Không Ai Muốn Thua
9 phút đọc

Chương 14

Chương 14 — Không Ai Muốn Thua

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Vòng bán kết được ấn định diễn ra hai tuần sau, cho cả đội thời gian chuẩn bị kỹ lưỡng hơn. Trong khoảng thời gian ấy, Lam Khê và Nam Phong dành nhiều buổi chiều sau giờ tập luyện chính thức để cùng nhau ôn luyện thêm, đôi khi chỉ đơn giản là ngồi lại trò chuyện ở căng tin hoặc công viên gần trường.

Một buổi chiều Chủ Nhật, khi cả hai đang ngồi ở băng ghế đá trong công viên nhỏ gần nhà Lam Khê, nơi cô vẫn thường đi ngang qua và nhìn thấy những cụ già chơi cờ tướng, câu chuyện tình cờ chuyển hướng sang chủ đề gia đình.

"Ba tớ hôm nay có hỏi về giải đấu," Lam Khê kể, nhìn ra xa nơi vài đứa trẻ đang chơi đùa trên bãi cỏ. "Ông có vẻ vui khi nghe tớ kể về việc đội mình vào bán kết."

"Chắc ông tự hào về cậu lắm," Nam Phong nói, giọng nhẹ nhàng.

Lam Khê im lặng một lúc, ngón tay vô thức xoắn vào gấu áo khoác mỏng đang mặc. Cô nhìn về phía những cụ già đang chơi cờ tướng dưới bóng cây, ánh mắt xa xăm, và Nam Phong, nhận ra sự thay đổi trong không khí, im lặng chờ đợi, không thúc giục.

"Cậu còn nhớ cậu từng hỏi tớ về ba tớ không?" cuối cùng cô lên tiếng, giọng khẽ. "Ở nhà thi đấu, hôm chúng ta đứng ở hành lang tầng hai ấy."

"Tớ nhớ," Nam Phong đáp, quay hẳn người lại nhìn cô, ánh mắt tập trung hoàn toàn.

"Tớ nghĩ hôm nay tớ đã sẵn sàng kể cho cậu nghe," Lam Khê nói, hít một hơi sâu như thể đang chuẩn bị bước vào một điều gì đó khó khăn.

Cô kể lại, chậm rãi, từng chi tiết một, về năm cô mười hai tuổi, về việc ba cô từng là một người đàn ông thành đạt, có một cửa hàng kinh doanh nhỏ nhưng ổn định, về những buổi tối ông dạy cô chơi cờ tướng trước khi mọi thứ thay đổi. Cô kể về việc ba cô dần dần bị cuốn vào những canh bạc trên bàn cờ tướng ăn tiền cùng vài người quen ở quán nước gần nhà, ban đầu chỉ là những ván nhỏ cho vui, nhưng dần dần trở thành một cơn nghiện không thể kiểm soát.

"Đỉnh điểm là một buổi tối, ba tớ đặt cược toàn bộ số tiền dành dụm để sửa nhà vào một ván cờ, tin rằng mình chắc chắn thắng," cô kể tiếp, giọng bắt đầu run nhẹ khi ký ức ùa về. "Ông đã thua. Toàn bộ số tiền ấy, biến mất chỉ trong một buổi tối. Mẹ tớ khóc suốt cả đêm hôm đó. Sau này tớ mới biết, đó không phải lần đầu tiên ông thua, chỉ là lần thua lớn nhất, lần khiến mọi thứ vỡ lở."

Nam Phong lắng nghe trong im lặng, không ngắt lời, chỉ thỉnh thoảng gật đầu nhẹ để cho cô biết cậu vẫn đang chăm chú theo dõi từng lời cô nói.

"Gia đình tớ mất gần một năm để trả hết nợ, phải bán bớt vài món đồ có giá trị, mẹ tớ phải nhận thêm việc làm ngoài giờ," Lam Khê tiếp tục, giọng dần trở nên bình tĩnh hơn khi đã vượt qua được phần khó nói nhất. "Ba tớ, sau biến cố đó, dường như thay đổi hẳn — không bao giờ động đến bất kỳ hình thức cờ bạc nào nữa, làm việc chăm chỉ hơn, cố gắng bù đắp cho gia đình. Nhưng từ đó, tớ cũng không bao giờ chơi cờ theo cách cũ nữa. Tớ tự nhủ sẽ không bao giờ để mình rơi vào tình huống đặt cược tất cả vào một quyết định duy nhất, dù trên bàn cờ hay trong bất kỳ khía cạnh nào của cuộc sống."

