Chương 11
Chương 11 — Không Ai Muốn Thua
Phần III — Giải Đấu Liên Trường
Tấm áp phích dán ở bảng tin trường ghi rõ: "Giải Cờ Vua Liên Trường Khu Vực — Vòng Loại: Ngày 15 tháng sau. Địa điểm: Nhà Thi Đấu Quận." Lam Khê đứng trước bảng tin, đọc đi đọc lại dòng chữ ấy như thể càng đọc nhiều lần, sự thật về việc mình sắp bước vào một giải đấu chính thức, có tính cạnh tranh cao, càng trở nên rõ ràng hơn.
"Căng thẳng à?" Nam Phong đứng cạnh cô, cũng nhìn lên tấm áp phích, giọng nhẹ nhàng.
"Có một chút," Lam Khê thừa nhận. "Đây sẽ là giải đấu chính thức đầu tiên tớ tham gia với tư cách thành viên CLB, không phải chỉ là giao hữu nội bộ nữa."
"Cậu sẽ ổn thôi," Nam Phong trấn an. "Thầy Hùng đã quyết định đội hình chính thức rồi, cậu nằm trong danh sách bốn người đại diện trường, cùng với tớ, Quang Minh, và Đức Anh."
Buổi họp đội hình diễn ra ngay chiều hôm đó tại phòng 203. Thầy Hùng đứng trước tấm bảng trắng, vẽ sơ đồ giải thích thể thức thi đấu. "Giải liên trường năm nay có hai mươi bốn trường tham dự vòng loại khu vực, chia thành bốn bảng, mỗi bảng sáu trường. Top hai đội mỗi bảng sẽ vào vòng bán kết, sau đó là chung kết toàn khu vực. Đội vô địch sẽ đại diện khu vực tham dự giải cấp thành phố."
Ông dừng lại, nhìn quanh bốn thành viên đang chăm chú lắng nghe. "Thầy phải nói thẳng với các em — nếu CLB mình không lọt được ít nhất vào vòng bán kết năm nay, khả năng cao trường sẽ cắt hoàn toàn kinh phí hoạt động, và CLB coi như phải giải thể. Đây là cơ hội cuối cùng của chúng ta."
Không khí trong phòng chùng xuống một chút trước thông tin ấy, dù phần lớn mọi người đã biết trước về nguy cơ này. Lam Khê liếc nhìn Nam Phong, thấy gương mặt cậu thoáng qua một vẻ căng thẳng hiếm khi lộ ra, trước khi cậu nhanh chóng lấy lại vẻ tự tin thường thấy.
"Chúng ta sẽ làm được," Nam Phong lên tiếng, giọng chắc chắn, như muốn truyền động lực cho cả đội. "Đội hình năm nay mạnh hơn hẳn năm ngoái. Lam Khê đã tiến bộ vượt bậc, Đức Anh cũng cải thiện rất nhiều phần tàn cuộc, còn Quang Minh vẫn luôn là trụ cột vững chắc của CLB."
Quang Minh, một cậu bạn trầm tính, ít nói, chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt đầy quyết tâm. Đức Anh cười toe, giơ nắm đấm ra hiệu đồng lòng. Lam Khê cảm nhận được tinh thần đoàn kết ấm áp lan tỏa trong căn phòng, một cảm giác thuộc về mà cô chưa từng trải nghiệm trọn vẹn trước khi gia nhập CLB.
Những tuần tiếp theo, lịch tập luyện của cả đội trở nên dày đặc hơn hẳn. Ngoài hai buổi sinh hoạt chính thức thứ Ba và thứ Năm, thầy Hùng còn tổ chức thêm buổi tập bổ sung vào sáng Chủ Nhật, tập trung vào việc phân tích lối chơi của các đối thủ tiềm năng trong bảng đấu.
