Chương 26
Chương 26 — Không Ai Muốn Thua
Phần VI — Không Ai Muốn Thua
Ba tuần chuẩn bị cuối cùng trước giải cấp thành phố trôi qua nhanh chóng trong guồng quay luyện tập miệt mài nhưng đầy hứng khởi của cả đội. Nhà thi đấu trung tâm thành phố, nơi diễn ra giải đấu, lớn gấp nhiều lần so với nhà thi đấu quận mà Lam Khê từng quen thuộc, quy tụ những kỳ thủ xuất sắc nhất từ khắp các khu vực trong thành phố.
"Đây sẽ là giải đấu khó khăn nhất từ trước đến giờ," thầy Hùng nói trong buổi họp cuối cùng trước ngày thi đấu, giọng nghiêm túc nhưng vẫn giữ được sự động viên cần thiết. "Đối thủ ở cấp thành phố sẽ mạnh hơn rất nhiều so với những gì các em từng gặp. Nhưng thầy tin, với những gì các em đã trải qua và học được suốt năm học này, các em hoàn toàn có khả năng cạnh tranh sòng phẳng."
Lam Khê ngồi nghe, cảm nhận được một sự hồi hộp quen thuộc, nhưng lần này, nó không còn mang màu sắc của nỗi sợ hãi tê liệt như những tháng trước, mà là một sự háo hức xen lẫn quyết tâm thật sự. Cô nhìn sang Nam Phong, ngồi cạnh cô, cả hai trao nhau một ánh mắt đầy tin tưởng.
"Cậu sẵn sàng chưa?" Nam Phong hỏi khẽ, chỉ đủ để cô nghe thấy.
"Tớ nghĩ là rồi," Lam Khê đáp, mỉm cười. "Dù kết quả thế nào, tớ biết mình đã cố gắng hết sức, và điều đó là đủ."
Tối hôm trước ngày thi đấu, Lam Khê ngồi trong phòng, xem lại toàn bộ cuốn sổ tay đã gần kín trang từ đầu năm học đến giờ, một hành trình dài từ những dòng chữ đầu tiên ghi lại nỗi xấu hổ về việc bỏ lỡ cơ hội, đến những trang gần đây ghi lại niềm tự hào về sự trưởng thành của bản thân. Cô cảm thấy một sự biết ơn sâu sắc dành cho tất cả những gì đã xảy ra trong năm qua — cả những khoảnh khắc hạnh phúc lẫn những giai đoạn khó khăn — vì tất cả đều đã góp phần định hình nên con người cô của hiện tại.
Có tiếng gõ cửa nhẹ, ba cô bước vào, tay cầm một cốc sữa ấm như thói quen ông vẫn làm mỗi khi có chuyện quan trọng sắp diễn ra. "Con chuẩn bị xong chưa?" ông hỏi, đặt cốc sữa xuống bàn học.
"Dạ, xong rồi ạ," Lam Khê đáp, nhận lấy cốc sữa, cảm nhận được hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay.
"Ba sẽ đến xem con thi đấu ngày mai," ba cô nói, giọng có chút hồi hộp không giấu giếm. "Ba đã xin nghỉ làm cả ngày rồi."
Lam Khê ngẩng lên nhìn ba mình, cảm động trước sự quan tâm ấy. Đây sẽ là lần đầu tiên ba cô trực tiếp chứng kiến cô thi đấu cờ vua kể từ khi cô gia nhập CLB, một cột mốc quan trọng đối với cả hai, mang theo nhiều ý nghĩa vượt xa một trận đấu thể thao thông thường.
"Con vui vì ba sẽ đến," cô nói, giọng chân thành. "Nhưng con hơi lo, nếu con chơi không tốt trước mặt ba thì sao?"
