Chương 23
Chương 23 — Không Ai Muốn Thua
Lam Khê bước đến gần băng ghế đá, và Nam Phong ngẩng lên ngay khi nghe tiếng bước chân, vội vàng đứng dậy, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng lẫn hy vọng.
"Cảm ơn cậu đã đến," cậu nói, giọng có phần run rẩy khác hẳn vẻ tự tin thường thấy.
"Ngồi đi," Lam Khê nói, ngồi xuống băng ghế, giữ khoảng cách vừa đủ, không quá xa nhưng cũng không còn sự gần gũi tự nhiên như trước đây.
Nam Phong ngồi xuống cạnh cô, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi, hít một hơi sâu trước khi bắt đầu. "Tớ đã suy nghĩ rất nhiều suốt mấy ngày qua," cậu nói, giọng chậm rãi, cẩn trọng. "Về những gì tớ đã nói, về cách tớ đã hành xử. Tớ xin lỗi, Lam Khê, thành thật xin lỗi, vì đã thúc ép cậu mà không tìm hiểu xem điều gì đang thật sự xảy ra."
Lam Khê im lặng lắng nghe, không ngắt lời, chờ đợi xem cậu sẽ nói tiếp những gì.
"Tớ đã quá tập trung vào giải đấu, vào thành tích, đến mức quên mất điều quan trọng nhất — cậu không phải là một cỗ máy chơi cờ mà tớ có thể lập trình lại chỉ bằng vài lời động viên," Nam Phong tiếp tục, giọng đầy tự trách. "Cậu là một con người, với những nỗi đau, những nỗi sợ hãi thật sự, và tớ đã hoàn toàn phớt lờ điều đó chỉ vì tớ quá nôn nóng muốn thấy cậu quay lại phong độ cũ."
"Cậu biết chuyện gì đã xảy ra rồi à?" Lam Khê hỏi, có chút ngạc nhiên trước sự thấu hiểu sâu sắc trong lời nói của cậu.
Nam Phong ngập ngừng một chút, không muốn phản bội lòng tin của Yến Chi nhưng cũng không muốn nói dối Lam Khê. "Tớ biết một phần," cậu thừa nhận. "Nhưng tớ muốn nghe từ chính cậu, nếu cậu sẵn sàng chia sẻ. Tớ không muốn giả vờ như mình đã hiểu hết mọi chuyện chỉ dựa trên những gì người khác kể lại."
Lam Khê nhìn cậu một lúc lâu, cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói ấy, và cuối cùng, cô quyết định kể lại toàn bộ câu chuyện — về đêm ở quán nước, về việc chứng kiến ba mình gần như tái phạm, về nỗi sợ hãi và sự hoảng loạn đã bám riết lấy cô kể từ đêm đó, ảnh hưởng trực tiếp đến phong độ thi đấu của cô ở trận chung kết.
"Vậy nên khi cậu nói 'đừng sợ hãi nữa'," cô kết thúc, giọng vẫn còn mang chút tổn thương, "tớ cảm thấy như cậu đang bảo tớ hãy đơn giản quên đi tất cả những gì tớ vừa trải qua, như thể nỗi sợ hãi của tớ chỉ là một trở ngại nhỏ cần vượt qua nhanh chóng vì lợi ích của giải đấu."
Nam Phong cúi đầu, gương mặt đầy hối hận. "Tớ hiểu rồi," cậu nói, giọng nghẹn lại. "Và tớ thật sự xin lỗi vì đã khiến cậu cảm thấy như vậy. Đó hoàn toàn không phải ý của tớ, nhưng tớ hiểu tại sao lời nói của tớ lại gây tổn thương đến vậy, đặc biệt là khi cậu đang mang một gánh nặng lớn đến thế mà không có ai để chia sẻ."
"Tớ cũng có lỗi," Lam Khê nói, giọng dịu lại. "Tớ đã không kể cho cậu nghe từ đầu, vì tớ sợ cậu sẽ nhìn tớ khác đi, sẽ nghĩ tớ không đủ mạnh mẽ. Nhưng giờ nhìn lại, tớ nghĩ chính sự im lặng đó đã khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn, cho cả hai chúng ta."