"Đó là lý do vì sao cậu luôn chơi phòng thủ," Nam Phong nói, không phải một câu hỏi, mà một sự thấu hiểu vừa được ghép nối hoàn chỉnh.

"Ừ," Lam Khê gật đầu, mắt hơi ướt. "Tớ nghĩ, nếu tớ không bao giờ mạo hiểm, tớ sẽ không bao giờ phải trải qua cảm giác mất mát khủng khiếp như ba tớ từng trải qua, như cả gia đình tớ từng trải qua. Tớ đã sống như vậy suốt sáu năm, không chỉ trên bàn cờ, mà trong mọi quyết định của cuộc đời — chọn ngành học an toàn, giữ khoảng cách với mọi mối quan hệ có thể khiến tớ tổn thương, không bao giờ để bản thân thật sự đặt cược vào bất cứ điều gì."

Nam Phong im lặng một lúc lâu, để cho những lời cô vừa nói lắng đọng hoàn toàn trước khi lên tiếng. "Cảm ơn cậu," cậu nói, giọng chân thành sâu sắc, "vì đã tin tưởng để kể cho tớ nghe điều này. Tớ biết đây không phải là chuyện dễ dàng để chia sẻ."

"Tớ chưa từng kể chuyện này cho ai ngoài Yến Chi," Lam Khê thừa nhận, lau nhẹ khóe mắt. "Và ngay cả với Yến Chi, tớ cũng chỉ kể một phần thôi, không chi tiết như vừa kể cho cậu."

"Vậy thì tớ càng trân trọng điều này hơn," Nam Phong nói, ánh mắt dịu dàng nhìn cô. "Lam Khê, tớ muốn cậu biết, sự cẩn trọng của cậu không phải là điểm yếu, nó xuất phát từ một trải nghiệm đau thương thật sự, một cách cậu tự bảo vệ mình trước những gì cậu đã chứng kiến. Tớ không nghĩ cậu cần phải xấu hổ về điều đó."

"Nhưng nó cũng khiến tớ bỏ lỡ rất nhiều thứ," Lam Khê nói, giọng vẫn còn mang chút tự trách. "Sáu năm, Nam Phong. Sáu năm tớ sống trong nỗi sợ hãi, không dám thật sự thắng một ván cờ nào, không dám thật sự theo đuổi bất cứ điều gì tớ đam mê."

"Nhưng giờ đây cậu đang thay đổi," Nam Phong nói, giọng chắc chắn. "Và điều đó mới là điều quan trọng nhất. Cậu không cần phải dằn vặt về sáu năm đã qua. Cậu chỉ cần tiếp tục những gì cậu đang làm bây giờ — học cách cân bằng giữa sự cẩn trọng cần thiết và lòng can đảm để sống trọn vẹn."

Lam Khê nhìn cậu, một nụ cười nhẹ nhàng, biết ơn hiện lên trên gương mặt dù mắt vẫn còn ươn ướt. "Cậu biết không, tớ nghĩ đây là lần đầu tiên tớ cảm thấy nhẹ nhõm thật sự khi kể câu chuyện này. Không phải vì tớ đã quên đi nỗi đau, mà vì tớ không còn cảm thấy mình phải mang nó một mình nữa."

"Cậu sẽ không bao giờ phải mang nó một mình nữa, nếu cậu không muốn," Nam Phong nói, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, một cử chỉ an ủi đơn giản nhưng chứa đựng biết bao sự chân thành. "Tớ ở đây, Lam Khê. Trong bất kỳ chuyện gì."

Cái nắm tay ấy, dù ngắn ngủi, khiến trái tim Lam Khê đập rộn ràng, nhưng lần này, cảm giác ấy không đi kèm với sự hoảng loạn hay bản năng muốn rút lui như trước đây. Cô để bàn tay mình yên trong tay cậu một lúc, cảm nhận trọn vẹn sự ấm áp và an toàn từ cử chỉ ấy, trước khi khẽ siết lại như một lời đáp trả không cần lời nói.