"Ba không đến để xem con thắng hay thua," ba cô nói, ngồi xuống mép giường, ánh mắt dịu dàng nhìn con gái. "Ba đến để xem con chơi, để chứng kiến hành trình con đã đi qua, dù kết quả cuối cùng ra sao. Với ba, con đã là một chiến thắng rồi, chỉ riêng việc con dám đứng dậy sau tất cả những gì đã xảy ra, dám tiếp tục theo đuổi đam mê của mình, đã là điều đáng tự hào nhất."
Những lời ấy khiến Lam Khê cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, mọi áp lực về việc phải thể hiện hoàn hảo trước mặt ba dường như tan biến, thay vào đó là một cảm giác được yêu thương vô điều kiện, không phụ thuộc vào kết quả thắng thua.
"Cảm ơn ba," cô nói, ôm lấy ông một cách tự nhiên, một cử chỉ đã trở nên quen thuộc hơn nhiều so với sự dè dặt từng tồn tại giữa hai cha con trước đây.
Sau khi ba rời khỏi phòng, Lam Khê nhắn tin cho Nam Phong: "Ba tớ sẽ đến xem thi đấu ngày mai." Nam Phong trả lời ngay: "Vậy thì chúng ta phải chơi thật hay để không phụ lòng ba cậu nhé. Nhưng quan trọng hơn, cứ chơi theo đúng những gì cậu đã học được, kết quả sẽ tự đến thôi."
Lam Khê mỉm cười đọc tin nhắn ấy, cảm nhận được sự ấm áp và tin tưởng từ cả hai người quan trọng nhất trong cuộc sống của cô hiện tại. Cô đặt điện thoại xuống, nhìn sang bàn cờ gỗ cũ, nơi hai vị vua vẫn đứng đối diện nhau, và lần này, thay vì cảm giác bế tắc quen thuộc, cô nhìn thấy một biểu tượng của sự sẵn sàng — sẵn sàng bước vào một ván cờ mới, với tất cả những gì cô đã học được, tất cả sự can đảm cô đã dày công vun đắp suốt cả năm học đầy biến động này.
Cô tắt đèn, chìm vào giấc ngủ với một sự bình yên hiếm có trước một ngày thi đấu quan trọng, không phải vì cô không còn cảm thấy hồi hộp, mà vì lần đầu tiên, cô cảm nhận được rằng dù ngày mai có ra sao, cô cũng đã sẵn sàng đón nhận nó với tất cả sự chân thành và can đảm của chính mình.
Sáng hôm sau, cả đội tập trung tại cổng trường từ sáu giờ để cùng nhau di chuyển đến nhà thi đấu trung tâm thành phố bằng xe buýt do trường thuê riêng. Không khí trên xe vừa háo hức vừa căng thẳng, Đức Anh liên tục kể chuyện cười để xua tan bầu không khí nặng nề, trong khi Quang Minh, như thường lệ, chỉ im lặng ngồi ôn lại vài biến thể khai cuộc trong đầu, đôi môi khẽ mấp máy.
Nam Phong ngồi cạnh Lam Khê ở hàng ghế gần cuối, tay nắm nhẹ tay cô suốt quãng đường di chuyển, thỉnh thoảng trao đổi vài câu ngắn gọn về chiến thuật, nhưng phần lớn thời gian chỉ đơn giản ngồi yên lặng bên nhau, tận hưởng sự hiện diện an ủi của người kia trước một ngày dài đầy thử thách phía trước.
"Cậu có nghĩ đối thủ hôm nay sẽ mạnh hơn nhiều so với những gì mình từng gặp không?" Lam Khê hỏi, nhìn ra cửa sổ xe buýt, ngắm những tòa nhà cao tầng của khu trung tâm thành phố lướt qua.
"Chắc chắn là mạnh hơn," Nam Phong đáp thẳng thắn, không muốn giấu diếm sự thật. "Nhưng tớ nghĩ, mạnh hơn không có nghĩa là không thể đánh bại. Cậu đã chứng minh được điều đó nhiều lần rồi, kể cả khi đối đầu với những đối thủ tưởng như vượt trội hơn hẳn."
