Không Ai Muốn Thua
9 phút đọc

Chương 13

Chương 13 — Không Ai Muốn Thua

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Ngày thi đấu thứ hai của vòng loại khu vực diễn ra với áp lực tăng cao rõ rệt. Đội Trưng Vương, sau ngày đầu tiên đứng đầu bảng, trở thành mục tiêu được chú ý nhiều hơn từ các đội khác, và Lam Khê cảm nhận rõ ánh mắt dò xét từ nhiều đối thủ khi cô bước vào khu vực thi đấu.

Ván đầu tiên trong ngày diễn ra khá thuận lợi, Lam Khê giành chiến thắng nhanh chóng trước một đối thủ có trình độ không quá cao. Nhưng ván thứ hai lại là một thử thách hoàn toàn khác — đối thủ của cô là một cậu bạn tên Trọng Tấn từ trường THPT Nguyễn Trãi, chơi lối cờ cực kỳ chắc chắn, gần như không để lộ bất kỳ sơ hở nào trong suốt ba mươi nước đầu tiên.

Ván đấu kéo dài đến gần hai tiếng đồng hồ, cả hai bên liên tục thăm dò, không ai dám mạo hiểm quá mức. Đến giai đoạn tàn cuộc, khi bàn cờ chỉ còn lại vài quân, Lam Khê nhận ra một cơ hội nhỏ — nếu cô hy sinh một con tốt để đổi lấy quyền chủ động trong việc điều khiển tốt thông của mình, cô có thể tạo ra lợi thế quyết định.

Cô nhớ lại lời Nam Phong từng nói, về việc tin tưởng vào tính toán của chính mình ngay cả khi không có sự chắc chắn tuyệt đối. Cô thực hiện nước hy sinh ấy, và sau mười lăm nước tính toán căng thẳng, giành chiến thắng nhờ tốt thông đường về đích trước khi đối phương kịp phản ứng.

Khi ván đấu kết thúc, Lam Khê cảm thấy kiệt sức hoàn toàn, không chỉ về thể chất mà cả tinh thần. Cô xin phép rời khỏi khu vực thi đấu để ra ngoài hành lang nhà thi đấu hít thở không khí trong lành, cần một khoảng lặng để lấy lại bình tĩnh trước ván đấu cuối cùng trong ngày.

Nam Phong tìm thấy cô đang đứng tựa vào lan can ở tầng hai, nhìn xuống sân trước nhà thi đấu nơi vài nhóm học sinh khác đang tụ tập nghỉ ngơi giữa các ván đấu.

"Cậu ổn chứ?" cậu hỏi, đứng cạnh cô, cũng tựa vào lan can, ánh mắt quan sát vẻ mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt cô.

"Tớ ổn, chỉ hơi kiệt sức thôi," Lam Khê đáp, giọng nhỏ. "Ván vừa rồi căng thẳng quá, tớ phải tính toán từng nước một cách cực kỳ cẩn thận."

"Cậu chơi rất tốt," Nam Phong nói, giọng chân thành. "Tớ xem gần hết ván đấu, cách cậu xử lý giai đoạn tàn cuộc thật sự ấn tượng. Đó là kiểu tàn cuộc mà ngay cả những kỳ thủ nhiều kinh nghiệm cũng có thể mắc sai lầm."

Lam Khê mỉm cười nhẹ, nhưng nụ cười ấy nhanh chóng nhạt đi khi cô nhìn xuống đôi tay mình, vẫn còn hơi run vì căng thẳng tích tụ suốt cả buổi sáng. "Đôi khi tớ tự hỏi," cô nói, giọng trầm xuống, "liệu tớ có đang cố quá sức để trở thành một người hoàn toàn khác với con người tớ vốn có hay không. Tớ vẫn còn cảm thấy sợ hãi mỗi khi phải đưa ra một quyết định mạo hiểm, dù tớ đã học được cách kiểm soát nỗi sợ đó tốt hơn."

Nam Phong im lặng một lúc, suy nghĩ kỹ trước khi trả lời. "Tớ không nghĩ cậu đang cố trở thành người khác," cậu nói chậm rãi. "Tớ nghĩ cậu đang học cách trở thành một phiên bản đầy đủ hơn của chính mình — vẫn giữ nguyên sự cẩn trọng, sự tỉ mỉ vốn có, nhưng không còn để nỗi sợ hãi kiểm soát hoàn toàn mọi quyết định nữa. Đó không phải là trở thành người khác, đó là trở nên trọn vẹn hơn."