"Cậu không cần phải mạnh mẽ mọi lúc đâu, Lam Khê," Nam Phong nói, quay sang nhìn thẳng vào cô, ánh mắt tràn đầy sự chân thành. "Đó chính là điều tớ học được từ chuyện này. Tớ luôn ngưỡng mộ sự mạnh mẽ của cậu, sự tiến bộ vượt bậc cậu đã đạt được, nhưng tớ quên mất rằng, đằng sau sự mạnh mẽ ấy, cậu vẫn là một con người có thể tổn thương, có thể yếu đuối, và điều đó hoàn toàn bình thường."
Lam Khê cảm thấy nước mắt dâng lên, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự nhẹ nhõm, của việc cuối cùng cũng được thấu hiểu trọn vẹn bởi người cô quan tâm sâu sắc nhất. "Cảm ơn cậu," cô nói, giọng run rẩy. "Vì đã lắng nghe, vì đã không phán xét."
"Tớ sẽ không bao giờ phán xét cậu vì những gì cậu cảm nhận," Nam Phong nói, nhẹ nhàng đưa tay ra, không nắm lấy tay cô ngay lập tức mà chỉ để ngỏ, chờ đợi cô quyết định. "Và tớ hứa, từ giờ trở đi, tớ sẽ luôn hỏi trước khi phán đoán, sẽ luôn cố gắng hiểu rõ hoàn cảnh của cậu trước khi đưa ra bất kỳ lời khuyên nào, dù có liên quan đến cờ vua hay bất cứ điều gì khác trong cuộc sống."
Lam Khê nhìn bàn tay đang chờ đợi ấy, rồi chậm rãi đặt tay mình vào, cảm nhận được sự ấm áp quen thuộc lan tỏa khắp người, một cảm giác cô đã nhớ nhung suốt cả tuần xa cách đầy căng thẳng vừa qua.
"Tớ cũng có một lời hứa," cô nói, siết nhẹ tay cậu. "Tớ sẽ cố gắng mở lòng hơn, chia sẻ nhiều hơn, thay vì cứ giữ mọi thứ trong lòng như thói quen cũ. Tớ nhận ra, im lặng không phải lúc nào cũng là cách bảo vệ bản thân tốt nhất, đôi khi nó chỉ khiến mọi thứ trở nên nặng nề hơn."
Hai người ngồi lặng lẽ bên nhau một lúc lâu, tay vẫn nắm chặt, ánh hoàng hôn nhuộm cam cả bầu trời phía xa, giống hệt như buổi chiều họ từng ngồi đây lần đầu tiên khi Lam Khê kể cho cậu nghe về quá khứ gia đình mình. Nhưng lần này, không khí giữa họ mang một sắc thái khác — sâu sắc hơn, vững chắc hơn, được tôi luyện qua chính thử thách vừa trải qua.
"Chỉ còn chín ngày nữa là đến hạn đăng ký giải cấp thành phố," Nam Phong nói sau một lúc, giọng cẩn trọng, không muốn tạo thêm áp lực nhưng cũng cần đề cập đến thực tế. "Cậu có muốn tiếp tục thi đấu không? Tớ sẽ tôn trọng quyết định của cậu dù cậu chọn thế nào."
Lam Khê suy nghĩ một lúc, cảm nhận rõ ràng sự khác biệt trong lòng mình so với đêm cô từng nghĩ đến việc bỏ cuộc. "Tớ muốn tiếp tục," cô nói, giọng chắc chắn hơn cô tưởng. "Nhưng tớ cần thời gian để lấy lại sự tự tin, và tớ cần cậu đồng hành cùng tớ theo một cách khác — không phải chỉ là huấn luyện viên thúc đẩy, mà là một người bạn thật sự hiểu và kiên nhẫn."
"Tớ sẽ là cả hai, theo đúng cách cậu cần," Nam Phong nói, mỉm cười ấm áp, siết chặt tay cô hơn. "Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng lại, từng bước một, không vội vàng."