Họ ngồi lặng lẽ bên nhau trên băng ghế đá công viên, ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm cam cả bầu trời phía xa, trong khi những cụ già chơi cờ tướng dưới bóng cây vẫn tiếp tục ván đấu chậm rãi của họ, hoàn toàn không hay biết về cuộc trò chuyện quan trọng vừa diễn ra cách đó không xa, một cuộc trò chuyện đã kéo hai trái tim lại gần nhau hơn bao giờ hết.

"Tớ nên về thôi," Lam Khê nói sau một lúc lâu, dù trong lòng không hề muốn rời khỏi khoảnh khắc bình yên này.

"Để tớ đưa cậu về," Nam Phong đề nghị, đứng dậy, vẫn giữ nguyên bàn tay đang nắm lấy tay cô, chỉ đến khi cả hai bước ra khỏi công viên mới nhẹ nhàng buông ra, như một sự tôn trọng ranh giới ngầm hiểu giữa hai người.

Trên đường về, Lam Khê cảm thấy một sự nhẹ nhõm sâu sắc lan tỏa khắp cơ thể, như thể một gánh nặng cô đã mang theo suốt sáu năm dài vừa được san sẻ bớt một phần. Cô nhận ra, việc kể câu chuyện ấy cho Nam Phong nghe không hề khiến cô yếu đuối hơn như cô từng lo sợ, mà ngược lại, khiến cô cảm thấy mạnh mẽ hơn, được thấu hiểu hơn, và sẵn sàng hơn để đối diện với bất cứ thử thách nào đang chờ đợi phía trước, cả trên bàn cờ lẫn trong cuộc sống.

Về đến nhà, cô đứng trước cửa một lúc lâu trước khi bước vào, để cho cơn xúc động vừa trải qua lắng xuống hoàn toàn. Qua khung cửa sổ phòng khách, cô thấy ba mình đang ngồi một mình, ánh đèn vàng dịu hắt lên gương mặt đã có thêm vài nếp nhăn theo năm tháng. Lần đầu tiên, thay vì nhìn ông với một khoảng cách vô hình như thường lệ, Lam Khê cảm thấy một sự gần gũi mới mẻ, một sự cảm thông sâu sắc hơn dành cho người đàn ông đã phải sống với gánh nặng tội lỗi và ăn năn suốt sáu năm qua, không kém gì gánh nặng nỗi sợ hãi mà chính cô đã mang theo.

Cô bước vào nhà, ngồi xuống cạnh ba mình trên chiếc ghế sofa cũ, một hành động nhỏ nhưng khác thường so với thói quen lặng lẽ đi thẳng lên phòng của cô mọi khi. Ba cô hơi ngạc nhiên, nhưng không hỏi gì, chỉ mỉm cười nhẹ, đưa cho cô một nửa tờ báo đang đọc dở như một cử chỉ mời cô cùng chia sẻ khoảnh khắc yên tĩnh này.

"Hôm nay con có chuyện gì vui à?" ông hỏi sau một lúc, nhận ra vẻ mặt khác lạ của con gái.

"Con vừa kể cho một người bạn nghe về chuyện của nhà mình, về ba, về những gì đã xảy ra năm con mười hai tuổi," Lam Khê nói, giọng nhẹ nhàng, không hề mang theo sự trách móc nào. "Con nghĩ, kể ra được rồi, con thấy nhẹ lòng hơn nhiều."

Ba cô im lặng một lúc, đặt tờ báo xuống, nhìn con gái với ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa cảm động sâu sắc. "Ba mừng vì con có người để chia sẻ," ông nói, giọng hơi nghẹn. "Ba xin lỗi vì đã để con phải mang gánh nặng đó một mình quá lâu."

"Không phải lỗi của ba hoàn toàn đâu," Lam Khê đáp, lần đầu tiên nói ra điều này một cách thẳng thắn với ba mình. "Con nghĩ, cả hai chúng ta đều cần thời gian để học cách buông bỏ nỗi sợ hãi ấy, theo cách riêng của mỗi người."

Ba cô gật đầu, không nói thêm gì, chỉ đưa tay vỗ nhẹ lên vai con gái, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng biết bao tình cảm mà cả hai đều chưa quen thể hiện thành lời.

Đã sao chép liên kết chương