Chương 19
Chương 19 — Người Cứu Hộ Mùa Hè
Ba ngày sau chuyến đi thăm ngọn hải đăng, mọi thứ bắt đầu xấu đi nhanh chóng. Thảo Nhi vừa kết thúc ca trực buổi sáng thì nhận được điện thoại của mẹ, giọng bà Hoa hoảng hốt đến mức Thảo Nhi phải yêu cầu bà nói chậm lại hai lần mới hiểu rõ sự việc.
"Có đoàn thanh tra đến quán, Nhi à," bà Hoa nói, giọng bà run lên qua điện thoại. "Họ nói nhận được phản ánh về vệ sinh an toàn thực phẩm, kiểm tra đột xuất, lục tung cả bếp lên. Mẹ chưa từng gặp chuyện như vậy trong suốt mười năm mở quán."
Thảo Nhi lập tức chạy về quán, thấy hai nhân viên mặc đồng phục của Phòng Y tế huyện đang ghi chép, chụp ảnh khắp gian bếp nhỏ, trong khi mẹ cô đứng nép một góc, gương mặt tái mét vì lo lắng. Vài thực khách đang ăn dở bữa cũng tỏ ra bối rối trước cảnh tượng bất ngờ này.
"Có vấn đề gì vậy các anh chị?" Thảo Nhi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng cô đã hiểu rõ đây không phải một cuộc kiểm tra ngẫu nhiên.
"Chúng tôi nhận được đơn phản ánh về nguồn gốc thực phẩm không rõ ràng tại quán này," một trong hai nhân viên đáp, giọng máy móc, tránh nhìn thẳng vào mắt cô. "Chúng tôi cần kiểm tra toàn bộ hóa đơn nhập hàng trong ba tháng gần nhất."
Sau gần hai giờ kiểm tra căng thẳng, đoàn thanh tra không tìm được vi phạm nghiêm trọng nào — quán của bà Hoa vốn luôn tuân thủ đúng quy định, nguồn hàng rõ ràng từ những mối quen lâu năm — nhưng họ vẫn lập biên bản nhắc nhở về vài lỗi nhỏ không đáng kể, kèm theo lời cảnh báo sẽ "tiếp tục theo dõi" trong thời gian tới.
Khi đoàn thanh tra rời đi, Thảo Nhi ôm lấy mẹ, cảm nhận được cơ thể bà vẫn còn run rẩy vì cú sốc. "Mẹ ổn không?"
"Mẹ ổn," bà Hoa đáp, nhưng giọng bà không giấu được sự lo sợ. "Nhưng Nhi à, đây chính xác là những gì đã xảy ra tám năm trước, y hệt như những gì mẹ từng kể cho con nghe. Họ đang lặp lại chiến thuật cũ."
Thảo Nhi gọi điện ngay cho Bách Dương, kể lại sự việc. Giọng anh qua điện thoại đầy phẫn nộ. "Đây là hành vi trả đũa trắng trợn. Tôi sẽ ghi lại toàn bộ sự việc này làm bằng chứng bổ sung."
Nhưng đó không phải là sự cố duy nhất trong tuần đó. Hai ngày sau, khi Thảo Nhi đang trực ca chiều, cô nhận được cuộc gọi từ Trọng Nghị, giọng ông nặng nề khác thường, yêu cầu cô đến văn phòng ông ngay khi ca trực kết thúc.
"Có chuyện gì vậy chú Nghị?" cô hỏi khi bước vào văn phòng nhỏ của ông.
Trọng Nghị đặt trước mặt cô một văn bản chính thức từ Phòng Kinh tế - Du lịch huyện, nội dung yêu cầu trạm cứu hộ "xem xét lại việc bố trí nhân sự", với lý do "một số nhân viên có phát ngôn không phù hợp trong các sự kiện chính thức của huyện, ảnh hưởng đến hình ảnh ngành du lịch địa phương" — ám chỉ rõ ràng đến việc Thảo Nhi lên tiếng tại cuộc họp Hội đồng Du lịch.