Lam Khê gật đầu, một nụ cười chân thật, nhẹ nhõm hiện lên trên gương mặt lần đầu tiên sau nhiều ngày căng thẳng. Cô nhìn Nam Phong, cảm nhận được một sự kết nối mới, sâu sắc hơn, được xây dựng không chỉ trên nền tảng của sự ngưỡng mộ hay đam mê chung dành cho cờ vua, mà trên sự thấu hiểu và chấp nhận trọn vẹn con người thật của nhau, cả những điểm mạnh lẫn những vết thương chưa lành hẳn.
"Tớ có mang theo cái này," Nam Phong nói, phá vỡ khoảng lặng ấm áp, lục trong ba lô lấy ra một bộ cờ du lịch nhỏ gọn, loại có thể gấp lại và cắm quân cờ vào các lỗ nhỏ trên bàn để không bị xê dịch. "Tớ nghĩ, có lẽ chúng ta không cần nói thêm về giải đấu, về chiến thuật gì cả hôm nay. Chỉ cần chơi một ván, đơn giản thôi, như hồi mới quen nhau vậy."
Lam Khê bật cười nhẹ trước đề nghị bất ngờ ấy. "Ngay tại đây, trong công viên à?"
"Tại sao không?" Nam Phong nhún vai, đã nhanh tay bày sẵn bàn cờ trên khoảng trống giữa hai người trên băng ghế đá. "Không tính điểm, không áp lực, không có khán giả nào cả ngoài mấy chú chim bồ câu kia."
Họ chơi một ván cờ nhẹ nhàng dưới ánh hoàng hôn đang dần tắt, không khí giữa họ dần trở lại sự thoải mái tự nhiên như trước đây, xen lẫn những tiếng cười nhỏ mỗi khi một trong hai người đùa giỡn với nước đi kỳ quặc nào đó, cố tình phá vỡ mọi quy tắc nghiêm túc mà họ vẫn thường tuân theo trong các buổi tập luyện chính thức.
"Cậu biết không," Lam Khê nói giữa ván đấu, mắt vẫn dán vào bàn cờ nhỏ, "đây là lần đầu tiên sau rất lâu tớ chơi cờ chỉ vì vui, không phải để chứng minh điều gì, không phải để thắng hay để không thua."
"Đó chính là cảm giác tớ luôn muốn cậu tìm lại được," Nam Phong nói, ánh mắt dịu dàng nhìn cô trong ánh sáng nhạt dần của buổi chiều tà. "Không phải chỉ trên bàn cờ, mà trong mọi khía cạnh cuộc sống của cậu."
Khi trời đã tối hẳn, đèn công viên bật sáng, họ mới thu dọn bàn cờ, chuẩn bị chia tay. "Cảm ơn cậu vì buổi chiều nay," Lam Khê nói, đứng dậy, cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn so với khi cô đến đây vài giờ trước.
"Cảm ơn cậu vì đã cho tớ cơ hội sửa chữa sai lầm," Nam Phong đáp, cũng đứng dậy, nhìn cô với ánh mắt đầy trân trọng. "Hẹn cậu ở CLB, chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu, theo đúng cách cậu cần."
Lam Khê gật đầu, mỉm cười, quay người bước về nhà với một trái tim nhẹ nhõm và tràn đầy hy vọng hơn hẳn buổi chiều khi cô rời khỏi nhà, mang theo cả lời hứa của ba lẫn sự thấu hiểu mới mẻ từ Nam Phong, hai nền tảng vững chắc để cô có thể tiếp tục bước tới, không còn phải một mình gánh vác mọi nỗi sợ hãi như trước đây nữa.
Đi được vài bước, cô quay đầu nhìn lại, thấy Nam Phong vẫn đứng đó dưới ánh đèn công viên, vẫy tay chào cô lần nữa, nụ cười ấm áp vẫn còn nguyên trên gương mặt cậu. Lam Khê vẫy tay đáp lại, rồi tiếp tục bước đi, lòng ngập tràn một cảm giác bình yên mà cô đã khao khát suốt những tuần đầy sóng gió vừa qua.