"Đối thủ đáng gờm nhất trong bảng mình là trường Lê Quý Đôn," Nam Phong giải thích trong một buổi tập, chỉ vào tấm bảng ghi thông tin các trường đối thủ mà cậu đã dày công thu thập. "Họ có một đội hình rất đồng đều, đặc biệt là một bạn nữ tên Khánh Linh, năm ngoái đã lọt vào tứ kết giải cấp thành phố. Lối chơi của cậu ấy khá giống Lam Khê ở giai đoạn đầu — phòng thủ chắc chắn, nhưng giờ đã phát triển thêm khả năng phản công sắc bén."
Lam Khê chăm chú ghi chép lại thông tin ấy, cảm nhận được áp lực đang dần tăng lên khi ngày thi đấu chính thức đến gần. Nhưng khác với trước kia, lần này, áp lực ấy không khiến cô muốn co rúm lại trong vỏ bọc an toàn, mà thúc đẩy cô luyện tập chăm chỉ hơn, quyết tâm hơn.
Một buổi chiều, sau giờ tập luyện, Lam Khê ở lại phòng 203 muộn hơn thường lệ cùng Nam Phong để phân tích thêm vài ván đấu của Khánh Linh mà cậu đã tìm được từ các giải đấu trước. Ánh đèn huỳnh quang chiếu sáng căn phòng vắng vẻ, chỉ còn tiếng hai người thảo luận khe khẽ.
"Cậu nghĩ tớ có cơ hội thắng cậu ấy không?" Lam Khê hỏi, mắt vẫn dán vào bàn cờ đang phân tích.
"Tớ nghĩ cậu có cơ hội tốt," Nam Phong đáp, giọng chân thành. "Nhưng quan trọng hơn thắng thua, tớ muốn cậu chơi hết khả năng của mình, không phải để chứng minh điều gì với ai, mà để cậu tự hào về chính bản thân mình sau khi ván đấu kết thúc, dù kết quả có ra sao."
Lam Khê ngẩng lên nhìn cậu, cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói ấy. "Cậu luôn biết cách nói những điều khiến tớ cảm thấy nhẹ nhõm hơn," cô nói, mỉm cười.
"Đó là vì tớ hiểu cậu hơn cậu nghĩ đấy," Nam Phong đáp, ánh mắt dịu dàng nhìn cô trong ánh đèn vàng nhạt của căn phòng vắng.
Khoảnh khắc ấy kéo dài trong im lặng thoải mái, cả hai đều cảm nhận được một điều gì đó đang lớn dần giữa họ, dù chưa ai chính thức đặt tên cho nó. Lam Khê nhìn xuống bàn cờ, cố tập trung trở lại vào việc phân tích, nhưng trái tim cô vẫn còn xao động vì ánh mắt ấy, vì sự gần gũi ấm áp giữa hai người trong căn phòng vắng lặng này.
"Muộn rồi, tớ nên về thôi," cô nói, dù trong lòng có chút tiếc nuối.
"Để tớ đưa cậu ra cổng trường," Nam Phong đề nghị, đứng dậy thu dọn sách vở.
Họ cùng nhau bước ra khỏi phòng 203, đi dọc hành lang vắng lặng dưới ánh đèn vàng nhạt, không nói nhiều, nhưng sự im lặng giữa họ không hề khó chịu, ngược lại còn mang một cảm giác ấm áp, gần gũi lạ thường. Ra đến cổng trường, cả hai đứng lại một chút trước khi chia tay.
"Chúc cậu ngủ ngon," Nam Phong nói, nụ cười ấm áp hiện lên trên gương mặt dưới ánh đèn đường.
"Cậu cũng vậy," Lam Khê đáp, cảm nhận được nhịp tim mình đập nhanh hơn bình thường khi nhìn vào ánh mắt ấy.
Trên đường về, cô nghĩ về giải đấu sắp tới, về Khánh Linh, về áp lực đè nặng lên cả đội, nhưng xen lẫn vào đó, tâm trí cô cũng không ngừng vương vấn về khoảnh khắc vừa rồi cùng Nam Phong, về cảm giác ấm áp mỗi khi ở bên cậu, một cảm giác mà cô ngày càng khó có thể phủ nhận là chỉ đơn thuần tình bạn giữa hai đồng đội.
