Người Cứu Hộ Mùa Hè
10 phút đọc

Chương 1

Chương 1 — Người Cứu Hộ Mùa Hè

Cập nhật 17/08/2026 10 phút đọc

Sáu giờ hai mươi phút sáng, Bãi Dương còn phủ một lớp sương mỏng trên mặt cát, và Phạm Thảo Nhi đã đứng trên chòi canh cao nhất, hai tay tì vào lan can gỗ, mắt dõi theo từng con sóng đang cuộn vào bờ. Cô luôn đến sớm hơn giờ trực chính thức bốn mươi lăm phút, không phải vì quy định bắt buộc, mà vì cô cần khoảng lặng ấy để đọc biển trước khi biển bắt đầu đông người.

Mùa hè năm nay biển Duồng Xanh có gì đó khác. Thảo Nhi không thể gọi tên chính xác cảm giác ấy, chỉ biết rằng khi cô nhìn về phía nam, nơi mỏm đá Mũi Sa Đen nhô ra như một cánh tay đen sẫm giữa làn nước xanh lam, có một vệt sóng vỡ không đều, một khoảng lặng bất thường giữa hai dải sóng bạc đầu. Dân đi biển lâu năm gọi đó là "cửa hút" — nơi dòng chảy ngầm kéo nước ra xa bờ nhanh hơn bất cứ chỗ nào khác. Cô đã học cách nhận ra những cửa hút như vậy từ năm mười hai tuổi, khi cha cô, đội trưởng đội cứu hộ đầu tiên của Bãi Dương, dắt cô ra mép nước lúc trời còn nhá nhem và chỉ tay ra khơi.

"Biển không ác, Nhi à," cha cô từng nói, giọng trầm và chậm rãi như tiếng sóng rút. "Biển chỉ không quan tâm. Con phải là người quan tâm thay biển."

Tám năm đã trôi qua kể từ ngày cha cô không trở vào bờ nữa. Tám mùa hè, tám lần khai mùa du lịch, tám lần cô đứng đúng vị trí này, trên chòi canh cao nhất, nhìn về phía Mũi Sa Đen với một cảm giác vừa quen vừa nhói.

Tiếng còi tập hợp buổi sáng cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Bùi Trọng Nghị, đội trưởng đội cứu hộ, đi ngang qua bãi cát với dáng đi vững chãi quen thuộc, tay cầm chiếc loa cầm tay đã sờn cạnh. Ông năm nay ngoài năm mươi, tóc đã lấm tấm bạc, nhưng đôi vai vẫn rộng và chắc như thời còn là vận động viên bơi lội của tỉnh.

"Thảo Nhi, xuống tập hợp!" ông gọi lớn, giọng vang khắp bãi cát vắng.

Cô nhảy xuống từ chòi canh bằng động tác quen thuộc, hai chân chạm cát êm ái, rồi chạy đến chỗ cả đội đang đứng thành hàng ngang trước trạm cứu hộ — một dãy nhà gỗ sơn đỏ trắng, mái tôn đã bạc màu vì nắng gió, với dòng chữ TRẠM CỨU HỘ BÃI DƯƠNG kẻ to phía trên cửa.

Đội cứu hộ Bãi Dương mùa này có sáu người. Ngoài Trọng Nghị và Thảo Nhi, còn có Mã Anh Kiệt, người đàn ông hai mươi chín tuổi với thân hình vạm vỡ và tính khí nóng nảy, luôn là người đầu tiên phàn nàn về bất cứ thay đổi nào trong lịch trực; Diệp Anh Thi, hai mươi ba tuổi, bạn thân nhất của Thảo Nhi trong đội, có nụ cười dễ mến và đôi mắt tinh anh không bỏ sót một chi tiết nào trên mặt nước; Thái Nhật Quỳnh, cậu lính mới hai mươi mốt tuổi, gia nhập đội từ đầu hè năm ngoái, vẫn còn cái háo hức của người mới vào nghề; và một người nữa, Đỗ Gia Lâm, năm nay ba mươi hai tuổi, ít nói nhưng bơi cừ khôi, chuyên trách khu vực bãi tắm phía bắc.