Lam Khê ngẩng lên nhìn cậu, cảm động trước cách diễn đạt ấy, một cách nhìn nhận vấn đề mà cô chưa từng nghĩ đến theo hướng đó. "Cảm ơn cậu," cô nói khẽ. "Cậu luôn biết cách khiến tớ nhìn mọi thứ theo một góc độ tích cực hơn."

Họ đứng lặng lẽ bên nhau một lúc, nhìn xuống sân trước nhà thi đấu, tận hưởng khoảng lặng hiếm hoi giữa những ván đấu căng thẳng. Ánh nắng buổi trưa chiếu xuống sân, tạo thành những bóng cây lung linh trên mặt đất, và không khí giữa hai người mang một sự gần gũi, tĩnh lặng khác hẳn với sự sôi động ồn ào bên trong hội trường thi đấu.

"Lam Khê này," Nam Phong lên tiếng sau một khoảng lặng dài, giọng có chút do dự hiếm thấy. "Tớ có thể hỏi cậu một điều riêng tư không?"

"Được," cô đáp, hơi tò mò trước sự nghiêm túc bất thường trong giọng cậu.

"Chuyện về ba cậu," Nam Phong nói, cẩn trọng lựa chọn từ ngữ. "Tớ không muốn ép cậu phải kể nếu cậu không muốn, nhưng... tớ nhận ra mỗi khi nhắc đến chuyện gia đình, cậu luôn có một vẻ gì đó rất khác, như thể có một nỗi đau nào đó cậu vẫn đang mang theo. Tớ chỉ muốn cậu biết, nếu cậu cần một người để chia sẻ, tớ luôn sẵn sàng lắng nghe, không phán xét gì cả."

Lam Khê im lặng một lúc lâu, nhìn xuống sân trường, cảm nhận được một cuộc đấu tranh nội tâm đang diễn ra trong lòng — giữa thói quen giữ kín mọi thứ liên quan đến quá khứ gia đình, và một khao khát mơ hồ muốn được chia sẻ, được có ai đó thật sự hiểu rõ về mình, về lý do vì sao cô lại trở thành người luôn sợ hãi mất mát đến vậy.

"Chưa phải bây giờ," cuối cùng cô nói, giọng khẽ nhưng không né tránh. "Nhưng... có lẽ một ngày nào đó, tớ sẽ kể cho cậu nghe toàn bộ câu chuyện. Chỉ là tớ cần thêm thời gian để chuẩn bị tâm lý thôi."

"Không sao cả," Nam Phong đáp ngay, không hề tỏ ra thất vọng hay thúc ép. "Tớ sẽ đợi, bao lâu cũng được. Tớ chỉ muốn cậu biết rằng cậu không cần phải đối mặt với bất cứ điều gì một mình, nếu cậu không muốn."

Lời nói ấy chạm đến một nơi sâu thẳm trong lòng Lam Khê, nơi cô đã giấu kín suốt sáu năm dài, không dám mở ra với bất kỳ ai, kể cả Yến Chi. Cô cảm nhận được một sự ấm áp lan tỏa khắp người, không phải vì Nam Phong đã hỏi về quá khứ của cô, mà vì cách cậu tôn trọng ranh giới của cô, không hề gượng ép, chỉ đơn thuần để ngỏ một cánh cửa cho cô bước qua khi nào cô sẵn sàng.

"Cảm ơn cậu," cô nói, giọng nghẹn lại một chút vì xúc động. "Vì đã kiên nhẫn với tớ, trong mọi chuyện."

Nam Phong mỉm cười, ánh mắt dịu dàng nhìn cô. "Không cần cảm ơn đâu. Đó là điều tớ muốn làm, vì cậu quan trọng với tớ, theo đúng nghĩa của từ đó."

Câu nói ấy, dù không phải một lời tỏ tình rõ ràng, vẫn khiến trái tim Lam Khê đập rộn ràng hơn hẳn. Cô nhìn cậu, và trong khoảnh khắc ấy, dưới ánh nắng buổi trưa dịu nhẹ trên hành lang tầng hai nhà thi đấu, cô cảm nhận được một sự kết nối sâu sắc giữa hai người, vượt xa hơn cả tình bạn giữa hai đồng đội cùng chung một CLB.