Tối đó, trước khi đi ngủ, cô nhắn tin cho Yến Chi kể về buổi họp đội hình, về nguy cơ CLB bị giải thể nếu không đạt thành tích tốt, về áp lực của giải đấu sắp tới. Yến Chi trả lời ngay: "Cậu sẽ làm tốt thôi, tớ tin cậu. Với lại, có anh chủ nhiệm đẹp trai bên cạnh động viên, chắc chắn cậu sẽ chơi hay hơn bình thường đấy," kèm theo một biểu tượng cười tinh nghịch khiến Lam Khê không nhịn được bật cười một mình trong phòng, dù má cô hơi nóng lên vì câu trêu chọc ấy.
Cô đặt điện thoại xuống, nhìn sang bàn cờ gỗ cũ, nơi cô vẫn thường ngồi tự chơi cả hai bên mỗi khi cần suy nghĩ. Giờ đây, bàn cờ ấy không còn là nơi cô trốn tránh thế giới bên ngoài nữa, mà đã trở thành một phần trong hành trình cô đang dấn thân vào, với tất cả sự hồi hộp, hy vọng, và cả nỗi sợ hãi vẫn còn tồn tại, nhưng không còn đủ sức ngăn cản cô tiến về phía trước như trước kia nữa.
Những ngày sau đó, guồng quay luyện tập cuốn Lam Khê đi nhanh đến mức cô gần như không còn thời gian để suy nghĩ vẩn vơ. Mỗi tối, sau khi hoàn thành bài tập trên lớp, cô lại ngồi vào bàn cờ, giải các thế cờ Nam Phong gửi qua tin nhắn, ghi chú tỉ mỉ vào cuốn sổ tay đã gần kín trang. Có những đêm cô thức đến gần mười hai giờ, mắt cay xè vì nhìn màn hình điện thoại quá lâu, nhưng lạ thay, cô không hề cảm thấy mệt mỏi hay chán nản như khi ôn thi các môn học chính khóa, mà ngược lại, càng luyện tập, cô càng thấy hứng thú.
Yến Chi, dù không hiểu nhiều về cờ vua, vẫn thường ghé qua phòng Lam Khê vào cuối tuần, ngồi cạnh bạn thân trong lúc cô luyện tập, thỉnh thoảng hỏi han vài câu ngây ngô về luật chơi khiến Lam Khê phải bật cười giải thích lại từ đầu. "Tớ không hiểu sao mấy con cờ gỗ này lại khiến cậu thay đổi nhiều đến vậy," Yến Chi có lần nhận xét, tựa cằm lên tay nhìn bạn mình chăm chú sắp xếp lại thế cờ. "Hồi trước cậu đâu có kiên trì thức khuya vì cái gì bao giờ."
"Chắc vì lần đầu tiên tớ thấy nỗ lực của mình thật sự tạo ra khác biệt," Lam Khê đáp, không ngẩng đầu lên khỏi bàn cờ. "Trước đây tớ luyện tập chỉ để không thua, còn giờ tớ luyện tập để giỏi hơn thật sự. Cảm giác khác nhau lắm."
Thầy Hùng, nhận thấy sự tiến bộ vượt bậc của Lam Khê qua từng buổi tập, quyết định dành riêng cho cô thêm vài buổi kèm cặp cá nhân vào giờ ra chơi, tập trung vào phần khai cuộc mà ông cho rằng cô vẫn còn một vài lỗ hổng cần khắc phục trước khi bước vào giải đấu chính thức. "Em có tiềm năng trở thành một trong những kỳ thủ mạnh nhất trường trong vài năm tới, Lam Khê," ông nói trong một buổi kèm cặp như vậy, giọng đầy tin tưởng. "Đừng để nỗi sợ hãi cũ kéo em lùi lại, dù chỉ một chút."
Lam Khê gật đầu, khắc ghi lời dặn dò ấy vào lòng, tự nhủ sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng tin của thầy Hùng, của Nam Phong, và của cả chính bản thân mình — người đã mất quá nhiều năm để tìm lại được niềm tin ấy.