"Họ đang gây áp lực để tôi sa thải con," Trọng Nghị nói, giọng ông đầy phẫn nộ bị kìm nén. "Nhưng tôi sẽ không làm vậy, Nhi à. Con là nhân viên cứu hộ giỏi nhất đội này, và những gì con nói tại cuộc họp đó là sự thật, không phải phát ngôn không phù hợp."
"Nhưng nếu chú không tuân theo, huyện có thể gây khó khăn cho cả trạm cứu hộ," Thảo Nhi nói, giọng cô lo lắng cho cả đội, không chỉ cho bản thân mình.
"Để tôi lo việc đó," Trọng Nghị đáp, giọng ông kiên quyết. "Tôi đã làm nghề này ba mươi năm, tôi biết cách đấu tranh trong khuôn khổ quy định. Con cứ tập trung vào việc thu thập bằng chứng và làm việc với anh Dương. Tôi sẽ không để họ đuổi con khỏi đội này chỉ vì con dám nói sự thật."
Tối hôm đó, khi Thảo Nhi kể lại toàn bộ sự việc trong ngày cho Bách Dương, cả hai cùng đến gặp Nghiêm Bảo Long để chính thức trình báo về chuỗi sự kiện đáng ngờ này — cuộc kiểm tra đột xuất tại quán của mẹ cô, áp lực sa thải từ huyện, tất cả xảy ra chỉ trong vòng một tuần sau khi Thảo Nhi công khai tố cáo Cung Nghĩa Phát.
Anh Thi, người đã đi cùng Thảo Nhi và Bách Dương đến trụ sở công an tối hôm đó vì lo lắng cho bạn mình, đứng lặng lẽ ở góc phòng, tay siết chặt vạt áo. Cô chưa từng chứng kiến gia đình bạn thân của mình bị đe dọa trực tiếp như vậy, và điều đó khiến cô cảm thấy một cơn giận dữ mới mẻ trào dâng, khác hẳn với sự lo lắng thông thường cô vẫn dành cho Thảo Nhi suốt những tuần qua. "Cháu cũng muốn làm chứng, chú Long," cô lên tiếng. "Cháu đã chứng kiến toàn bộ những gì xảy ra ở cuộc họp Hội đồng Du lịch, cháu sẵn sàng xác nhận lời đe dọa của ông Phát bất cứ khi nào cần."
Nghiêm Bảo Long lắng nghe với gương mặt ngày càng nặng nề, tay ông siết chặt lấy cây bút trên bàn. "Tôi sẽ ghi nhận đầy đủ những sự việc này," ông nói, giọng ông trầm xuống. "Nhưng tôi cần thành thật với hai người — sáng nay, tôi cũng nhận được một cuộc gọi, từ một người tự xưng đại diện huyện, 'nhắc nhở' tôi cần thận trọng trong việc thụ lý các đơn khiếu nại liên quan đến dự án Kim Cương Vịnh, vì đây là 'vấn đề nhạy cảm ảnh hưởng đến kinh tế địa phương'."
"Vậy ông sẽ làm gì?" Bách Dương hỏi thẳng, ánh mắt anh dò xét phản ứng của người trưởng công an.
Nghiêm Bảo Long im lặng một lúc lâu, ánh mắt ông nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn đường thị trấn đã bắt đầu bật sáng trong buổi tối chạng vạng. "Tôi đã làm công an ở thị trấn này gần hai mươi năm," ông nói cuối cùng, giọng ông mang một sự quyết liệt mới. "Tôi đã im lặng một lần, tám năm trước, khi tôi còn trẻ và sợ hãi trước áp lực từ cấp trên. Tôi đã sống với sự hối hận đó suốt tám năm qua. Lần này, tôi sẽ không lặp lại sai lầm đó nữa, dù có phải trả giá bằng vị trí công tác của mình."
