Chương 27
Chương 27 — Người Cứu Hộ Mùa Hè
Ba tuần sau cuộc họp báo, khi phần lớn công tác khảo sát kỹ thuật đã hoàn tất và phương án tạm thời cho khu vực Mũi Sa Đen được thống nhất — dỡ bỏ đoạn kè đã hư hỏng, gia cố tạm thời phần còn lại theo đúng tiêu chuẩn kỹ thuật trong khi chờ thiết kế lại toàn diện — chính quyền huyện tổ chức một buổi lễ đặc biệt tại Bãi Dương, kết hợp giữa việc chính thức công bố mở lại toàn bộ khu vực tắm biển an toàn và một buổi tưởng niệm dành cho những người đã khuất vì biển, trong đó có ông Phạm Văn Lộc.
Buổi lễ diễn ra vào một buổi sáng cuối tháng Tám, khi cái nắng gay gắt của mùa hè đã bắt đầu dịu bớt, nhường chỗ cho những cơn gió mát lành báo hiệu mùa thu đang đến gần. Bãi Dương được trang hoàng giản dị nhưng trang trọng, với một tấm bia đá nhỏ mới được dựng lên gần trạm cứu hộ, khắc tên những nhân viên cứu hộ đã hy sinh trong quá trình làm nhiệm vụ tại khu vực này qua nhiều năm, đứng đầu danh sách là cái tên Phạm Văn Lộc, kèm theo dòng chữ: "Người đã hy sinh mạng sống để cứu người khác, mãi mãi là tấm gương cho những thế hệ cứu hộ noi theo."
Thảo Nhi đứng trước tấm bia đá, tay nắm chặt tay mẹ, mắt cô nhòa lệ khi đọc từng chữ khắc trên đó. Đây là lần đầu tiên, sau tám năm, tên cha cô được nhắc đến công khai với đúng phẩm giá mà ông xứng đáng có được, không còn bị che giấu sau những lời đồn đoán và nghi ngờ.
"Ba con cuối cùng cũng được vinh danh đúng như những gì ông đã làm," bà Hoa nói, giọng bà run run nhưng tràn đầy niềm tự hào. "Mẹ ước gì ông có thể nhìn thấy khoảnh khắc này."
"Con nghĩ ba nhìn thấy đấy, mẹ ạ," Thảo Nhi đáp, ngước nhìn bầu trời trong xanh không một gợn mây. "Ở đâu đó, con tin ba đang mỉm cười."
Buổi lễ có sự tham dự của đông đảo người dân thị trấn, đại diện chính quyền tỉnh, toàn bộ đội cứu hộ, và cả gia đình những người từng suýt mất mạng vì dòng nước nguy hiểm mùa hè này — chị Chung Thị Mai cùng bé Tôm, giờ đã hồi phục hoàn toàn và tíu tít chạy nhảy trên bãi cát, hoàn toàn không còn dấu vết của cơn ác mộng suýt cướp đi mạng sống em; Phong, chàng thanh niên được Thảo Nhi cứu sống trong đêm bão, cũng có mặt, mang theo một bó hoa đặt trước tấm bia đá với lòng biết ơn sâu sắc.
Ông Đạt, dù tuổi đã cao, vẫn đích thân đến tham dự, đứng lặng lẽ trước tấm bia đá khắc tên người học trò xuất sắc nhất đời mình. "Tám năm rồi, cuối cùng con cũng được yên nghỉ trong danh dự, Lộc à," ông thì thầm, giọng ông nghẹn ngào, tay khẽ chạm vào phiến đá lạnh.
Nghiêm Bảo Long cũng có mặt, đứng cạnh Trọng Nghị, gương mặt ông mang một vẻ nhẹ nhõm mà chỉ những người từng mang gánh nặng của một bí mật đè nén nhiều năm mới có thể hiểu được. "Tôi đã chờ đợi ngày này còn hơn cả Nhi," ông nói với Trọng Nghị. "Cuối cùng tôi cũng có thể ngủ ngon giấc mà không bị ám ảnh bởi sự im lặng của mình năm xưa."