"Hôm nay chính thức khai mùa," Trọng Nghị nói, giọng nghiêm nghị hơn ngày thường. "Ủy ban huyện sẽ tổ chức lễ khai mạc mùa du lịch lúc chín giờ, ngay trước bãi tắm chính. Dự là đông khách gấp ba ngày thường. Tôi muốn mỗi người kiểm tra lại toàn bộ trang thiết bị trước bảy giờ ba mươi — phao cứu sinh, còi hiệu, cờ báo hiệu, và đặc biệt là dây kéo cứu hộ ở hai tháp canh gần Mũi Sa Đen."

Anh Kiệt nhíu mày. "Lại Mũi Sa Đen. Mọi năm khu đó vắng khách, giờ vì cái bến du thuyền mới mà khách kéo ra đó chụp ảnh đông không kém gì bãi chính."

"Chính vì vậy mới phải kiểm tra kỹ," Trọng Nghị đáp, ánh mắt lướt qua Thảo Nhi một thoáng, như thể ông biết cô đang nghĩ gì. "Giải tán, ai vào việc nấy."

Khi mọi người tản ra, Anh Thi bước lại gần Thảo Nhi, khẽ huých vai cô. "Cậu lại đứng trên chòi từ sáng sớm à? Nhìn cái gì mà chăm chú vậy?"

"Sóng ở Mũi Sa Đen," Thảo Nhi đáp, mắt vẫn không rời khỏi phía nam. "Vỡ không đều. Từ hôm bến du thuyền bắt đầu đổ đá làm kè, tớ thấy dòng chảy đổi hướng."

"Cậu lúc nào cũng để ý mấy chuyện đó," Anh Thi cười, nhưng nụ cười có phần gượng, vì cô hiểu rõ vì sao bạn mình nhạy cảm với từng biến động nhỏ nhất của mặt nước hơn bất kỳ ai trong đội. "Đi kiểm tra phao đi, sắp đông khách rồi."

Thảo Nhi gật đầu, nhưng trước khi quay lưng, cô còn nhìn thêm một lần nữa về phía công trường đang dựng lên ở mỏm đá phía nam — những cây cọc bê tông khổng lồ cắm sâu xuống lòng biển, những chiếc sà lan chở đá hộc neo đậu suốt đêm, và tấm biển quảng cáo lớn dựng ngay lối vào với dòng chữ "BẾN DU THUYỀN & KÈ CHẮN SÓNG KIM CƯƠNG VỊNH — ĐẲNG CẤP NGHỈ DƯỠNG BIỂN MIỀN TRUNG" in hoa mỹ, bên dưới là logo của Tập đoàn Bờ Biển Vàng.

Công trình đã thi công gần bốn tháng, chạy đua với thời gian để kịp khai trương giai đoạn một đúng vào cao điểm mùa hè. Người ta đồn rằng công ty đã bỏ qua không ít bước khảo sát để đẩy nhanh tiến độ, nhưng đó chỉ là lời đồn — không ai trong thị trấn dám nói to, vì Bờ Biển Vàng đang tạo ra hàng trăm việc làm mới, từ công nhân xây dựng đến nhân viên phục vụ, và thị trấn nhỏ này đã chờ đợi một cú hích kinh tế như vậy từ rất lâu.

Buổi sáng trôi qua trong nhịp độ quen thuộc: kiểm tra phao, thử còi, căng lại dây an toàn, dọn dẹp lối đi cho xe cứu thương có thể tiếp cận nhanh nhất trong trường hợp khẩn cấp. Đến gần chín giờ, bãi cát bắt đầu đông nghịt người. Xe buýt du lịch nối đuôi nhau đổ khách xuống bãi đỗ, tiếng nhạc phát ra từ sân khấu dựng tạm trước cổng chính, nơi lễ khai mạc mùa du lịch sắp bắt đầu.

