Chương 22
Chương 22 — Không Ai Muốn Thua
Trước khi gặp Nam Phong vào buổi chiều, Lam Khê quyết định dành thời gian buổi trưa để nói chuyện thẳng thắn với ba mình, một cuộc trò chuyện mà cô biết mình đã trì hoãn quá lâu kể từ đêm định mệnh ở quán nước cũ.
Cô tìm ba mình ở phòng khách, nơi ông đang ngồi một mình, tay cầm tách trà đã nguội từ lâu mà không hề động đến. "Ba, con muốn nói chuyện với ba, nghiêm túc," cô nói, ngồi xuống đối diện ông.
Ba cô hơi giật mình trước sự nghiêm túc bất ngờ trong giọng con gái, nhưng nhanh chóng gật đầu, đặt tách trà xuống. "Ba nghe đây," ông nói, giọng có phần căng thẳng, như thể đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc trò chuyện khó khăn.
"Con đã suy nghĩ rất nhiều về đêm đó," Lam Khê bắt đầu, giọng chậm rãi nhưng chắc chắn. "Về việc ba suýt ngồi xuống chơi ván cờ ấy. Con đã giận ba, đã sợ hãi, đã không biết phải tin ba như thế nào nữa. Nhưng con nghĩ, con cần nói cho ba biết chính xác điều gì đã khiến con tổn thương nhất, thay vì cứ giữ mãi trong lòng như con vẫn quen làm."
"Ba đang lắng nghe," ba cô nói, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào con gái, sẵn sàng đón nhận bất cứ điều gì cô muốn nói.
"Điều khiến con sợ hãi nhất không phải là việc ba có thể thua tiền lần nữa," Lam Khê nói, giọng dần trở nên xúc động. "Mà là việc con nhận ra, dù ba đã cố gắng thay đổi suốt sáu năm qua, cám dỗ ấy vẫn còn ở đó, vẫn có thể quay lại bất cứ lúc nào chỉ cần có đủ áp lực, đủ lý do để biện minh. Điều đó khiến con cảm thấy, có lẽ con sẽ không bao giờ thật sự được an toàn, dù con có cố gắng tin tưởng đến đâu."
Ba cô im lặng một lúc lâu, gương mặt đầy đau khổ trước lời thú nhận chân thành ấy. "Ba hiểu cảm giác đó," cuối cùng ông nói, giọng trầm xuống. "Và ba muốn con biết, ba cũng sợ hãi y hệt như vậy, có khi còn nhiều hơn con tưởng. Mỗi ngày, ba đều phải nhắc nhở bản thân về những gì mình đã đánh mất, về nỗi đau mình đã gây ra cho gia đình. Cám dỗ đó, đúng là nó vẫn còn ở đó, ba không dám nói dối con rằng nó đã biến mất hoàn toàn. Nhưng điều khác biệt là, giờ đây ba đã có công cụ để nhận ra nó, để dừng lại trước khi quá muộn — điều mà sáu năm trước ba đã không có."
"Nhưng đêm đó, con là người phải xuất hiện để ngăn ba lại," Lam Khê nói, giọng vẫn còn mang chút trách móc. "Nếu con không tình cờ đi ngang qua, liệu ba có tự mình dừng lại được không?"
Đây là câu hỏi khó nhất, và ba cô biết mình không thể trả lời một cách dễ dàng hay né tránh. Ông suy nghĩ thật lâu trước khi đáp. "Ba không biết chắc chắn," ông thừa nhận, giọng đầy chân thành dù điều đó rất khó khăn để nói ra. "Ba muốn nói với con rằng ba chắc chắn sẽ tự dừng lại, nhưng ba không muốn nói dối con thêm một lần nào nữa. Sự thật là, ba đã giằng xé rất dữ dội, và ba không chắc mình đủ mạnh mẽ để tự mình vượt qua cám dỗ ấy trong khoảnh khắc đó."
Lam Khê cảm thấy nước mắt trào ra trước sự thành thật đau đớn ấy, nhưng lạ thay, thay vì khiến cô thêm hoảng loạn, sự thành thật ấy lại mang đến một cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ — cảm giác của việc cuối cùng cũng được nghe sự thật trọn vẹn, thay vì những lời trấn an nửa vời.
"Con nghĩ," cô nói, giọng vẫn còn run nhưng đã bình tĩnh hơn, "con cần ba hứa với con một điều khác, không phải là hứa sẽ không bao giờ bị cám dỗ nữa, vì con biết đó là điều ba không thể kiểm soát hoàn toàn. Con cần ba hứa sẽ luôn nói cho con và mẹ biết ngay khi cám dỗ đó xuất hiện, thay vì cố gắng tự mình đối diện với nó trong bí mật."
Ba cô nhìn con gái, một sự ngạc nhiên xen lẫn cảm động sâu sắc hiện lên trên gương mặt trước sự trưởng thành trong cách suy nghĩ ấy. "Ba hứa," ông nói, giọng chắc chắn. "Ba hứa sẽ không bao giờ giấu diếm con và mẹ nữa, dù điều đó có khó khăn đến đâu. Con dạy cho ba một bài học quan trọng hôm nay, Lam Khê — rằng sự trung thực, ngay cả khi đau đớn, vẫn tốt hơn nhiều so với sự im lặng an toàn."
Lam Khê mỉm cười nhẹ qua làn nước mắt, cảm nhận được một sự kết nối sâu sắc hơn bao giờ hết với ba mình, một sự kết nối được xây dựng không phải trên nền tảng của sự hoàn hảo, mà trên nền tảng của sự trung thực và chấp nhận lẫn nhau, dù cả hai đều còn nhiều điều chưa hoàn thiện.
