Chương 29
Chương 29 — Người Cứu Hộ Mùa Hè
Giữa tháng Chín, Bách Dương nhận được cuộc gọi từ ông Sinh, thông báo về quyết định chính thức liên quan đến vị trí công tác của anh sau những biến động của mùa hè vừa qua. Anh hẹn gặp Thảo Nhi ngay sau ca trực để chia sẻ tin tức, gương mặt anh mang một vẻ khó đoán khiến cô không khỏi lo lắng trong suốt quãng đường đến điểm hẹn quen thuộc trên bờ biển.
"Có chuyện gì vậy?" cô hỏi ngay khi đến nơi, nhìn thấy anh đang đứng nhìn ra biển với dáng vẻ trầm ngâm.
"Cục vừa quyết định thành lập một đơn vị mới — Trung tâm Giám sát An toàn Công trình Biển khu vực miền Trung," Bách Dương nói, giọng anh vẫn giữ vẻ nghiêm túc. "Họ đề nghị tôi làm Giám đốc phụ trách, với nhiệm vụ giám sát tất cả các dự án ven biển trong toàn khu vực, đảm bảo không còn trường hợp nào tương tự như Kim Cương Vịnh có thể xảy ra mà không bị phát hiện kịp thời."
Thảo Nhi cảm thấy trái tim mình như hẫng một nhịp. "Vậy có nghĩa là anh sẽ phải chuyển đến làm việc ở một nơi khác? Trung tâm đó đặt ở đâu?"
"Đó là điều thú vị," Bách Dương nói, và lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu cuộc trò chuyện, một nụ cười nhẹ nhàng xuất hiện trên môi anh. "Họ để tôi tự chọn địa điểm đặt trụ sở chính, miễn là thuận tiện cho việc di chuyển giám sát toàn khu vực. Và tôi đã đề xuất Duồng Xanh."
"Anh... anh chọn ở lại đây?" Thảo Nhi hỏi, giọng cô không giấu được sự ngạc nhiên xen lẫn niềm vui đang trào dâng.
"Duồng Xanh nằm ở vị trí trung tâm của khu vực bờ biển tôi cần giám sát," Bách Dương giải thích, nhưng ánh mắt anh chứa đựng một ý nghĩa sâu xa hơn nhiều so với lý do địa lý đơn thuần. "Nhưng thành thật mà nói, đó không phải là lý do duy nhất, cũng không phải là lý do quan trọng nhất. Tôi chọn ở lại đây vì đây là nơi tôi tìm thấy ý nghĩa thực sự cho công việc của mình, nơi tôi tìm thấy những người tôi trân trọng nhất — cả đội cứu hộ, ông Đạt, và..." anh dừng lại, ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô, "và vì chị."
Thảo Nhi cảm thấy nước mắt dâng lên, không phải vì đau buồn, mà vì một niềm hạnh phúc tràn đầy mà cô chưa từng dám mơ tới trong suốt tám năm cô sống khép kín với nỗi đau của riêng mình. "Tôi không biết phải nói gì," cô thì thầm.
"Chị không cần nói gì cả," Bách Dương đáp, bước đến gần hơn, nắm lấy cả hai tay cô. "Tôi chỉ muốn chị biết rằng, tôi đã tìm thấy ở Duồng Xanh, ở chị, một thứ tôi chưa từng nghĩ mình sẽ tìm được sau khi giấc mơ thi đấu của tôi tan vỡ — một nơi để thuộc về, một người để yêu thương và cùng nhau xây dựng tương lai."
Anh rút từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ, không phải nhẫn, mà là một chiếc vòng tay bạc giản dị, khắc hình một con sóng nhỏ cách điệu. "Đây không phải là lời cầu hôn, ít nhất chưa phải bây giờ, vì tôi nghĩ chúng ta vẫn còn nhiều điều để khám phá cùng nhau trước khi đi đến bước đó. Nhưng tôi muốn tặng chị món quà này, như một lời hứa — rằng tôi sẽ ở đây, bên chị, qua từng mùa hè, từng cơn bão, từng khoảnh khắc bình yên lẫn thử thách, cho đến khi nào chị còn muốn tôi ở bên."
