Chương 24
Chương 24 — Người Cứu Hộ Mùa Hè
Sáng Chủ nhật, khi cơn bão đã hoàn toàn tan và bầu trời Duồng Xanh trở lại trong xanh đến khó tin sau một đêm dữ dội, ánh nắng chiếu xuống một bãi biển ngổn ngang — những chiếc ô dù bị gió thổi bay nằm lăn lóc, rác thải dạt vào bờ, và đặc biệt, một phần kết cấu kè chắn sóng phía nam đã bị sóng lớn đánh sập một đoạn dài gần hai mươi mét, để lộ ra phần móng bê tông thi công sơ sài, thiếu cốt thép gia cố theo đúng tiêu chuẩn kỹ thuật.
Tin tức về vụ sập kè lan truyền nhanh chóng, kèm theo hàng loạt hình ảnh và video được người dân địa phương lẫn du khách ghi lại, cho thấy rõ ràng chất lượng thi công kém của công trình. Kết hợp với bài viết điều tra của Dương Việt Hà đã đăng trước đó một ngày, và giờ đây thêm một bài viết tiếp theo mô tả chi tiết cuộc giải cứu sáu người trong đêm bão, toàn bộ câu chuyện về dự án Kim Cương Vịnh bùng nổ thành một cơn bão dư luận thực sự trên khắp các nền tảng mạng xã hội và báo chí trong nước.
"Bài viết của tôi đã đạt hơn năm mươi nghìn lượt chia sẻ chỉ trong một đêm," Việt Hà thông báo qua điện thoại cho Thảo Nhi, giọng cô vừa phấn khích vừa thận trọng. "Nhiều tờ báo lớn khác đang liên hệ xin phép dẫn lại nội dung. Đài truyền hình tỉnh cũng đã liên hệ, muốn phỏng vấn trực tiếp chị và anh Dương."
Bách Dương, dù vẫn còn đang trong tình trạng "tạm nghỉ chờ điều chuyển" theo quyết định của Cục, đã dành cả buổi sáng để đến hiện trường đoạn kè bị sập, chụp ảnh, đo đạc, và ghi chép chi tiết những bằng chứng vật lý xác nhận toàn bộ những gì anh đã cảnh báo suốt hai tháng qua.
"Đây là bằng chứng không thể chối cãi," anh nói, cho Thảo Nhi xem những bức ảnh cận cảnh phần móng bê tông lộ ra sau khi bị sóng đánh sập. "Nhìn vào đây, mật độ cốt thép chỉ bằng khoảng sáu mươi phần trăm so với thiết kế tiêu chuẩn cho công trình chắn sóng ở khu vực có địa chất tương tự. Đây không phải là thiên tai bất khả kháng, đây là hậu quả trực tiếp của việc thi công cẩu thả để tiết kiệm chi phí và đẩy nhanh tiến độ."
Trong khi đó, tại trạm cứu hộ, không khí tràn ngập sự phấn khích lẫn mệt mỏi sau đêm dài căng thẳng. Anh Kiệt, dù vẫn còn yếu sau sự cố suýt chết đuối, vẫn khăng khăng đòi có mặt tại trạm để theo dõi tình hình, ngồi trên chiếc ghế nhựa với một tách trà gừng nóng mẹ Anh Thi mang đến.
"Cậu nên nghỉ ngơi thêm," Thảo Nhi nói, ngồi xuống cạnh anh, ánh mắt cô vẫn còn chút lo lắng sau sự cố đêm qua.
"Tớ không thể bỏ lỡ khoảnh khắc này được," Anh Kiệt đáp, nở một nụ cười yếu ớt nhưng chân thành. "Sau tất cả những gì chúng ta đã trải qua, tớ muốn tận mắt chứng kiến ngày công lý được thực thi."
Đến trưa, một đoàn xe của Sở Xây dựng tỉnh cùng đại diện Cục Đăng kiểm và An toàn Hàng hải khu vực bất ngờ xuất hiện tại Duồng Xanh, tiến hành kiểm tra khẩn cấp toàn bộ công trình Kim Cương Vịnh — một động thái mà chỉ một tuần trước, dường như là điều không tưởng. Áp lực từ dư luận, kết hợp với bằng chứng vật lý không thể phủ nhận từ vụ sập kè, đã buộc các cơ quan chức năng cấp cao hơn phải vào cuộc, vượt qua mọi rào cản mà Kha Vĩnh Toàn và những người có liên quan từng dựng lên.
