Không Ai Muốn Thua
9 phút đọc

Chương 9

Chương 9 — Không Ai Muốn Thua

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

"Tuần sau chúng ta sẽ tổ chức một giải đấu mô phỏng nội bộ," thầy Hùng thông báo trong buổi sinh hoạt thứ Ba, giọng nghiêm túc hơn thường lệ. "Đây sẽ là cơ sở để chọn ra đội hình chính thức đại diện trường tham dự vòng loại giải liên trường tháng sau. Mỗi người sẽ đấu vòng tròn với tất cả thành viên khác, tổng điểm cao nhất sẽ được chọn."

Tin tức ấy khiến cả phòng 203 xôn xao. Lam Khê cảm nhận rõ sự căng thẳng đột ngột len vào không khí quen thuộc của căn phòng, khác hẳn với bầu không khí thoải mái của những buổi tập luyện thông thường.

"Cậu ổn chứ?" Nam Phong hỏi khi thấy vẻ mặt hơi tái của Lam Khê sau thông báo ấy.

"Tớ chỉ... không ngờ mọi thứ đến nhanh vậy," cô đáp, tay siết chặt quân tốt đang cầm trên tay. "Tớ mới học tấn công được có mấy tuần, làm sao đủ khả năng thi đấu nghiêm túc như vậy?"

"Cậu không cần phải hoàn hảo," Nam Phong trấn an, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. "Giải mô phỏng này không phải để tìm ra ai giỏi nhất tuyệt đối, mà để xem ai có tiềm năng phát triển nhất trong thời gian tới. Cậu đã tiến bộ rất nhiều rồi, tin tớ đi."

Những ngày sau đó, không khí luyện tập ở CLB trở nên căng thẳng hơn hẳn. Lam Khê dành nhiều thời gian hơn để nghiên cứu các bài tập chiến thuật, thậm chí thức khuya hơn thường lệ để ôn lại những ván đấu kinh điển mà cô và Nam Phong đã cùng phân tích ở thư viện. Nhưng càng gần đến ngày thi đấu mô phỏng, nỗi lo lắng quen thuộc lại càng trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng cô.

"Cậu có vẻ căng thẳng quá," Nam Phong nhận xét vào một buổi chiều luyện tập, khi thấy Lam Khê liên tục xóa đi viết lại các nước đi trong cuốn sổ tay của mình. "Có chuyện gì à?"

"Tớ chỉ sợ mình sẽ làm hỏng mọi thứ," Lam Khê thú nhận, đặt bút xuống, nhìn cậu với ánh mắt lo âu hiếm khi lộ ra ngoài. "Nếu tớ thi đấu nghiêm túc và thua liên tiếp, có khi tớ sẽ quay lại lối chơi phòng thủ cũ, và tất cả những gì tớ học được suốt mấy tuần qua sẽ trở nên vô nghĩa."

Nam Phong im lặng một lúc, rồi kéo ghế ngồi đối diện cô, ánh mắt nghiêm túc khác hẳn vẻ đùa cợt thường ngày. "Lam Khê, tớ nghĩ cậu đang hiểu sai mục đích của giải mô phỏng này. Nó không phải để chứng minh cậu đã thay đổi hoàn toàn chỉ sau vài tuần. Nó là để cậu thực hành những gì đã học trong một môi trường có áp lực thật, để xem cậu phản ứng thế nào, và từ đó tiếp tục cải thiện."

"Nhưng nếu tớ thất bại thì sao?" cô hỏi, giọng nhỏ đi.

"Thì cậu sẽ học được điều gì đó từ thất bại ấy, giống như mọi lần khác," Nam Phong đáp, không chút do dự. "Cậu không cần phải thắng tất cả. Cậu chỉ cần dám thử, dám chơi theo cách cậu đã luyện tập, thay vì lùi lại lối chơi cũ chỉ vì sợ hãi."

Lời động viên ấy phần nào giúp Lam Khê bình tĩnh lại, nhưng nỗi lo lắng vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Cô dành cả buổi tối hôm trước ngày thi đấu mô phỏng để ôn lại mọi thứ, đến mức Yến Chi phải gọi điện nhắc nhở cô đi ngủ sớm vì sợ bạn mình kiệt sức trước khi thi đấu.

