Chương 15
Chương 15 — Không Ai Muốn Thua
Vòng bán kết giải liên trường khu vực diễn ra tại nhà thi đấu quận, lần này với quy mô nhỏ hơn nhưng không khí căng thẳng hơn hẳn — chỉ còn tám đội mạnh nhất trong khu vực, thi đấu theo thể thức loại trực tiếp, đội thua sẽ dừng cuộc chơi ngay lập tức.
"Đối thủ của chúng ta hôm nay là trường Lê Quý Đôn," thầy Hùng thông báo khi cả đội tập trung trước giờ thi đấu, giọng nghiêm túc. "Đội hình của họ mạnh đều ở cả bốn vị trí, không có điểm yếu rõ rệt nào để khai thác. Các em cần thi đấu hết khả năng, không được chủ quan."
Lam Khê biết rõ điều đó có nghĩa là cô sẽ tái đấu với Khánh Linh, đối thủ mà cô đã hòa ở vòng bảng trước đó. Cảm giác hồi hộp quen thuộc len vào lòng, nhưng lần này, nó không còn mang màu sắc sợ hãi như trước, mà giống một sự háo hức chờ đợi thử thách hơn.
"Cậu sẵn sàng chưa?" Nam Phong hỏi khi họ ngồi cạnh nhau chờ đến giờ thi đấu, tay cậu vô tình chạm nhẹ vào tay cô như một cử chỉ trấn an.
"Tớ nghĩ vậy," Lam Khê đáp, mỉm cười, cảm nhận được sự ấm áp từ cái chạm tay nhẹ nhàng ấy lan tỏa khắp người, xua tan phần nào sự căng thẳng còn sót lại.
Ván tái đấu với Khánh Linh diễn ra với cường độ căng thẳng hơn hẳn lần trước. Cả hai đều đã nghiên cứu kỹ lối chơi của đối phương từ ván đấu trước, khiến ván đấu lần này trở thành một cuộc đấu trí thực sự, mỗi nước đi đều được cân nhắc kỹ lưỡng.
Lam Khê áp dụng một chiến thuật mới mà cô và Nam Phong đã cùng chuẩn bị suốt hai tuần qua — một biến thể khai cuộc ít phổ biến nhằm đưa Khánh Linh ra khỏi vùng chuẩn bị quen thuộc. Chiến thuật ấy phát huy hiệu quả rõ rệt, khi Khánh Linh phải dành nhiều thời gian hơn để suy nghĩ ngay từ những nước đi đầu tiên, dần dần bị áp lực thời gian đè nặng khi ván đấu tiến vào giai đoạn trung cuộc phức tạp.
Đến nước thứ ba mươi lăm, khi đồng hồ của Khánh Linh chỉ còn lại vài phút trong khi Lam Khê vẫn còn dư dả thời gian, Lam Khê nhận ra một cơ hội quyết định — một đòn phối hợp giữa hậu, xe và tượng có thể tạo ra thế chiếu bí trong vòng bốn nước.
Tay cô không còn run nữa khi thực hiện chuỗi nước đi ấy, một sự tự tin vững vàng đã thay thế hoàn toàn cho nỗi sợ hãi từng ngự trị trong lòng cô suốt nhiều năm. Ba nước sau, thế chiếu bí hoàn thành, khép lại ván đấu bằng chiến thắng thuyết phục của Lam Khê.
"Cậu chơi xuất sắc," Khánh Linh nói khi bắt tay cô sau ván đấu, giọng chân thành dù có phần tiếc nuối. "Lần trước tớ nghĩ mình đã hiểu rõ lối chơi của cậu, nhưng hôm nay cậu hoàn toàn khác, mạnh mẽ hơn nhiều."
"Cảm ơn cậu," Lam Khê đáp, cảm nhận được niềm tự hào chân thật lan tỏa trong lòng, không phải sự nhẹ nhõm quen thuộc của một ván hòa an toàn, mà là niềm vui trọn vẹn của một chiến thắng giành được bằng chính nỗ lực và sự chuẩn bị kỹ lưỡng.
