Không Ai Muốn Thua
8 phút đọc

Chương 28

Chương 28 — Không Ai Muốn Thua

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Ngày thi đấu cuối cùng của giải cấp thành phố, Lam Khê được xếp đấu ở bàn số một trong nhóm dẫn đầu — một sự sắp xếp cho thấy rõ vị trí cao mà cô đã đạt được sau hai ngày thi đấu xuất sắc. Đối thủ của cô là một cô gái tên Thục Trinh, đến từ một trường chuyên có truyền thống cờ vua lâu đời, người đang dẫn đầu bảng xếp hạng cá nhân với thành tích toàn thắng tuyệt đối.

"Đây sẽ là ván đấu khó khăn nhất từ trước đến giờ," Nam Phong nói khi tiễn cô đến bàn thi đấu, nắm chặt tay cô một chút trước khi buông ra. "Nhưng tớ tin cậu có thể làm được. Cứ chơi theo bản năng đã được rèn luyện, đừng suy nghĩ quá nhiều về kết quả."

Lam Khê gật đầu, hít một hơi sâu, rồi bước đến bàn cờ, nơi Thục Trinh đã ngồi sẵn, gương mặt điềm tĩnh toát lên vẻ tự tin của một kỳ thủ dày dạn kinh nghiệm.

Từ khu vực khán đài, Lam Khê thoáng thấy ba mẹ mình đã có mặt từ sớm, ngồi cạnh Yến Chi ở hàng ghế đầu, cả ba đều hướng ánh mắt đầy hy vọng về phía cô. Cô mỉm cười nhẹ với họ trước khi hoàn toàn tập trung vào bàn cờ trước mặt.

Ván đấu bắt đầu với những nước đi thận trọng từ cả hai bên, mỗi người đều cố gắng thăm dò lối chơi của đối phương. Thục Trinh, đúng như danh tiếng, chơi cực kỳ chính xác, không để lộ bất kỳ sơ hở nào trong suốt hai mươi nước đầu tiên, khiến Lam Khê phải vận dụng toàn bộ khả năng phòng thủ tinh tế để duy trì thế cân bằng.

Đến giai đoạn trung cuộc, thế trận trở nên vô cùng phức tạp, với nhiều quân cờ đan xen chặt chẽ, tạo ra một mê cung chiến thuật đòi hỏi sự tính toán cực kỳ chính xác. Lam Khê cảm nhận được áp lực thời gian đang dần siết chặt khi đồng hồ thi đấu của cô chỉ còn lại chưa đầy hai mươi phút cho phần còn lại của ván đấu.

Ở thời điểm ấy, một cơ hội hiện ra — một nước hy sinh xe táo bạo có thể mở toang hàng phòng ngự của Thục Trinh, tạo ra một cuộc tấn công phối hợp mạnh mẽ vào vị trí vua đối phương. Nhưng đây là một nước đi vô cùng mạo hiểm, đòi hỏi tính toán chính xác tuyệt đối trong ít nhất tám nước tiếp theo, và nếu tính toán sai dù chỉ một bước, Lam Khê sẽ mất lợi thế quyết định, thậm chí có thể dẫn đến thất bại hoàn toàn.

Trong khoảnh khắc ấy, Lam Khê cảm nhận được nỗi sợ hãi quen thuộc thoáng qua trong lòng, một phản xạ đã ăn sâu suốt nhiều năm. Nhưng lần này, thay vì để nỗi sợ ấy kiểm soát hoàn toàn quyết định của mình, cô dừng lại một giây, hít thở sâu, và tự hỏi bản thân đúng như phương pháp cô và Nam Phong đã luyện tập: đây là nỗi sợ hãi thật sự về nước cờ này, hay là nỗi sợ hãi cũ đang cố gắng len lỏi vào?

Cô nhìn lại bàn cờ, tính toán kỹ lưỡng từng khả năng, cân nhắc cả rủi ro lẫn cơ hội. Đây không phải là một sự liều lĩnh mù quáng — cô đã tính toán đủ xa, đủ chắc chắn để tin rằng xác suất thành công nghiêng hẳn về phía mình, dù không có gì đảm bảo tuyệt đối. Đây chính xác là loại mạo hiểm có tính toán mà Nam Phong đã dạy cô suốt cả năm qua.

