Chương 17
Chương 17 — Người Cứu Hộ Mùa Hè
Hai ngày sau cuộc họp Hội đồng Du lịch, Bách Dương nhận được cuộc gọi triệu tập khẩn từ ông Sinh, trưởng phòng trực tiếp quản lý anh tại Cục Đăng kiểm và An toàn Hàng hải khu vực miền Trung, yêu cầu anh về trụ sở chính để "báo cáo trực tiếp tình hình công tác". Anh lái xe suốt ba giờ đồng hồ trong tâm trạng nặng nề, linh cảm rằng cuộc gặp này sẽ không đơn giản.
Ông Sinh tiếp anh trong phòng làm việc riêng, gương mặt ông nghiêm nghị, không còn vẻ thân thiện thường thấy trong những lần trao đổi qua điện thoại trước đây. "Bách Dương, tôi vừa nhận được đơn khiếu nại chính thức từ Tập đoàn Bờ Biển Vàng, cáo buộc cậu vượt quá thẩm quyền công vụ, có hành vi thiên vị và tiết lộ thông tin nội bộ cho bên thứ ba không có thẩm quyền — cụ thể là một cô nhân viên cứu hộ địa phương."
"Thưa anh, tôi chỉ đang thực hiện đúng chức trách khảo sát an toàn được giao," Bách Dương đáp, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng anh đã cảm nhận được cơn bão đang ập đến. "Việc chia sẻ dữ liệu quan trắc với đội cứu hộ địa phương là cần thiết để đảm bảo an toàn thực địa kịp thời, không phải là tiết lộ thông tin nội bộ trái phép."
"Tôi hiểu quan điểm của cậu," ông Sinh nói, giọng ông dịu xuống đôi chút nhưng vẫn giữ vẻ căng thẳng. "Nhưng cậu cũng cần hiểu vị trí của tôi. Tập đoàn Bờ Biển Vàng có quan hệ đối tác với nhiều dự án lớn trong khu vực, bao gồm cả những dự án Cục đang phối hợp giám sát. Nếu tôi không xử lý đơn khiếu nại này một cách thỏa đáng, áp lực sẽ dồn lên cả Cục, không chỉ riêng cậu."
"Vậy anh định xử lý thế nào?" Bách Dương hỏi thẳng, dù giọng anh đã bắt đầu run lên vì cả sự lo lắng lẫn phẫn nộ.
Ông Sinh thở dài, xoa hai tay vào nhau, dấu hiệu của sự khó xử thực sự. "Tôi sẽ tạm thời rút cậu khỏi nhiệm vụ khảo sát tại Duồng Xanh, chuyển cậu sang một dự án khác ở tỉnh lân cận trong thời gian chờ xem xét đơn khiếu nại. Báo cáo cậu đã nộp sẽ được một đoàn thanh tra khác tiếp nhận và đánh giá lại từ đầu."
Bách Dương cảm thấy như mặt đất dưới chân mình sụp đổ. "Điều đó có nghĩa là toàn bộ hai tháng làm việc của tôi sẽ bị gạt sang một bên, và một đoàn khác, không có kinh nghiệm thực địa, sẽ phải bắt đầu lại từ đầu — trong khi mùa du lịch cao điểm vẫn đang tiếp diễn, và nguy cơ vẫn hiện hữu mỗi ngày?"
"Tôi không có lựa chọn nào khác, Bách Dương ạ," ông Sinh đáp, giọng ông mang một sự bất lực chân thành hiếm thấy. "Đây là quyết định từ cấp trên của tôi, không phải ý kiến cá nhân tôi."
Trước khi rời phòng làm việc, ông Sinh còn giữ anh lại thêm một chút, giọng ông hạ thấp như thể sợ có ai nghe thấy dù văn phòng chỉ có hai người. "Bách Dương, tôi nói điều này không phải với tư cách cấp trên, mà như một người từng đi qua con đường cậu đang đi. Mười lăm năm trước, khi tôi còn trẻ như cậu bây giờ, tôi từng phát hiện sai phạm nghiêm trọng ở một cảng cá lớn, dính líu đến vài quan chức có thế lực. Tôi đã đấu tranh, đã viết báo cáo, đã tin rằng sự thật sẽ chiến thắng. Nhưng cuối cùng, tôi bị điều chuyển công tác, hồ sơ của tôi bị lãng quên trong ngăn kéo suốt nhiều năm, cho đến khi chính cảng cá đó sụp đổ một phần vì đúng những sai phạm tôi từng cảnh báo, gây thiệt hại nặng nề hơn gấp bội."