Ông rút từ ngăn kéo bàn ra một cuốn sổ tay, bắt đầu ghi chép chi tiết toàn bộ những gì Thảo Nhi và Bách Dương vừa trình báo. "Tôi sẽ lập biên bản chính thức về cuộc gọi tôi vừa nhận được sáng nay, coi đó như một hành vi can thiệp vào công tác điều tra. Tôi cũng sẽ chính thức đề nghị cấp trên cho phép mở lại hồ sơ vụ việc của ba con, dựa trên những tình tiết mới mà hai người đã cung cấp."
Thảo Nhi cảm thấy một tia hy vọng mới lóe lên giữa những ngày đầy áp lực này. "Cảm ơn chú, chú Long."
"Đừng cảm ơn chú vội," ông đáp, giọng ông nghiêm túc. "Con đường phía trước sẽ còn khó khăn hơn nữa. Nhưng ít nhất, giờ đây con sẽ không phải đi một mình, và chú cũng sẽ không còn đứng ngoài lề như tám năm trước."
Khi rời khỏi trụ sở công an, Bách Dương nắm chặt tay Thảo Nhi, cảm nhận được sự căng thẳng vẫn còn hiện diện trong từng ngón tay cô. "Chúng ta đang khiến họ hoảng sợ," anh nói, giọng anh vừa lo lắng vừa có chút quyết tâm. "Họ không đàn áp mạnh tay đến vậy nếu họ không cảm thấy bị đe dọa thực sự."
"Tôi biết," Thảo Nhi đáp, "nhưng điều đó cũng có nghĩa là họ sẽ không dừng lại. Tôi lo cho mẹ, lo cho cả đội, lo cho anh nữa."
"Chúng ta sẽ vượt qua," Bách Dương nói, kéo cô vào một cái ôm chặt giữa con phố tối. "Chúng ta đã đi quá xa để có thể quay đầu lại rồi."
Khi Thảo Nhi về đến nhà, cô thấy mẹ mình vẫn còn thức, ngồi lặng lẽ bên bàn ăn với ánh đèn vàng vọt hắt xuống gương mặt đầy lo âu. Cô ngồi xuống cạnh bà, kể lại toàn bộ cuộc trò chuyện với chú Long, cố gắng truyền cho mẹ chút hy vọng mà chính cô cũng đang cố giữ vững trong lòng.
"Mẹ không hối hận vì đã từ chối ký tờ giấy đó năm xưa," bà Hoa nói, giọng bà dù mệt mỏi nhưng vẫn kiên định. "Nhưng mẹ thú thật, mẹ cũng không ngờ tám năm sau, chuyện đó vẫn còn ám ảnh gia đình mình đến vậy. Mẹ chỉ mong con đừng vì mẹ mà chùn bước, Nhi à. Quán xá có thể đóng cửa, mẹ có thể tìm việc khác, nhưng công lý cho ba con thì không có cơ hội thứ hai để tìm lại đâu."
Lời nói của mẹ khiến Thảo Nhi càng thêm quyết tâm. Cô ôm lấy bà thật chặt, cảm nhận được cả hai đều đang dựa vào nhau để vượt qua giai đoạn khó khăn này. "Con hứa sẽ không để chuyện gì xảy ra với mẹ," cô nói. "Nhưng con cũng không thể dừng lại. Đây không chỉ là chuyện của gia đình mình nữa, mẹ à. Còn biết bao gia đình khác đang tắm biển ở Bãi Dương mỗi ngày mà không hề biết đến những nguy hiểm rình rập."
Đêm đó, Thảo Nhi trằn trọc mãi không ngủ được, đầu óc quay cuồng với hàng loạt suy nghĩ về những bước tiếp theo cần thực hiện. Cô lấy điện thoại ra, nhắn tin cho Anh Kiệt và Anh Thi, hẹn cả hai đến sớm trước ca trực ngày mai để bàn bạc về kế hoạch bảo vệ an toàn cho gia đình cô và cho cả đội trong những ngày sắp tới — có lẽ đã đến lúc họ cần phối hợp chặt chẽ hơn nữa, không chỉ trong công việc cứu hộ, mà cả trong cuộc chiến thầm lặng đang diễn ra phía sau những con sóng.