Kết quả chung cuộc của trận bán kết, đội Trưng Vương giành chiến thắng ba trên bốn bàn đấu, chính thức lọt vào trận chung kết khu vực sẽ diễn ra một tháng sau đó. Tin tức ấy lan truyền nhanh chóng khắp trường, khiến CLB Cờ Vua bất ngờ trở thành tâm điểm chú ý, một điều chưa từng xảy ra trong suốt nhiều năm qua.
"Chúng ta thật sự có cơ hội vô địch khu vực đấy," Nam Phong nói với cả đội trong buổi ăn mừng nhỏ tại quán chè quen thuộc gần trường, giọng vẫn còn tràn đầy phấn khích. "Nếu chúng ta thắng trận chung kết, CLB không chỉ được giữ lại, mà còn có thể nhận thêm kinh phí đầu tư cho năm sau."
Cả đội hân hoan trước viễn cảnh ấy, nhưng thầy Hùng, dù cũng vui mừng, vẫn giữ được sự tỉnh táo cần thiết. "Đừng để chiến thắng này khiến các em chủ quan," ông nhắc nhở. "Đội chúng ta sẽ đối đầu với trường Nguyễn Du ở trận chung kết, một đội mạnh đã vô địch khu vực hai năm liên tiếp. Chúng ta cần chuẩn bị kỹ lưỡng hơn bao giờ hết."
Những tuần sau đó, cường độ luyện tập của cả đội tăng lên đáng kể, với lịch tập dày đặc gần như mỗi ngày trong tuần. Lam Khê, dù đôi khi cảm thấy kiệt sức vì phải cân bằng giữa việc học tập trên lớp và luyện tập cờ vua, vẫn duy trì được tinh thần lạc quan và quyết tâm cao độ.
Một buổi tối, sau giờ luyện tập muộn, khi Lam Khê đang chuẩn bị ra về, điện thoại cô rung lên với một tin nhắn từ mẹ cô, người đang đi công tác xa nhà cả tuần nay: "Ba con hôm nay có vẻ hơi mệt, con để ý chăm sóc ông giúp mẹ nhé." Lam Khê đọc tin nhắn ấy, một chút lo lắng thoáng qua trong lòng, nhưng cô nghĩ có lẽ chỉ là do ba mình làm việc vất vả gần đây, không có gì đáng ngại.
Về đến nhà, cô thấy ba mình đang ngồi ở phòng khách với vẻ mặt trầm ngâm khác thường, ánh mắt xa xăm nhìn ra cửa sổ, tay cầm một chiếc điện thoại cũ mà ông hiếm khi sử dụng.
"Ba ổn không ạ?" Lam Khê hỏi, hơi lo lắng trước biểu cảm bất thường ấy.
"Ba ổn," ông đáp, nhưng giọng nói có phần gượng gạo, không hoàn toàn thuyết phục. "Chỉ là hôm nay có chút chuyện ở chỗ làm thôi, không có gì đáng lo."
Lam Khê nhìn ba mình một lúc, cảm nhận được điều gì đó không ổn nhưng không muốn gặng hỏi thêm, sợ làm ông khó xử. Cô lên phòng, nhưng trong lòng vẫn còn vương vấn một cảm giác bất an mơ hồ, như một đám mây nhỏ lặng lẽ xuất hiện ở chân trời, báo hiệu một cơn bão có thể đang âm thầm hình thành phía sau, dù chưa ai trong gia đình nhận ra đầy đủ mức độ nghiêm trọng của nó.
Tối đó, cô nhắn tin cho Nam Phong kể về buổi luyện tập hôm nay, về những tiến bộ trong chiến thuật chuẩn bị cho trận chung kết, nhưng cô không nhắc đến cảm giác bất an vừa trải qua khi thấy ba mình, một phần vì cô cũng không chắc chắn liệu đó có phải là điều gì đáng lo ngại hay không, một phần vì cô không muốn làm phiền niềm vui chung của cả đội bằng một nỗi lo chưa rõ hình dạng.
