chỉ muốn về nhà tắm rửa rồi ngủ một giấc thôi."

"Vậy để tớ mua cho cậu ít đồ ăn mang về," Nam Phong đề nghị, không đợi cô trả lời đã bước sang bên kia đường, nơi có một quán cơm bình dân còn mở cửa. Vài phút sau, cậu quay lại với hai hộp cơm nóng hổi, đưa một hộp cho cô. "Ăn đi, cả ngày hôm nay cậu tiêu hao năng lượng nhiều lắm đấy, cần nạp lại."

Lam Khê nhận lấy hộp cơm, cảm động trước sự chu đáo bất ngờ ấy. "Cảm ơn cậu," cô nói, giọng ấm áp. "Cậu lúc nào cũng để ý đến những chi tiết nhỏ như vậy."

"Vì cậu quan trọng mà," Nam Phong đáp, rồi như nhận ra mình vừa nói điều gì đó có phần lộ liễu, cậu vội quay đi, giả vờ nhìn xe buýt đang đến gần để che giấu vẻ lúng túng.

Lam Khê không nói gì, chỉ mỉm cười, để cho câu nói ấy lặng lẽ lắng đọng trong lòng như một hạt giống ấm áp. Xe buýt đến, cả hai lên xe, ngồi cạnh nhau ở hàng ghế cuối, vừa ăn cơm vừa trò chuyện nhẹ nhàng về những ván đấu trong ngày, về niềm hy vọng cho ngày thi đấu thứ hai sắp tới. Ánh đèn đường lướt qua cửa kính xe buýt, tạo thành những vệt sáng chuyển động liên tục trên gương mặt cả hai, và Lam Khê nhận ra, dù cơ thể mệt mỏi rã rời sau một ngày dài, lòng cô lại chưa bao giờ cảm thấy nhẹ nhõm và ấm áp đến vậy.

Đã sao chép liên kết chương