Ngày thi đấu mô phỏng diễn ra vào một buổi chiều thứ Bảy, phòng 203 được sắp xếp lại với tám bàn cờ, mỗi thành viên sẽ lần lượt đấu với bảy người còn lại trong suốt cả ngày. Lam Khê ngồi vào bàn đầu tiên, đối diện với Huy, cậu bạn vẫn thường tự trào về thành tích khiêm tốn của mình.

"Chơi nhẹ tay với tớ nhé," Huy đùa, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự quyết tâm.

Ván đấu bắt đầu, và lần đầu tiên trong một trận đấu có tính chất chính thức, Lam Khê thử áp dụng những gì cô đã học — chủ động tìm kiếm cơ hội tấn công thay vì chỉ chăm chăm phòng thủ. Cô nhận ra một điểm yếu trong khai cuộc của Huy, mạnh dạn đẩy quân tiến lên tạo áp lực sớm, và dù tay cô hơi run khi thực hiện những nước đi ấy, cô vẫn kiên trì duy trì thế chủ động.

Ván đấu kết thúc với chiến thắng nghiêng về Lam Khê sau ba mươi lăm phút, một chiến thắng thật sự, không phải một thế hòa an toàn như thường lệ. Cô ngồi lặng nhìn bàn cờ một lúc, khó tin vào những gì vừa xảy ra.

"Chúc mừng chiến thắng đầu tiên trong giải mô phỏng," Huy nói, dù có phần tiếc nuối nhưng vẫn chân thành bắt tay cô. "Cậu chơi tấn công tốt hơn tớ tưởng nhiều đấy."

Lam Khê không kịp trả lời, chỉ mỉm cười, lòng dâng lên một cảm giác lạ lẫm nhưng vô cùng dễ chịu — cảm giác của một chiến thắng thật sự, giành được bằng chính sự chủ động của mình, chứ không phải chỉ nhờ vào việc không mắc sai lầm.

Ván tiếp theo với Thảo Vy kết thúc bằng một thất bại, khi Lam Khê thử một nước tấn công quá vội vàng mà không tính toán kỹ hậu quả, để lộ sơ hở cho đối phương phản công. Cô cảm thấy thất vọng, nhưng không hoảng loạn như cô từng lo sợ. Thay vào đó, cô ghi lại sai lầm ấy vào cuốn sổ tay, phân tích xem mình đã tính toán thiếu sót ở đâu.

"Cậu ổn chứ?" Nam Phong hỏi khi thấy cô ngồi một mình ở góc phòng sau trận thua.

"Tớ ổn," Lam Khê đáp, và lần này, câu trả lời ấy là sự thật hoàn toàn, không phải một lời trấn an gượng gạo. "Tớ thua vì tớ mạo hiểm sai chỗ, không phải vì tớ không dám mạo hiểm. Đó là một cảm giác khác hẳn."

Nam Phong nhìn cô, ánh mắt sáng lên đầy tự hào không giấu giếm. "Đó chính xác là điều tớ muốn cậu học được. Thua vì dám thử luôn tốt hơn hòa vì không dám làm gì cả."

Suốt cả ngày hôm đó, Lam Khê thi đấu tổng cộng bảy ván, kết quả cuối cùng là ba thắng, hai thua, và hai hòa — một kết quả hoàn toàn khác biệt so với chuỗi thành tích toàn hòa quen thuộc của cô trước đây. Khi thầy Hùng công bố bảng xếp hạng cuối ngày, Lam Khê đứng thứ ba trong toàn CLB, chỉ sau Nam Phong và một thành viên kỳ cựu khác tên Quang Minh.

"Đứng thứ ba sau chưa đầy hai tháng luyện tập nghiêm túc," thầy Hùng nhận xét, nhìn Lam Khê với ánh mắt đầy khích lệ. "Đó là một thành tích rất đáng khích lệ đấy, Lam Khê. Thầy tin em sẽ là một trong những gương mặt chủ lực cho đội tuyển trường tham dự giải liên trường sắp tới."