Trước khi tắt đèn, cô mở lại đoạn hội thoại với ba mình trong đầu, cố tìm xem có chi tiết nào mình đã bỏ sót. Cô nhớ lại cách ông cầm chiếc điện thoại cũ, một chiếc điện thoại phím bấm đã cũ kỹ mà bà từng nói ba giữ lại "vì quen tay", nhưng hiếm khi thấy ông thật sự dùng đến nó trong sinh hoạt hằng ngày. Cô nhớ lại ánh mắt xa xăm ấy, khác hẳn với vẻ điềm tĩnh thường thấy của ông. Có lẽ chỉ là cô đang suy diễn quá mức, cô tự trấn an bản thân — công việc kinh doanh nhỏ của ba dạo này vốn cũng có nhiều áp lực, chuyện ông mệt mỏi, trầm ngâm cũng là điều dễ hiểu.
Nhưng có một góc nhỏ trong lòng cô, cái góc đã quen dò xét mọi dấu hiệu bất thường từ suốt sáu năm qua, vẫn không hoàn toàn yên tâm. Cô nhớ lại, ngày xưa, trước khi mọi chuyện vỡ lở, ba cô cũng từng có những buổi tối trầm ngâm y hệt như vậy, cũng từng giữ những cuộc điện thoại bí mật mà cả nhà không ai hay biết, cho đến khi tất cả bung ra thành một biến cố không thể cứu vãn.
Cô lắc đầu, cố xua đi những suy nghĩ tiêu cực ấy. Ba cô đã thay đổi, đã ổn định suốt sáu năm nay, không có lý do gì để cô nghi ngờ mà không có bằng chứng cụ thể. Có lẽ cô chỉ đang để nỗi ám ảnh cũ len lỏi trở lại, phóng đại một chuyện hoàn toàn bình thường thành điều gì đó đáng sợ hơn thực tế.
Cô đặt điện thoại xuống bàn, nhìn sang bàn cờ gỗ cũ đặt cạnh giường, ánh trăng mờ nhạt từ khung cửa sổ hắt lên các quân cờ đứng yên lặng trong bóng tối. Hai vị vua, trắng và đen, vẫn đứng đối diện nhau giữa bàn cờ như mọi khi, còn nguyên vị trí từ ván cờ cuối cùng cô tự chơi cách đây vài hôm, chưa ai trong hai bên giành được chiến thắng trọn vẹn. Cô tự nhủ, ngày mai cô sẽ tìm cơ hội hỏi thẳng ba mình xem có chuyện gì đang xảy ra, thay vì để nỗi lo âm thầm gặm nhấm tâm trí như cách cô vẫn từng làm trong quá khứ. Đó cũng là một bài học cô đã học được từ Nam Phong và từ chính hành trình cờ vua của mình — đối diện trực tiếp với vấn đề, thay vì né tránh nó, luôn là con đường đúng đắn hơn, dù có phần đáng sợ hơn.
Nhưng cơn buồn ngủ kéo đến trước khi cô kịp thực hiện lời tự hứa ấy, và Lam Khê chìm vào giấc ngủ với một cảm giác bất an mơ hồ vẫn còn lởn vởn đâu đó trong tiềm thức, không hề biết rằng chỉ vài tuần nữa, cảm giác bất an ấy sẽ trở thành một cơn bão thật sự, đe dọa cuốn phăng tất cả những gì cô đã dày công xây dựng suốt mấy tháng qua — cả trên bàn cờ lẫn trong chính trái tim mình.
Bên ngoài cửa sổ, thành phố vẫn thức, những ánh đèn xa xa nhấp nháy như những vì sao lạc lối giữa màn đêm, hoàn toàn thờ ơ trước những biến động nhỏ bé đang âm thầm nhen nhóm trong một căn nhà nhỏ, nơi một cô gái trẻ vừa học được cách tin tưởng vào chính mình, và một người cha vẫn đang một mình vật lộn với những bóng ma của quá khứ mà ông chưa từng thật sự kể hết cho ai nghe.