Lam Khê hít một hơi cuối cùng, và đặt quân xe xuống ô cờ quyết định, chính thức thực hiện nước hy sinh táo bạo ấy.

Thục Trinh sững người trong giây lát, rõ ràng bất ngờ trước sự táo bạo bất chợt từ một đối thủ mà cô vẫn nghĩ chỉ chơi phòng thủ chắc chắn. Cô dành gần mười phút quý giá để tính toán cách ứng phó, nhưng áp lực thời gian cùng độ phức tạp của thế cờ khiến cô không thể tìm ra phương án phòng thủ hoàn hảo.

Ván đấu bước vào giai đoạn căng thẳng nhất, với Lam Khê liên tục duy trì đà tấn công, từng bước siết chặt vòng vây quanh vua của Thục Trinh, trong khi vẫn phải tính toán cẩn thận để không để lộ bất kỳ sơ hở nào có thể bị phản công. Cả khán phòng xung quanh bàn đấu của họ dần tụ tập đông người xem, nhận ra đây đang trở thành một trong những ván đấu kịch tính nhất của cả giải.

Đến nước thứ ba mươi lăm, sau một chuỗi tính toán chính xác đến từng chi tiết, Lam Khê hoàn thành thế chiếu bí không thể tránh khỏi. Thục Trinh nhìn bàn cờ một lúc lâu, rồi ngẩng lên, khẽ gật đầu công nhận thất bại, đưa tay ra bắt.

"Ván đấu xuất sắc," Thục Trinh nói, giọng chân thành dù không giấu được sự tiếc nuối. "Tớ đã đánh giá thấp khả năng tấn công của cậu. Đó là một nước hy sinh xe rất dũng cảm, và cậu đã tính toán nó hoàn hảo."

Lam Khê bắt tay đối thủ, cảm giác choáng ngợp lan tỏa khắp cơ thể. Cô ngồi lặng một lúc, nhìn lại bàn cờ, không thể tin được mình vừa đánh bại kỳ thủ mạnh nhất giải đấu bằng chính lối chơi táo bạo mà cô từng nghĩ mình sẽ không bao giờ dám thực hiện.

Tiếng vỗ tay vang lên từ khán đài, và khi Lam Khê ngước nhìn lên, cô thấy ba mẹ mình đang đứng dậy, vỗ tay không ngừng, gương mặt ba cô tràn ngập niềm tự hào và xúc động đến mức đôi mắt ông ánh lên những giọt nước mắt hiếm hoi. Nam Phong, đã kết thúc ván đấu của mình từ trước, chạy đến ôm chầm lấy cô, không giấu giếm niềm hạnh phúc trước tất cả mọi người.

"Cậu làm được rồi!" cậu reo lên, xoay cô một vòng trong vòng tay mình. "Đó là ván đấu hay nhất tớ từng thấy cậu chơi, Lam Khê!"

Kết quả chung cuộc của cả giải đấu được công bố ngay sau đó — đội Trưng Vương giành vị trí thứ hai toàn thành phố, một thành tích lịch sử chưa từng có đối với CLB, trong khi Lam Khê, với chiến thắng quyết định trước Thục Trinh, chính thức giành danh hiệu Kỳ thủ xuất sắc nhất giải ở bảng cá nhân nữ.

Buổi lễ trao giải diễn ra trong không khí hân hoan tột độ. Khi tên Lam Khê được xướng lên để nhận huy chương, cô bước lên bục nhận giải, nhìn xuống khán đài nơi ba mẹ, Yến Chi, và toàn thể CLB đang vỗ tay reo hò, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt ba mình — người đàn ông đã từng đánh mất tất cả vì một canh bạc liều lĩnh, giờ đây đứng đó, chứng kiến con gái mình giành chiến thắng nhờ chính lòng can đảm mà ông đã lo sợ mình sẽ không bao giờ có thể truyền lại được cho cô.