Lam Khê cúi đầu cảm ơn, lòng vẫn còn ngổn ngang giữa niềm vui và sự ngỡ ngàng trước những gì mình vừa đạt được. Cô nhìn lại cả ngày thi đấu, nhận ra rằng, dù có thắng có thua, cô chưa từng cảm thấy hối tiếc về bất kỳ nước đi táo bạo nào mình đã thực hiện — một sự thay đổi lớn lao so với con người luôn tìm đường an toàn nhất của chỉ vài tuần trước.

Khi buổi thi đấu kết thúc, Nam Phong đợi cô ở cửa phòng 203 để cùng ra về. "Tớ tự hào về cậu đấy," cậu nói, giọng chân thành không lẫn chút đùa cợt nào. "Cậu biết không, khi tớ mời cậu vào CLB, tớ đã hy vọng cậu sẽ thay đổi, nhưng tớ không ngờ cậu lại tiến bộ nhanh đến vậy."

"Là nhờ cậu kiên nhẫn dạy tớ," Lam Khê đáp, mỉm cười. "Tớ không nghĩ mình có thể làm được điều này một mình."

"Cậu đã tự làm được phần khó nhất rồi," Nam Phong nói, ánh mắt dịu dàng nhìn cô dưới ánh hoàng hôn nhuộm cam cả bầu trời. "Tớ chỉ đưa ra vài gợi ý thôi, còn việc dám bước ra khỏi vùng an toàn của chính mình, đó hoàn toàn là nỗ lực của cậu."

Lam Khê cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa khắp người trước lời khen ấy, không chỉ vì thành tích cô vừa đạt được, mà còn vì cảm giác được một người thật sự tin tưởng, thật sự nhìn thấy sự cố gắng ẩn sau mỗi bước tiến nhỏ bé của cô. Cô nhìn Nam Phong, và trong khoảnh khắc ấy, cô biết chắc chắn rằng tình cảm mình dành cho cậu đã không còn đơn thuần chỉ là sự ngưỡng mộ dành cho một người thầy, một người bạn đồng đội nữa.

Tối hôm đó, về đến nhà, Lam Khê thấy ba mình đang ngồi ở bàn ăn, tay cầm một tờ báo cũ, chờ cô về để cùng ăn cơm tối muộn. "Hôm nay CLB có giải mô phỏng phải không?" ông hỏi, đặt tờ báo xuống khi thấy cô bước vào. "Con thế nào?"

"Con đứng thứ ba toàn CLB ạ," Lam Khê đáp, không giấu được niềm vui trong giọng nói. "Con thắng ba ván, thua hai, hòa hai. Đây là lần đầu tiên con thắng nhiều hơn hòa trong một giải đấu."

Ba cô đặt đũa xuống, nhìn cô với ánh mắt ngạc nhiên xen lẫn tự hào rõ rệt. "Thật à? Con làm được rồi đấy," ông nói, giọng có chút nghẹn lại. "Ba biết con vẫn hay giấu ba chuyện tập luyện ở CLB, nhưng nhìn con vui vẻ kể chuyện như thế này, ba mừng lắm."

"Con không giấu ba đâu," Lam Khê nói, hơi bối rối. "Chỉ là con chưa quen kể chuyện này với ba thôi."

"Ba hiểu," ba cô gật đầu, ánh mắt dịu lại. "Từ giờ, nếu con muốn, cứ kể cho ba nghe về những ván cờ của con nhé. Ba thích nghe lắm, dù ba không còn chơi cờ nhiều như trước nữa."

Bữa cơm tối hôm đó trôi qua trong không khí ấm áp hiếm có giữa hai cha con, với những câu chuyện về các nước cờ, về Nam Phong, về CLB, mà Lam Khê kể lại một cách tự nhiên, không còn e dè như trước. Cô nhận ra, việc dám mở lòng chia sẻ với ba mình cũng là một dạng mạo hiểm khác mà cô đang dần học cách làm quen, không kém phần quan trọng so với những nước cờ táo bạo cô đã thực hiện trên bàn cờ ngày hôm nay.

Đã sao chép liên kết chương