Ông Sinh, cấp trên của Bách Dương, đích thân có mặt trong đoàn kiểm tra, tìm đến gặp Bách Dương ngay khi vừa đến nơi. "Cậu vẫn còn ở đây," ông nói, giọng ông có chút ngạc nhiên xen lẫn nể phục.
"Tôi đã hứa sẽ không rời đi cho đến khi mọi chuyện được giải quyết," Bách Dương đáp thẳng thắn, không giấu giếm quyết định trái lệnh của mình.
Ông Sinh nhìn anh một lúc lâu, rồi gật đầu, một cử chỉ mang nhiều ý nghĩa hơn lời nói. "Quyết định điều chuyển cậu sẽ được xem xét lại. Với những gì vừa xảy ra, và với báo cáo chi tiết cậu đã cung cấp từ trước, rõ ràng cậu đã đúng ngay từ đầu. Tôi xin lỗi vì đã không ủng hộ cậu mạnh mẽ hơn khi cậu cần nhất."
Ông dừng lại, nhìn ra phía đoạn kè bị sập, nơi các kỹ sư của Sở Xây dựng đang cẩn thận lấy mẫu bê tông để phân tích. "Tôi sẽ đề xuất Cục chính thức đứng tên đơn vị đầu mối phối hợp với tỉnh trong việc thẩm định lại toàn bộ công trình này, và cậu, với tư cách người có nhiều dữ liệu thực địa nhất, sẽ là người dẫn dắt phần khảo sát kỹ thuật. Đây không phải là lời xin lỗi suông, Bách Dương ạ, đây là cách duy nhất tôi có thể sửa chữa phần nào sai lầm của mình."
Bách Dương gật đầu, cảm thấy một sự nhẹ nhõm lớn lao khi biết công sức suốt hai tháng qua của mình cuối cùng cũng được công nhận đúng mức, không chỉ bởi những người dân bình thường ở Duồng Xanh, mà cả bởi chính hệ thống mà anh đã từng lo sợ sẽ quay lưng với sự thật.
"Cảm ơn anh," Bách Dương đáp, cảm thấy một gánh nặng lớn được trút bỏ khỏi vai, dù anh biết, cuộc chiến vẫn chưa hoàn toàn kết thúc.
Buổi chiều, khi đoàn kiểm tra hoàn tất khảo sát sơ bộ, một sự kiện bất ngờ khác xảy ra — Kha Vĩnh Toàn, có lẽ cảm nhận được sự sụp đổ sắp tới của cả hệ thống che chắn mà ông đã dày công xây dựng, chủ động tìm đến trạm cứu hộ, gương mặt ông tái nhợt, không còn vẻ tự tin quen thuộc.
"Cô Thảo Nhi," ông nói, giọng ông run rẩy khác hẳn ngày thường, "tôi... tôi cần nói chuyện với cô, riêng tư."
Thảo Nhi, dù cảnh giác, vẫn đồng ý gặp ông ở một góc yên tĩnh của trạm, với Bách Dương đứng gần đó quan sát. "Ông muốn nói gì?"
"Tôi biết mọi chuyện sắp bị phanh phui," Kha Vĩnh Toàn nói, giọng ông nghẹn lại, tay ông run run xoa vào nhau. "Tôi... tôi muốn xin lỗi. Về cả hai lần — về ba cô tám năm trước, và về những gì đã xảy ra mùa hè này. Tôi đã sợ hãi, đã để lòng tham và nỗi sợ mất vị trí công tác lấn át lương tâm."
"Ông biết rõ về cái chết của ba tôi ngay từ đầu?" Thảo Nhi hỏi, giọng cô lạnh băng, kìm nén cơn giận dữ đang sôi sục.