Thảo Nhi được phân công trực tại tháp canh số hai, ngay giữa bãi tắm chính, tầm quan sát bao trọn cả khu vực đông khách nhất. Từ vị trí ấy, cô có thể nhìn thấy sân khấu, nơi Chủ tịch Ủy ban huyện đang phát biểu khai mạc, và xa hơn về phía nam là bóng dáng cao lớn của ông Cung Nghĩa Phát, Chủ tịch Tập đoàn Bờ Biển Vàng, đứng cạnh hàng ghế danh dự trong bộ vest trắng, nụ cười rạng rỡ dành cho ống kính máy quay truyền hình địa phương.

Cô không có thời gian để nghĩ về ông ta lâu, vì tiếng còi báo động trong đầu cô — thứ bản năng mà tám năm làm nghề đã rèn giũa — bỗng vang lên khi mắt cô lướt qua một nhóm ba thiếu niên đang bơi ra xa hơn mức cho phép, ngay gần khu vực cắm cờ vàng cảnh báo.

Cô đưa ống nhòm lên. Ba cậu trai, có lẽ mười lăm, mười sáu tuổi, đang thi nhau bơi ra một chiếc phao nổi màu cam cách bờ chừng năm mươi mét — khoảng cách vẫn còn trong tầm kiểm soát, nhưng dòng nước ở đó, cô biết, không giống mọi năm. Từ khi kè chắn sóng bắt đầu hình thành, luồng nước phản xạ từ các khối bê tông đã tạo ra một dòng chảy song song bờ mạnh hơn hẳn, và nếu ai đó vô tình lọt vào đúng góc phản xạ ấy, họ sẽ bị cuốn ra xa nhanh hơn nhiều so với dự đoán thông thường.

Thảo Nhi thổi ba hồi còi ngắn, tín hiệu yêu cầu quay vào bờ, đồng thời phất cờ đỏ về phía nhóm thiếu niên. Hai cậu quay lại ngay, nhưng cậu thứ ba, có lẽ vì mải đùa nghịch, vẫn bơi thêm vài sải nữa trước khi nhận ra bạn mình đã tách xa.

Đúng lúc đó, cô thấy nó — một vệt nước phẳng lặng bất thường giữa hai dải sóng, kéo dài từ mép ngoài của kè chắn sóng thẳng ra khu vực cậu thiếu niên đang bơi. Không phải ai cũng nhận ra dấu hiệu ấy, nhưng với Thảo Nhi, nó rõ ràng như một lời cảnh báo hét lên giữa biển.

"Rip current!" cô hét lớn, đồng thời nhấn nút còi báo động chính, tín hiệu gọi toàn đội. Cô lao khỏi tháp canh, phao cứu sinh đỏ ôm sát hông, hai chân đạp cát chạy nước rút xuống mép sóng.

Cậu thiếu niên đã cảm nhận được điều gì đó không ổn — cơ thể cậu đang bị kéo giật ra xa với một lực mà cậu không thể chống lại, dù cậu bơi giỏi thế nào. Cậu bắt đầu hoảng loạn, quẫy đạp ngược dòng, một sai lầm kinh điển khiến cậu càng nhanh kiệt sức hơn.

Thảo Nhi lao xuống nước, không bơi thẳng ngược dòng như bản năng của người ngoài nghề sẽ mách bảo, mà bơi chéo góc, cắt ngang dòng chảy xa bờ theo đúng kỹ thuật cô đã luyện tập hàng nghìn lần. Nước biển mằn mặn tràn vào miệng cô khi cô rẽ sóng, tay chân phối hợp nhịp nhàng, mắt không rời khỏi cái đầu đang chìm nổi phía trước.

"Đừng bơi ngược dòng! Thả lỏng người!" cô hét lên khi còn cách cậu thiếu niên chừng mười mét, giọng cô đủ lớn để át tiếng sóng.