Sau phần nghi lễ trang trọng, Phó Chủ tịch huyện — người mới được bổ nhiệm thay thế vị trí cũ sau hàng loạt biến động — bước lên phát biểu, công bố chính thức việc mở lại toàn bộ khu vực Bãi Dương và một phần khu vực Mũi Sa Đen đã được gia cố an toàn, kèm theo hệ thống cảnh báo tự động mới được lắp đặt, có khả năng phát tín hiệu ngay lập tức khi phát hiện dòng chảy vượt ngưỡng nguy hiểm.
"Đây là hệ thống cảnh báo dòng chảy hiện đại nhất khu vực miền Trung," ông tuyên bố, "được thiết kế dựa trên chính những dữ liệu và khuyến nghị mà đội cứu hộ Bãi Dương cùng đoàn thanh tra an toàn hàng hải đã dày công thu thập suốt mùa hè qua. Chúng tôi xin gửi lời cảm ơn sâu sắc đến toàn thể đội cứu hộ, đặc biệt là cô Phạm Thảo Nhi và anh Huỳnh Bách Dương, những người đã không quản ngại khó khăn, nguy hiểm để bảo vệ sự an toàn cho người dân và du khách."
Tiếng vỗ tay vang lên khắp bãi biển, và Thảo Nhi cảm thấy má mình nóng bừng vì ngượng ngùng trước sự chú ý, nhưng cũng tràn đầy niềm tự hào khi nhìn thấy hệ thống cảnh báo mới — biểu tượng cụ thể cho tất cả những gì cô, Bách Dương, và cả đội đã đấu tranh để đạt được.
Buổi chiều, sau khi buổi lễ chính thức kết thúc, gia đình Thảo Nhi cùng những người thân thiết nhất — Bách Dương, ông Đạt, Trọng Nghị, cả đội cứu hộ — tụ họp tại một góc yên tĩnh của bãi biển, tổ chức một buổi lễ nhỏ riêng tư hơn, thả những chiếc đèn hoa đăng xuống biển theo phong tục truyền thống để tưởng nhớ những người đã khuất.
Thảo Nhi thắp ngọn nến trong chiếc đèn hoa đăng nhỏ, thì thầm những lời cô đã ấp ủ suốt tám năm nhưng chưa từng dám nói ra thành tiếng. "Ba ơi, con đã tìm ra sự thật rồi. Con đã bảo vệ được biển này, bảo vệ được những người vẫn đang tắm biển mỗi ngày, giống như ba đã từng làm. Con hy vọng ba tự hào về con, như con luôn tự hào về ba."
Cô thả chiếc đèn hoa đăng xuống mặt nước, nhìn nó trôi dần ra xa cùng với hàng chục chiếc đèn khác của những người tham dự, ánh sáng lung linh phản chiếu trên mặt biển đang lặng sóng dưới bầu trời hoàng hôn nhuộm sắc cam đỏ rực rỡ.
Bà Hoa cũng thả chiếc đèn của riêng mình, đôi tay bà run run khi ngọn nến nhỏ bập bùng trong gió chiều nhẹ. "Anh Lộc à," bà thì thầm, giọng bà chỉ đủ cho gió mang đi, "em và con đã làm được rồi. Tám năm chờ đợi, cuối cùng cũng không uổng phí. Anh cứ yên tâm, con gái mình đã lớn, đã mạnh mẽ và tử tế như anh từng mong ước." Thảo Nhi đứng cạnh, nắm chặt tay mẹ, cả hai cùng lặng nhìn ngọn đèn hòa vào dòng ánh sáng lung linh đang trôi xa dần trên mặt biển tĩnh lặng.
Ông Đạt, đứng phía sau, cũng thả chiếc đèn của mình xuống nước, dành cho không chỉ ông Lộc mà cho tất cả những đồng đội cứu hộ đã ra đi trong suốt bốn mươi năm ông gắn bó với nghề này. "Mỗi ngọn đèn là một câu chuyện, một sự hy sinh," ông nói với Trọng Nghị đang đứng bên cạnh. "Chúng ta làm nghề này không phải để được tưởng nhớ, nhưng thật ấm lòng khi biết rằng, nếu có chuyện gì xảy đến với mình, vẫn sẽ có người nhớ đến, có người tiếp nối con đường mình đã chọn."