"Tôi biết dòng chảy bất thường có liên quan đến hoạt động nạo vét," ông thú nhận, giọng ông đầy hối hận. "Nhưng tôi đã chọn im lặng, vì áp lực từ cấp trên, vì tôi tin rằng lên tiếng cũng không thay đổi được gì, chỉ khiến tôi mất việc. Tôi đã sai, sai hoàn toàn. Tôi sẵn sàng khai báo toàn bộ sự thật với cơ quan điều tra, nếu điều đó có thể giúp ích cho cô, dù muộn màng."
Thảo Nhi nhìn người đàn ông trước mặt, cảm xúc trong lòng cô hỗn loạn giữa sự căm phẫn vì tám năm im lặng và một chút cảm thông trước sự sụp đổ của một người từng có quyền lực. "Tôi không cần lời xin lỗi của ông," cô nói cuối cùng, giọng cô kiên quyết. "Tôi cần ông nói ra toàn bộ sự thật, chính thức, trước cơ quan điều tra và trước công luận. Đó là cách duy nhất ông có thể chuộc lại một phần nào đó cho những gì ông đã gây ra."
Kha Vĩnh Toàn gật đầu, nước mắt lăn dài trên gương mặt người đàn ông từng quyền uy giờ đây chỉ còn lại sự hối hận muộn màng. "Tôi sẽ làm vậy. Tôi hứa."
Sau khi ông rời đi, Bách Dương bước đến bên Thảo Nhi, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô. "Chị có tin ông ta không?" anh hỏi, giọng anh thận trọng.
"Tôi không biết," Thảo Nhi đáp, thở dài nhìn theo bóng dáng Kha Vĩnh Toàn đang bước đi loạng choạng về phía chiếc xe của ông. "Nhưng nếu ông ta thực sự khai báo trước cơ quan điều tra như đã hứa, đó sẽ là một mảnh ghép quan trọng, bất kể động cơ của ông ta là hối hận thật lòng hay chỉ đơn giản là muốn giảm nhẹ trách nhiệm cho bản thân trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn."
Ngay chiều hôm đó, Nghiêm Bảo Long gọi điện thông báo rằng Kha Vĩnh Toàn đã đến đồn công an, chính thức trình bày lời khai chi tiết về cuộc họp kín tám năm trước, về việc chỉnh sửa báo cáo điều tra để loại bỏ chi tiết về dòng chảy bất thường, và về việc chính ông đã ký duyệt nhanh giấy phép cho dự án Kim Cương Vịnh mà không yêu cầu đầy đủ hồ sơ đánh giá tác động môi trường theo đúng quy định, đổi lại những khoản "hỗ trợ" không chính thức từ phía Cung Nghĩa Phát.
"Đây là bước ngoặt quan trọng," Nghiêm Bảo Long nói qua điện thoại, giọng ông đầy phấn khích hiếm thấy. "Với lời khai chính thức này, cùng với bằng chứng vật lý từ vụ sập kè và báo cáo kỹ thuật của anh Dương, tôi tin chúng ta đã có đủ căn cứ để cơ quan điều tra cấp tỉnh chính thức vào cuộc, mở lại toàn bộ hồ sơ, bao gồm cả vụ việc của ba con tám năm trước."
Tin tức ấy lan truyền nhanh chóng khắp trạm cứu hộ, mang đến một bầu không khí phấn khởi xen lẫn thận trọng. Trọng Nghị, sau khi nghe tin, gọi cả đội lại, giọng ông trang trọng khác thường. "Chúng ta đã đi được một chặng đường dài, nhưng cuộc chiến pháp lý thực sự có lẽ chỉ mới bắt đầu. Cung Nghĩa Phát vẫn còn đó, vẫn còn quyền lực, vẫn còn khả năng chống trả. Chúng ta không được chủ quan."
Thảo Nhi gật đầu, hiểu rõ lời cảnh báo của ông. Nhưng lần đầu tiên sau tám năm, cô cảm nhận được ánh sáng cuối con đường không còn xa vời như trước, mà đang đến gần hơn bao giờ hết, từng bước một, nhờ vào sự đoàn kết của tất cả những người đã cùng cô đi qua chặng đường đầy chông gai này.