Cậu bé, mặt đã tái xanh vì sợ hãi và sặc nước, cố gắng làm theo, nhưng cơ thể cậu vẫn run rẩy chống lại bản năng. Thảo Nhi tiếp cận, vòng tay giữ phao cứu sinh ngang ngực cậu, dùng chính sức nổi của chiếc phao để kéo cả hai ra khỏi vùng nước xoáy.

"Anh Kiệt đâu rồi!" cô nghe tiếng Trọng Nghị hét từ trên bờ, và chỉ vài giây sau, một bóng người khác đã lao xuống nước hỗ trợ — Anh Kiệt, dù luôn miệng than phiền, nhưng chưa bao giờ chậm trễ một giây nào khi có tín hiệu cứu hộ thật sự.

Họ đưa được cậu thiếu niên vào bờ an toàn, dù cậu phải nằm thở dốc trên cát trong vài phút, được Anh Thi và nhân viên y tế kiểm tra mạch, trong khi đám đông khán giả dự lễ khai mạc túa lại xem, tiếng xì xào lan nhanh.

Trên khán đài, ông Cung Nghĩa Phát vẫn đang mỉm cười với ống kính, dường như không hề hay biết — hoặc cố tình không để ý — đến vụ việc vừa xảy ra cách đó chưa đầy trăm mét.

Thảo Nhi ngồi thụp xuống cát, thở hổn hển, nước biển còn nhỏ từng giọt từ mái tóc xuống vai. Cô nhìn về phía Mũi Sa Đen, nơi những khối bê tông kè chắn sóng vẫn đang được cần cẩu hạ xuống từng khối một, và trong lòng cô, một linh cảm cũ, quen thuộc đến đau lòng, lại trỗi dậy.

"Cứu được rồi," Trọng Nghị nói, đặt tay lên vai cô, giọng ông có chút nhẹ nhõm nhưng cũng có chút gì đó nặng trĩu. "Làm tốt lắm, Nhi."

"Đó không phải dòng chảy tự nhiên, chú Nghị," Thảo Nhi nói, giọng cô khàn đi vì nước biển và vì một cảm giác gì đó lớn hơn sự mệt mỏi thể xác. "Cháu đã theo dõi khu vực này cả tuần nay. Từ khi họ đổ đá làm kè, dòng chảy đã đổi hướng hoàn toàn."

Trọng Nghị nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt phức tạp, rồi quay đầu nhìn về phía công trường, nơi tấm biển quảng cáo lớn của Bờ Biển Vàng vẫn kiêu hãnh đứng sừng sững dưới nắng sớm.

"Mùa hè còn dài, Nhi à," ông nói khẽ, gần như thì thầm. "Mình sẽ theo dõi kỹ."

Thảo Nhi không đáp. Cô chỉ nhìn ra biển, nơi mặt nước đã trở lại vẻ bình lặng giả tạo thường thấy sau mỗi lần dòng chảy xa bờ hung hãn nuốt chửng một nạn nhân rồi lại nhả ra, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng cô biết. Cô đã học cách đọc biển từ người cha đã khuất của mình, và biển hôm nay đang nói với cô một điều mà cô không muốn nghe: mùa hè này sẽ không hề bình yên.

Buổi trưa, khi ca trực tạm nghỉ, cô ngồi một mình trên bậc thềm gỗ trước trạm cứu hộ, tay ôm cốc nước dừa mẹ cô gửi mang theo, mắt vẫn dán chặt vào đường chân trời phía Mũi Sa Đen. Gió biển thổi tung vài lọn tóc còn ướt của cô, mang theo mùi muối mặn quen thuộc và, lẫn trong đó, tiếng máy móc công trường rền rĩ không ngớt — âm thanh mà cô biết mình sẽ còn phải nghe suốt cả mùa hè này, dù cô muốn hay không.

Đã sao chép liên kết chương