Tiếng loa thông báo vang lên, nhắc nhở các thí sinh chuẩn bị cho ván đấu cuối cùng trong ngày, phá vỡ khoảnh khắc tĩnh lặng ấy. Cả hai cùng quay trở lại hội trường thi đấu, nhưng trong lòng Lam Khê, cảm giác ấm áp từ cuộc trò chuyện vừa rồi vẫn còn đọng lại, tiếp thêm cho cô một nguồn sức mạnh mới để bước vào ván đấu cuối cùng với một tâm thế vững vàng hơn bao giờ hết.

Ván cuối cùng trong ngày, Lam Khê thi đấu với sự tập trung cao độ, kết hợp nhuần nhuyễn giữa sự cẩn trọng vốn có và lòng can đảm mới học được, giành chiến thắng thuyết phục trước một đối thủ mạnh từ trường THPT Chu Văn An. Khi ngày thi đấu thứ hai khép lại, đội Trưng Vương chính thức giành vé vào vòng bán kết với vị trí nhất bảng, một thành tích vượt xa mong đợi của tất cả mọi người, kể cả chính thầy Hùng.

Buổi lễ công bố kết quả diễn ra ngay tại hội trường, với đại diện ban tổ chức đọc to tên các đội lọt vào vòng bán kết trong tiếng vỗ tay rộn ràng. Khi tên trường Trưng Vương được xướng lên, cả đội ôm chầm lấy nhau, Đức Anh còn hét lên một tiếng phấn khích khiến vài đội bạn quay sang nhìn với ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa thiện cảm.

"Chúng ta làm được rồi!" Đức Anh reo lên, đập tay với Quang Minh, gương mặt rạng rỡ niềm vui hiếm khi thấy ở cậu bạn trầm tính này.

Thầy Hùng đứng nhìn cả đội ăn mừng, ánh mắt ánh lên niềm xúc động khó giấu. "Thầy tự hào về các em lắm," ông nói, giọng hơi nghẹn. "Đây là lần đầu tiên sau ba năm, CLB mình lọt vào vòng bán kết giải liên trường. Các em đã cứu CLB rồi, ít nhất là năm nay."

Lam Khê đứng giữa niềm vui chung ấy, cảm nhận được một sự tự hào sâu sắc mà cô chưa từng trải nghiệm trước đây — không chỉ tự hào vì thành tích cá nhân, mà còn vì cô đã góp phần vào một điều gì đó lớn lao hơn bản thân mình, một tập thể mà cô đã dần coi như gia đình thứ hai suốt mấy tháng qua.

Nam Phong tiến đến gần cô giữa đám đông đang ăn mừng, ánh mắt sáng rực niềm vui. "Cậu biết không," cậu nói, giọng vẫn còn hào hứng, "khi tớ mời cậu vào CLB mấy tháng trước, tớ chỉ hy vọng cậu sẽ trở thành một thành viên tốt. Tớ không ngờ cậu lại trở thành một trong những trụ cột quan trọng nhất, và..." cậu ngập ngừng một chút, "một người quan trọng với tớ theo một cách tớ chưa từng lường trước."

Lam Khê cảm thấy má mình nóng bừng trước lời thừa nhận nửa kín nửa hở ấy, nhưng cô không né tránh, chỉ mỉm cười, để cho khoảnh khắc ấy tồn tại trọn vẹn giữa không khí ăn mừng náo nhiệt xung quanh. "Tớ cũng vậy," cô đáp khẽ, đủ để chỉ mình cậu nghe thấy giữa tiếng ồn ào của cả đội đang reo hò xung quanh.

Trên xe buýt về nhà tối hôm đó, cả đội vẫn còn rộn ràng bàn tán về trận bán kết sắp tới, về đối thủ tiềm năng, về những gì cần cải thiện thêm. Nhưng Lam Khê, ngồi cạnh cửa sổ, chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài, lòng tràn ngập một cảm giác bình yên và hạnh phúc mà cô chưa từng trải nghiệm trọn vẹn đến vậy trong suốt sáu năm qua kể từ biến cố của gia đình.

Đã sao chép liên kết chương