Chương 27
Chương 27 — Không Ai Muốn Thua
Ván đấu đầu tiên của giải cấp thành phố diễn ra căng thẳng nhưng suôn sẻ đối với Lam Khê. Đối thủ, dù đến từ một trường chuyên có tiếng, lại chơi khá cứng nhắc, thiếu linh hoạt trước những biến đổi bất ngờ trong thế trận. Lam Khê áp dụng nhuần nhuyễn sự cân bằng giữa phòng thủ chắc chắn và tấn công có tính toán mà cô đã dày công luyện tập suốt nhiều tháng qua, giành chiến thắng sau gần một tiếng đồng hồ thi đấu.
"Ván đầu tiên thắng rồi," cô nhắn tin cho Nam Phong ngay khi có thể, dù biết cậu cũng đang bận rộn với ván đấu của riêng mình.
Cả ngày đầu tiên trôi qua với nhịp độ dồn dập — mỗi kỳ thủ phải thi đấu ba ván trong ngày, đối đầu với các đối thủ có trình độ tương đương dựa trên hệ thống xếp hạng Thụy Sĩ mà ban tổ chức áp dụng. Lam Khê kết thúc ngày đầu tiên với thành tích hai thắng, một hòa — một khởi đầu vững chắc, dù không hoàn hảo tuyệt đối.
Buổi tối sau ngày thi đấu đầu tiên, cả đội cùng nhau ăn tối tại một quán ăn gần khách sạn nơi trường sắp xếp cho cả đội nghỉ lại hai đêm trong suốt thời gian diễn ra giải đấu. Không khí bữa ăn tràn ngập sự phấn khởi xen lẫn mệt mỏi sau một ngày dài căng thẳng.
"Ngày mai sẽ khó khăn hơn nhiều," thầy Hùng nhắc nhở cả đội trong lúc dùng bữa. "Các đối thủ ở vòng sau sẽ có trình độ tương đương hoặc cao hơn các em, dựa trên kết quả hôm nay. Cần chuẩn bị tâm lý kỹ càng."
Lam Khê gật đầu, nhưng trong lòng cô không còn cảm thấy sợ hãi trước thử thách ấy như trước đây, mà thay vào đó là một sự háo hức mong chờ được thể hiện hết khả năng của mình.
Ngày thi đấu thứ hai bắt đầu với một ván đấu đầy kịch tính trước một đối thủ mạnh từ một trường quốc tế danh tiếng. Đối thủ này chơi phong cách tấn công cực kỳ sắc bén, buộc Lam Khê phải vận dụng toàn bộ khả năng phòng thủ tinh tế để trụ vững trước áp lực dồn dập ngay từ những nước đi đầu tiên.
Nhưng khác với trận chung kết khu vực đầy sóng gió trước đây, lần này, dù đối mặt với áp lực lớn, Lam Khê không hề để nỗi sợ hãi chi phối lối chơi của mình. Cô bình tĩnh phân tích từng nước đi, cân nhắc kỹ lưỡng giữa việc phòng thủ và tìm kiếm cơ hội phản công, áp dụng chính xác phương pháp kiểm soát cảm xúc mà cô và Nam Phong đã cùng luyện tập suốt nhiều tuần qua.
Đến giai đoạn trung cuộc, khi đối thủ có phần chủ quan sau khi đã tạo được lợi thế nhất định, Lam Khê nhận ra một cơ hội phản công quyết định — một đòn hy sinh quân nhỏ để mở đường cho một cuộc tấn công phối hợp mạnh mẽ vào vị trí vua đối phương.
Tay cô không hề run rẩy khi thực hiện nước đi ấy, một sự tự tin vững vàng đã hoàn toàn thay thế cho nỗi sợ hãi từng khiến cô chùn bước trong quá khứ. Đối thủ, bất ngờ trước sự phản công sắc bén ấy, mất khá nhiều thời gian để tìm cách ứng phó, dần dần rơi vào thế bị động.