Xe buýt dừng lại trước nhà thi đấu đồ sộ, với dòng người tấp nập ra vào, cờ hiệu và biểu ngữ của giải đấu treo khắp nơi. Lam Khê bước xuống xe, ngước nhìn tòa nhà cao lớn trước mặt, cảm nhận được quy mô hoành tráng của sự kiện mà cô sắp tham gia, khác hẳn hoàn toàn với những nhà thi đấu quận nhỏ bé quen thuộc.
Bên trong hội trường chính, hàng trăm bàn cờ được sắp xếp ngay ngắn, ánh đèn sân khấu chiếu sáng rực rỡ, và một màn hình lớn hiển thị bảng xếp hạng cùng lịch thi đấu của các đội tham dự. Lam Khê cảm thấy choáng ngợp trong giây lát trước quy mô ấy, nhưng cô hít một hơi sâu, nhớ lại những gì mình đã học được suốt cả năm qua, và lấy lại được sự bình tĩnh cần thiết.
Giữa dòng người đông đúc, cô bất ngờ nhìn thấy ba mình đang đứng ở khu vực khán giả, vẫy tay gọi cô, gương mặt tràn đầy sự hồi hộp và tự hào. Bên cạnh ông là mẹ cô, cũng đã thu xếp công việc để đến cổ vũ, và cả Yến Chi, người đã xin phép nghỉ buổi học thêm để có mặt ủng hộ bạn thân trong ngày quan trọng này.
"Cả nhà đến rồi kìa," Lam Khê nói, giọng xúc động, vẫy tay đáp lại.
"Cậu có một đội cổ vũ hùng hậu đấy," Nam Phong cười, nhìn theo hướng cô chỉ. "Vậy thì càng có thêm động lực để chơi hết mình rồi."
Lam Khê gật đầu, bước đến gần gia đình mình trước khi vào khu vực thi đấu, nhận lấy cái ôm động viên từ mẹ, và một cái siết vai đầy tin tưởng từ ba. "Cố lên con," ba cô nói, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào không giấu giếm. "Dù kết quả ra sao, ba mẹ vẫn luôn tự hào về con."
Với những lời động viên ấy còn vang vọng trong lòng, Lam Khê bước vào khu vực thi đấu, tìm đến bàn cờ được chỉ định cho ván đấu vòng loại đầu tiên của giải cấp thành phố, sẵn sàng bước vào một hành trình mới, đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng, với tất cả những bài học và sự trưởng thành cô đã tích lũy được suốt cả năm học đầy biến động vừa qua.
Trước khi ngồi xuống, cô quay đầu nhìn lại một lần cuối về phía khán đài, thấy ba mẹ và Yến Chi đã tìm được chỗ ngồi thuận tiện để quan sát, cả ba đều giơ tay ra hiệu cổ vũ. Nam Phong, đang đi về phía bàn cờ của chính mình cách đó vài dãy, quay lại nhìn cô, khẽ gật đầu như một lời nhắn nhủ thầm lặng: chúng ta cùng nhau bước vào ngày hôm nay.
Lam Khê ngồi xuống, đặt tay lên mép bàn cờ gỗ bóng loáng, cảm nhận được sự mát lạnh quen thuộc của những quân cờ đã được sắp xếp ngay ngắn. Đối thủ đầu tiên của cô, một cậu bạn đến từ một trường chuyên nổi tiếng, gật đầu chào lịch sự trước khi ván đấu chính thức bắt đầu. Trọng tài thổi còi hiệu lệnh, đồng hồ thi đấu bắt đầu chạy, và Lam Khê hít một hơi thật sâu, để tâm trí mình hoàn toàn tập trung vào bàn cờ trước mặt — không còn chỗ cho nỗi sợ hãi cũ, chỉ còn lại sự tỉnh táo, quyết tâm, và một niềm tin vững chắc vào chính khả năng của bản thân.