Thảo Nhi đưa tay ra, để anh đeo chiếc vòng vào cổ tay cô, cảm nhận được sự ấm áp của kim loại vừa được ủ trong túi áo anh, và cả sự ấm áp lớn lao hơn từ lời hứa anh vừa trao gửi. "Tôi nhận," cô nói, giọng cô run lên vì xúc động, "và tôi cũng hứa sẽ ở đây, bên anh, dù mùa hè có mang đến bao nhiêu sóng gió."
Họ hôn nhau dưới ánh hoàng hôn đang buông xuống, tiếng sóng vỗ bờ đều đặn như một bản nhạc nền cho khoảnh khắc thiêng liêng này. Khi họ tách ra, cả hai cùng nhìn ra biển, nơi mặt trời đang từ từ lặn xuống đường chân trời, nhuộm cả bầu trời trong sắc cam đỏ rực rỡ pha lẫn ánh tím dịu dàng của buổi tối đang đến gần.
"Em có biết không," Bách Dương nói, lần đầu tiên chuyển sang cách xưng hô thân mật hơn, "khi anh mới đến đây, anh chỉ nghĩ đây là một nhiệm vụ công tác thông thường, có thể kéo dài vài tuần rồi lại tiếp tục đến một nơi khác, như bao lần trước đó trong sự nghiệp của anh. Anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ tìm thấy một nơi để gọi là nhà, theo đúng nghĩa của từ đó."
"Và giờ thì sao?" Thảo Nhi hỏi, tựa đầu vào vai anh.
"Giờ thì anh không thể tưởng tượng nổi cuộc sống của mình mà thiếu đi Duồng Xanh, thiếu đi biển này, thiếu đi em và tất cả những người đã trở thành một phần cuộc đời anh trong mùa hè vừa qua," anh đáp, giọng anh chan chứa tình cảm chân thành. "Đây không còn là một nhiệm vụ công tác nữa, em à. Đây là nhà."
Khi họ đi dạo về phía trạm cứu hộ, tay trong tay, Thảo Nhi cảm nhận được một sự trọn vẹn mà cô chưa từng có được trong suốt tám năm qua — không chỉ vì công lý cuối cùng đã được thực thi cho cha cô, không chỉ vì nghề nghiệp cô yêu quý đã được công nhận xứng đáng, mà còn vì cô đã tìm được một người sẵn sàng đồng hành cùng cô qua mọi thăng trầm của cuộc sống, một người hiểu và trân trọng cả sự mạnh mẽ lẫn những vết thương chưa lành hẳn trong tâm hồn cô.
Phía xa, ánh đèn từ trạm cứu hộ Bãi Dương đã bật sáng, báo hiệu ca trực đêm sắp bắt đầu, và cả hai cùng bước về phía đó, sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình, được xây dựng trên nền tảng của sự thật, của tình yêu, và của lòng dũng cảm không bao giờ lay chuyển.
Khi họ đến gần trạm, cả đội đã tụ tập sẵn trên bãi cỏ trước cửa, dường như đã đoán trước được điều gì đó đặc biệt sắp xảy ra. Anh Thi là người đầu tiên nhận ra chiếc vòng bạc lấp lánh trên cổ tay Thảo Nhi, và ngay lập tức reo lên đầy phấn khích.
"Cuối cùng cũng chính thức rồi à?" cô hỏi, mắt sáng rực lên vì tò mò và vui mừng.
Thảo Nhi đỏ mặt, gật đầu, và cả đội đồng loạt vỗ tay, tiếng cười nói rộn rã vang lên giữa buổi tối yên bình. Trọng Nghị, đứng ở phía sau, mỉm cười nhìn cảnh tượng ấy với ánh mắt của một người cha nhìn con cái mình trưởng thành và tìm được hạnh phúc.