Ván đấu kết thúc bằng chiến thắng của Lam Khê sau gần hai tiếng đồng hồ căng thẳng, một chiến thắng mà cô cảm thấy tự hào hơn bất kỳ chiến thắng nào trước đây, không chỉ vì đối thủ mạnh, mà vì cách cô đã kiểm soát hoàn toàn cảm xúc của mình trong suốt ván đấu, không để bất kỳ nỗi sợ hãi cũ nào len lỏi vào quyết định của bản thân.
"Ván đó thật sự ấn tượng," Nam Phong nói khi gặp lại cô trong giờ nghỉ giữa các vòng đấu, ánh mắt tràn đầy sự tự hào không giấu giếm. "Tớ theo dõi gần hết ván, cách cậu xử lý áp lực từ đối thủ, cách cậu tìm ra cơ hội phản công đúng thời điểm — đó chính là những gì tớ luôn tin cậu có thể làm được."
"Cảm ơn cậu, vì đã tin tưởng tớ suốt cả hành trình này," Lam Khê đáp, mỉm cười hạnh phúc.
Ngày thi đấu thứ hai kết thúc với Lam Khê giành thêm hai chiến thắng nữa, nâng tổng thành tích của cô lên bốn thắng, một hòa sau năm ván đấu — một kết quả xuất sắc đưa cô vào nhóm dẫn đầu bảng xếp hạng cá nhân của giải đấu.
Cả đội Trưng Vương, nhờ sự đóng góp đồng đều từ tất cả bốn thành viên, cũng nằm trong nhóm dẫn đầu bảng xếp hạng đồng đội, tạo nên một bất ngờ lớn đối với nhiều đội mạnh khác vốn không đánh giá cao khả năng của một CLB từng đứng trước nguy cơ giải thể chỉ một năm trước đó.
"Ngày mai là ngày thi đấu cuối cùng, quyết định thứ hạng chung cuộc," thầy Hùng thông báo trong buổi họp tối, giọng đầy phấn khích xen lẫn căng thẳng. "Nếu chúng ta duy trì được phong độ này, có khả năng đội mình sẽ lọt vào top ba toàn thành phố, một thành tích chưa từng có trong lịch sử CLB."
Tin tức ấy khiến cả đội bùng nổ trong niềm vui và sự quyết tâm, nhưng Lam Khê, dù cũng hào hứng không kém, vẫn giữ được sự tỉnh táo cần thiết, nhắc nhở bản thân rằng ngày mai vẫn còn nhiều thử thách phía trước, và cô cần tiếp tục duy trì sự cân bằng giữa cẩn trọng và táo bạo đã giúp cô đạt được thành tích ấn tượng cho đến thời điểm này.
Tối hôm đó, trước khi ngủ, cô nhắn tin cho ba mẹ báo tin vui về thành tích của mình. Ba cô trả lời ngay: "Ba mẹ đã theo dõi bảng xếp hạng trực tuyến cả ngày hôm nay, tự hào về con lắm. Ngày mai ba mẹ sẽ đến sớm hơn để xem trọn vẹn ván đấu cuối cùng của con." Đọc dòng tin nhắn ấy, Lam Khê cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa khắp người, biết rằng dù ngày mai kết quả ra sao, cô đã có một hệ thống hỗ trợ vững chắc luôn đứng sau lưng mình, sẵn sàng đồng hành trong mọi thử thách phía trước.
Cô nằm trên chiếc giường khách sạn xa lạ, ánh đèn đường hắt qua khe rèm cửa tạo thành những vệt sáng mờ nhạt trên trần nhà. Căn phòng cô ở chung với Thảo Vy, người cũng đã ngủ say sau một ngày dài mệt mỏi cổ vũ đồng đội dù bản thân không nằm trong đội hình chính thức tham dự giải cấp thành phố năm nay. Lam Khê nằm im lặng, ôn lại từng ván đấu đã qua trong đầu, không phải để lo lắng, mà để trân trọng từng khoảnh khắc mình đã trải qua.