Trọng Nghị gật đầu, ánh mắt ông dõi theo đội ngũ trẻ của mình — Thảo Nhi, Anh Kiệt, Anh Thi, Nhật Quỳnh, Gia Lâm — đang đứng quây quần bên nhau, mỗi người cầm một ngọn đèn hoa đăng, chuẩn bị thả xuống biển với những lời nguyện ước riêng cho một mùa hè an toàn hơn, một tương lai tươi sáng hơn cho tất cả những ai còn gắn bó với nghề cứu hộ đầy hiểm nguy nhưng cũng đầy ý nghĩa này.
Bách Dương đứng bên cạnh cô, nắm chặt tay cô, cả hai cùng lặng lẽ dõi theo những ngọn đèn nhỏ trôi xa dần, mang theo lời tiễn biệt và cả lời hứa hẹn về một tương lai an toàn hơn cho biển cả này.
"Ba chị hẳn đang rất tự hào," Bách Dương nói khẽ.
"Con biết," Thảo Nhi đáp, mỉm cười qua làn nước mắt. "Và con cũng tự hào vì cuối cùng con đã có thể làm hòa hoàn toàn với biển, không còn nỗi sợ hãi hay oán hận nào len lỏi trong lòng nữa."
Chị Chung Thị Mai, mẹ của bé Tôm, đến bên Thảo Nhi trước khi buổi lễ khép lại, ánh mắt chị đầy xúc động. "Cô Thảo Nhi, tôi không biết nói gì để cảm ơn cô cho đủ. Không chỉ vì cô đã cứu con tôi, mà vì cô đã đấu tranh để đảm bảo không đứa trẻ nào khác phải trải qua những gì con tôi từng trải qua." Bé Tôm, đứng cạnh mẹ, ngước nhìn Thảo Nhi với ánh mắt trong veo của một đứa trẻ, rồi bất ngờ ôm chầm lấy chân cô. "Cảm ơn chị cứu hộ," cậu bé nói bằng giọng non nớt nhưng chân thành, khiến cả nhóm người lớn xung quanh không khỏi bật cười ấm áp giữa bầu không khí còn vương chút xúc động của buổi lễ.
Thảo Nhi cúi xuống, xoa đầu cậu bé, cảm nhận được trọn vẹn ý nghĩa của công việc mình đã chọn. "Chị mới phải cảm ơn em đấy," cô nói khẽ, "vì đã cho chị thấy rằng, mỗi lần cứu được một mạng người, chị lại được nhắc nhở vì sao mình chọn nghề này ngay từ đầu."
Khi buổi lễ dần khép lại, ánh hoàng hôn nhuộm cả bầu trời Duồng Xanh trong sắc màu rực rỡ, những ngọn đèn hoa đăng vẫn tiếp tục trôi xa dần trên mặt biển lặng sóng, mang theo bao lời nguyện ước, bao ký ức, và cả những hy vọng mới cho một tương lai an toàn hơn của thị trấn ven biển nhỏ bé này.
Trên đường rời khỏi bãi biển, Thảo Nhi dừng lại một lần cuối, ngoái nhìn tấm bia đá khắc tên cha mình dưới ánh hoàng hôn, rồi nhìn ra hệ thống cảnh báo mới đang được lắp đặt hoàn thiện gần khu vực Mũi Sa Đen, những cột đèn cảm biến sáng lấp lánh như những ngọn hải đăng nhỏ canh giữ cho vùng biển từng chứng kiến bao nhiêu mất mát. Cô cảm nhận được một vòng tròn đã khép lại — từ nỗi đau của một đứa trẻ mười sáu tuổi đứng bất lực trên bờ, đến người phụ nữ trưởng thành hôm nay, đứng vững vàng giữa chính nơi bi kịch từng xảy ra, không phải để gặm nhấm quá khứ, mà để bảo vệ tương lai.
"Đi thôi," Bách Dương nói khẽ, khoác tay qua vai cô. "Mẹ chị đang chờ ở quán, bà nói sẽ nấu một bữa cơm thật thịnh soạn để ăn mừng tối nay."
Thảo Nhi mỉm cười, gật đầu, để anh dẫn cô rời khỏi bãi biển trong ánh hoàng hôn cuối cùng của một ngày trọng đại, lòng tràn đầy sự bình yên mà cô đã chờ đợi suốt tám năm ròng rã.