"Anh Dương sẽ ở lại Duồng Xanh, làm Giám đốc Trung tâm Giám sát An toàn Công trình Biển khu vực," Thảo Nhi thông báo, giọng cô vẫn còn chút ngượng ngùng nhưng tràn đầy hạnh phúc.
"Vậy là chúng ta sẽ có một chuyên gia thường trực để tư vấn mỗi khi cần rồi," Nhật Quỳnh reo lên, rồi nháy mắt tinh nghịch. "Và cả một anh rể tương lai cho cả đội nữa chứ."
Cả nhóm cười ồ lên trước câu trêu đùa của cậu lính trẻ, không khí ấm áp và thân thuộc bao trùm lấy tất cả, như một gia đình lớn đã cùng nhau trải qua bao thăng trầm để đi đến ngày hôm nay. Bách Dương đứng giữa họ, cảm nhận được trọn vẹn sự ấm áp của một cộng đồng đã chấp nhận anh như một thành viên thực thụ, không còn là người ngoài cuộc đến rồi đi như những chuyến công tác trước đây trong sự nghiệp của anh.
"Cảm ơn mọi người," anh nói, giọng anh chân thành, "vì đã cho tôi một nơi để gọi là nhà."
Sau khi cả đội dần giải tán để chuẩn bị cho ca trực đêm, Thảo Nhi và Bách Dương ngồi lại một mình trên bậc thềm gỗ trước trạm cứu hộ, nơi cô đã ngồi không biết bao nhiêu lần trong suốt tám năm qua, đôi khi trong nỗi cô đơn, đôi khi trong sự trầm ngâm về quá khứ. Nhưng tối nay, cảm giác ấy hoàn toàn khác biệt.
"Em nhớ ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau không?" Bách Dương hỏi, mỉm cười hoài niệm. "Em đã nhìn anh với ánh mắt đầy cảnh giác, như thể anh là một mối đe dọa cần phải phòng bị."
"Anh cũng đâu có thân thiện gì cho cam," Thảo Nhi đáp, bật cười khi nhớ lại. "Cứ khăng khăng về 'tính khách quan khoa học' của mình, làm em phát bực."
"Vậy mà giờ đây, 'tính khách quan khoa học' đó lại đưa anh đến đúng nơi anh cần đến," Bách Dương nói, khoác tay qua vai cô, kéo cô lại gần hơn. "Đôi khi anh nghĩ, có lẽ chính sự va chạm ban đầu ấy mới là nền tảng vững chắc nhất cho những gì chúng ta có được hôm nay — vì chúng ta đã học cách tôn trọng nhau, tin tưởng nhau, trước khi học cách yêu nhau."
Thảo Nhi tựa đầu vào vai anh, nhìn ra biển đêm tĩnh lặng, ánh trăng phản chiếu lấp lánh trên mặt nước đang lặng sóng. "Em nghĩ anh nói đúng. Nếu không có những va chạm đó, có lẽ em đã không học được cách tin tưởng anh đủ để chia sẻ những điều sâu kín nhất trong lòng mình."
Họ ngồi đó rất lâu, không cần nói thêm điều gì, chỉ đơn giản là tận hưởng sự hiện diện của nhau, lắng nghe tiếng sóng vỗ bờ đều đặn như nhịp thở của biển cả, chứng nhân thầm lặng cho hành trình họ đã cùng nhau đi qua, và lời hứa hẹn cho những chương tiếp theo của cuộc đời họ, giờ đây sẽ được viết nên cùng nhau.
Trước khi họ đứng dậy để Bách Dương lái xe về, anh quay sang cô lần cuối, ánh mắt anh dịu dàng dưới ánh trăng. "Mùa hè năm sau, và tất cả những mùa hè sau đó nữa, anh muốn được đứng cạnh em, dù là trong những buổi tập huấn bình thường hay những đêm bão tố khắc nghiệt nhất. Em nghĩ sao?"
"Em nghĩ," Thảo Nhi đáp, mỉm cười rạng rỡ, "đó là điều em mong muốn nhất trên đời lúc này."