Cô nhớ lại cảm giác sợ hãi tê liệt của mình cách đây một năm, khi Yến Chi lần đầu tiên đăng ký tên cô vào giải đấu nội bộ mà không hỏi ý kiến trước. Cô nhớ lại buổi chiều đầu tiên bước vào phòng 203, nỗi do dự khi đứng trước cánh cửa sơn xanh bong tróc ấy. Cô nhớ lại từng bước tiến nhỏ bé, từng thất bại, từng bài học đã giúp cô trở thành con người của ngày hôm nay — một người có thể ngồi đây, trong một khách sạn xa lạ giữa trung tâm thành phố, chuẩn bị cho ngày thi đấu quan trọng nhất trong sự nghiệp cờ vua học sinh của mình, với một sự bình yên và tự tin mà cô chưa từng nghĩ mình có thể đạt được.
Điện thoại cô rung nhẹ, một tin nhắn cuối cùng từ Nam Phong trước khi cả hai đi ngủ: "Ngủ ngon nhé, nhà vô địch tương lai. Dù ngày mai thế nào, tớ cũng tự hào về cậu rồi." Lam Khê mỉm cười đọc dòng chữ ấy, gõ lại một dòng ngắn gọn: "Cảm ơn cậu, vì tất cả. Ngủ ngon." Cô đặt điện thoại xuống, nhắm mắt lại, để cho cơn buồn ngủ dần kéo đến sau một ngày dài đầy cảm xúc.
Sáng hôm sau, khi thức dậy, Lam Khê cảm thấy một sự tỉnh táo và tràn đầy năng lượng hiếm có, khác hẳn với sự lo lắng mất ngủ thường thấy trước những ngày thi đấu quan trọng trong quá khứ. Cô ăn sáng cùng cả đội tại khách sạn, không khí bàn ăn tràn ngập sự quyết tâm pha lẫn hồi hộp, mọi người đều ý thức rõ tầm quan trọng của ngày thi đấu cuối cùng sắp diễn ra.
"Hôm nay là ngày quyết định," Đức Anh nói, giọng vừa hào hứng vừa căng thẳng, tay cầm chiếc bánh mì ăn dở. "Tớ đã mơ thấy mình chơi cờ cả đêm qua đấy, chắc do lo lắng quá."
"Cậu lo lắng cũng bình thường thôi," Quang Minh đáp, hiếm khi nói nhiều nhưng hôm nay có vẻ cũng muốn góp lời động viên đồng đội. "Quan trọng là mình đã chuẩn bị hết sức rồi, giờ chỉ cần thể hiện đúng những gì mình có thôi."
Lam Khê gật đầu đồng tình, cảm nhận được tinh thần đoàn kết vững chắc của cả đội trước ngày thi đấu quyết định, một cảm giác thuộc về mà cô trân trọng hơn bao giờ hết sau tất cả những gì họ đã cùng nhau trải qua trong suốt năm học đầy biến động này.
Nam Phong, ngồi đối diện cô ở bàn ăn sáng, nhìn cô với ánh mắt trấn an quen thuộc. "Cậu chỉ cần chơi đúng như cách cậu đã chơi suốt hai ngày qua," cậu nói, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. "Không cần phải cố gắng thêm điều gì đặc biệt cho hôm nay cả. Cậu đã là chính mình, phiên bản tốt nhất của mình, và điều đó là quá đủ rồi."
Lam Khê mỉm cười, gật đầu, cảm thấy mọi áp lực dồn nén trong lòng dần tan biến trước những lời động viên giản dị nhưng chân thành ấy. Cả đội cùng nhau rời khỏi khách sạn, bước lên xe buýt hướng về nhà thi đấu trung tâm thành phố, mang theo tất cả sự chuẩn bị, quyết tâm, và niềm tin đã được vun đắp suốt cả một hành trình dài để sẵn sàng cho ngày thi đấu cuối cùng, quyết định thứ hạng chung cuộc của cả cá nhân lẫn tập thể.