Thầy Hùng, đứng cạnh sân khấu, không giấu được nước mắt hạnh phúc khi nhận thông báo chính thức từ ban giám hiệu qua điện thoại ngay sau buổi lễ — trước thành tích ấn tượng này, trường sẽ không chỉ giữ nguyên kinh phí hoạt động cho CLB Cờ Vua, mà còn tăng thêm ngân sách để đầu tư cơ sở vật chất, huấn luyện chuyên sâu cho năm học tới.

"Chúng ta đã làm được," thầy Hùng nói với cả đội, giọng nghẹn ngào xúc động. "Không chỉ cứu được CLB, mà còn đưa nó lên một tầm cao mới. Thầy tự hào về tất cả các em, đặc biệt là hành trình mà mỗi người đã trải qua để đến được ngày hôm nay."

Sau buổi lễ, khi Lam Khê tìm đến chỗ ba mẹ đang đứng đợi, ba cô ôm chầm lấy cô, giọng run lên vì xúc động. "Ba tự hào về con lắm, Lam Khê," ông nói, giọng nghẹn ngào. "Không chỉ vì tấm huy chương này, mà vì con đã dạy cho ba một bài học quan trọng — rằng dù mình có từng vấp ngã thế nào, con đường phía trước vẫn luôn có thể được viết lại, chỉ cần đủ can đảm để bước tiếp."

Lam Khê ôm chặt lấy ba mình, nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má, cảm nhận được trọn vẹn ý nghĩa của hành trình dài mà cả gia đình cô đã cùng nhau vượt qua để đến được khoảnh khắc này — một khoảnh khắc không chỉ đánh dấu chiến thắng trên bàn cờ, mà còn là chiến thắng của sự chữa lành, của niềm tin được xây dựng lại từ những mảnh vỡ của quá khứ.

Mẹ cô đứng bên cạnh, cũng không giấu được những giọt nước mắt xúc động, nhẹ nhàng vuốt tóc con gái. "Mẹ chưa từng thấy con tỏa sáng như vậy," bà nói, giọng run run. "Mẹ tự hào về con, và mẹ tự hào về cả ba con nữa, vì đã cùng nhau đi qua một chặng đường dài để có được ngày hôm nay."

Yến Chi, đứng cạnh đó, không kìm được mà nhảy bổ vào ôm lấy cả ba người, khiến cả nhóm bật cười giữa những giọt nước mắt còn vương trên má. "Tớ đã nói rồi mà, cậu sẽ làm được!" cô hét lên đầy tự hào, khiến vài người xung quanh quay lại nhìn với ánh mắt trìu mến.

Nam Phong đứng cách đó một chút, quan sát khoảnh khắc đoàn tụ ấm áp ấy với một nụ cười dịu dàng, không muốn xen vào giây phút riêng tư của gia đình Lam Khê. Nhưng khi cô quay lại tìm cậu, ánh mắt cô sáng lên, cậu bước đến gần, và ba cô, với một cử chỉ bất ngờ, chủ động bắt tay cậu.

"Cảm ơn cháu," ba Lam Khê nói, giọng chân thành. "Vì đã kiên nhẫn đồng hành cùng con gái chú suốt cả năm qua, vì đã giúp con bé tìm lại được điều mà chú từng sợ đã mất đi mãi mãi."

"Cháu mới là người nên cảm ơn ạ," Nam Phong đáp, cúi đầu lễ phép. "Lam Khê đã tự mình làm phần lớn công việc khó khăn nhất. Cháu chỉ may mắn được đồng hành cùng cô ấy trên chặng đường đó thôi."

Cả nhóm cùng nhau rời khỏi nhà thi đấu trong buổi chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt cuối ngày trải dài trên những bậc thềm rộng lớn, mang theo niềm vui trọn vẹn của một ngày đáng nhớ, một ngày sẽ mãi được khắc ghi như bước ngoặt quan trọng trong hành trình trưởng thành của cả Lam Khê lẫn gia đình cô.

Đã sao chép liên kết chương