"Con cũng phải xin lỗi ba," cô nói thêm, "vì đã phản ứng quá dữ dội, vì đã bỏ chạy thay vì ở lại lắng nghe ba giải thích ngay tại quán nước hôm đó."
"Con không cần xin lỗi vì điều đó," ba cô nói, lắc đầu. "Phản ứng của con hoàn toàn chính đáng. Con có quyền cảm thấy sợ hãi, tức giận, tổn thương. Ba không muốn con bao giờ phải xin lỗi vì đã cảm nhận những cảm xúc thật của chính mình, dù chúng có khó chịu đến đâu đối với người khác."
Câu nói ấy chạm đến một điều sâu xa mà Lam Khê chưa từng nghĩ tới rõ ràng — trong suốt sáu năm qua, cô đã quen với việc kìm nén mọi cảm xúc tiêu cực, coi chúng như một gánh nặng cần phải giấu kín để giữ cho mọi thứ êm đẹp. Nhưng giờ đây, được chính ba mình khẳng định quyền được cảm nhận, được thể hiện những cảm xúc thật, cô cảm thấy như một xiềng xích vô hình vừa được tháo bỏ.
"Cảm ơn ba," cô nói, giọng nghẹn ngào vì xúc động. "Vì đã thành thật với con, và vì đã cho con quyền được thành thật với chính mình."
Hai cha con ngồi lặng lẽ bên nhau thêm một lúc, không cần thêm lời nói nào nữa, chỉ đơn giản tận hưởng khoảnh khắc kết nối chân thành hiếm hoi ấy. Khi Lam Khê đứng dậy chuẩn bị đến chỗ hẹn với Nam Phong, ba cô nắm lấy tay cô một chút, ánh mắt đầy tin tưởng. "Dù chuyện gì xảy ra chiều nay với Nam Phong, con cứ nói thật lòng mình," ông dặn dò. "Con đã học được cách làm điều đó với ba rồi, con cũng làm được với cậu ấy thôi."
Lam Khê gật đầu, mang theo lời dặn dò ấy cùng một sự nhẹ nhõm mới mẻ trong lòng khi bước ra khỏi nhà, hướng về phía công viên nơi cô sẽ gặp lại Nam Phong sau nhiều ngày xa cách đầy căng thẳng.
Trước khi rời khỏi nhà, cô quay lại nhìn ba mình một lần nữa, thấy ông vẫn đứng đó ở cửa, dõi theo bóng cô khuất dần cuối con phố, ánh mắt tràn đầy hy vọng lẫn niềm tự hào. Cảm giác ấy — cảm giác được một người luôn ủng hộ mình vô điều kiện dõi theo — khiến bước chân Lam Khê trở nên vững vàng hơn hẳn so với khi cô rời khỏi nhà trong tâm trạng lo lắng lúc trước.
Trên đường đến công viên, cô đi ngang qua vài cửa hàng quen thuộc, những con phố cô đã đi qua không biết bao nhiêu lần trong suốt mười tám năm cuộc đời, nhưng hôm nay, mọi thứ dường như mang một sắc thái khác — nhẹ nhàng hơn, rõ ràng hơn, như thể chính cuộc trò chuyện với ba đã gột rửa đi một lớp sương mù dày đặc từng bao phủ tâm trí cô suốt nhiều tuần qua.
Cô nghĩ về những gì mình vừa trải qua, về cách ba cô đã thành thật đến mức đau đớn thay vì chọn những lời trấn an dễ dàng, và cô nhận ra, đó chính là điều cô cần làm với Nam Phong chiều nay — không phải cố gắng làm mọi thứ trở nên êm đẹp ngay lập tức, mà là thành thật, trọn vẹn, dù điều đó có khó khăn đến đâu.
Cô cũng nghĩ về câu hỏi ba cô đã không né tránh — liệu ông có tự mình dừng lại được không nếu cô không xuất hiện. Câu trả lời trung thực ấy, dù đáng sợ, lại khiến Lam Khê tin tưởng ba mình hơn bất kỳ lời hứa suông nào khác. Cô nhận ra, có lẽ niềm tin thật sự không được xây dựng trên sự hoàn hảo tuyệt đối, mà trên sự sẵn sàng đối diện với những giới hạn và điểm yếu của chính mình, cùng cam kết luôn cố gắng vượt qua chúng, dù không có gì đảm bảo chắc chắn.
Đi ngang qua tiệm tạp hóa nhỏ đầu ngõ, bà chủ tiệm quen mặt vẫy tay chào, hỏi thăm vài câu về việc học hành, và Lam Khê đáp lại bằng một nụ cười chân thật, nhẹ nhõm hơn hẳn nụ cười gượng gạo cô vẫn thường nở ra suốt những tuần căng thẳng vừa qua. Cô cảm thấy, dù phía trước vẫn còn cuộc trò chuyện khó khăn với Nam Phong đang chờ đợi, cô đã có đủ sức mạnh và sự rõ ràng cần thiết để đối diện với nó một cách trung thực nhất có thể.
Đến gần công viên, cô nhìn thấy từ xa bóng dáng quen thuộc của Nam Phong đã ngồi sẵn ở băng ghế đá, dáng vẻ có phần hồi hộp, tay xoa xoa vào nhau như một thói quen mỗi khi cậu lo lắng. Nhìn thấy hình ảnh ấy, Lam Khê cảm thấy trái tim mình dịu lại, mọi cơn giận dữ còn sót lại từ tuần trước dần tan biến, thay vào đó là một sự cảm thông sâu sắc dành cho người cũng đang cố gắng hết sức để sửa chữa những gì đã rạn nứt giữa họ.