"Vậy ý anh là tôi nên từ bỏ?" Bách Dương hỏi, giọng anh có chút cay đắng.
"Không," ông Sinh lắc đầu, ánh mắt ông chứa đựng một sự chân thành hiếm thấy. "Ý tôi là, đừng chỉ dựa vào hệ thống để bảo vệ sự thật. Hệ thống có thể chậm chạp, có thể bị bẻ cong bởi áp lực. Nếu cậu tin vào những gì mình phát hiện, hãy tìm thêm những kênh khác để đảm bảo sự thật không bị chôn vùi cùng với quyết định điều chuyển của tôi. Tôi không thể công khai ủng hộ cậu lúc này, nhưng tôi cũng sẽ không tích cực ngăn cản cậu, miễn là cậu làm đúng quy trình và có bằng chứng vững chắc."
Lời nói nửa kín nửa hở ấy, dù không phải một sự ủng hộ trọn vẹn, vẫn mang lại cho Bách Dương một tia hy vọng nhỏ nhoi rằng không phải tất cả mọi người trong hệ thống đều đã bị mua chuộc hoàn toàn.
Bách Dương rời khỏi trụ sở Cục trong tâm trạng hỗn loạn, vừa giận dữ vừa lo lắng. Anh gọi điện ngay cho Thảo Nhi, giọng anh không giấu được sự thất vọng khi kể lại toàn bộ sự việc.
"Họ không thể làm vậy được," Thảo Nhi nói, giọng cô cũng đầy phẫn nộ qua điện thoại. "Anh đã làm đúng mọi thứ, có đầy đủ bằng chứng, vậy mà họ vẫn tìm cách gạt anh ra."
"Đây chính xác là những gì đã xảy ra tám năm trước," Bách Dương nói, giọng anh nặng trĩu. "Họ không cần phải chứng minh chúng ta sai. Họ chỉ cần làm chậm quá trình, thay đổi người phụ trách, tạo ra đủ sự hỗn loạn để không ai có thể đưa ra kết luận rõ ràng trước khi mùa du lịch kết thúc."
"Vậy anh có bị chuyển đi thật không?" Thảo Nhi hỏi, giọng cô run lên vì lo lắng.
"Tôi có bảy ngày trước khi quyết định chính thức có hiệu lực," Bách Dương đáp. "Tôi sẽ tận dụng từng ngày còn lại để hoàn thiện báo cáo, thu thập thêm bằng chứng, và chuyển giao mọi thứ cho phóng viên Việt Hà trước khi tôi buộc phải rời đi, nếu chuyện đó thực sự xảy ra."
Buổi tối hôm đó, khi Bách Dương trở về Duồng Xanh với gương mặt mệt mỏi rã rời, cả đội cứu hộ đã tụ họp tại trạm, nghe Thảo Nhi kể lại tình hình. Không khí trong phòng họp nhỏ trở nên căng thẳng, nhưng cũng tràn đầy quyết tâm.
"Nếu họ định chuyển anh đi để dễ bề bịt miệng chuyện này," Anh Kiệt nói, giọng anh đanh lại, "thì chúng ta càng phải nhanh tay hơn. Tớ có thể liên hệ với vài người bạn cũ làm báo trong Nam, hỏi xem họ có kênh nào giúp đẩy nhanh việc đưa tin không."
Thảo Nhi nhìn Anh Kiệt với ánh mắt ngạc nhiên xen lẫn biết ơn. "Cậu quen phóng viên à?"
"Bạn học cũ, giờ làm ở một tờ báo mạng khá lớn," Anh Kiệt đáp, có chút ngượng ngùng trước sự chú ý bất ngờ. "Tớ vốn không thích rùm beng chuyện gì, nhưng lần này thì khác. Tớ đã tận tay bế thằng bé Tôm ra khỏi dòng nước đó. Tớ không thể giả vờ như chưa từng thấy điều đó."
Trọng Nghị gật đầu tán thành, ánh mắt ông đầy tự hào khi nhìn quanh đội của mình. "Chúng ta sẽ làm mọi cách trong khả năng để hỗ trợ anh Dương và chị Thảo Nhi. Đây không còn là chuyện của riêng ai nữa, mà là trách nhiệm chung của cả đội, của cả thị trấn này."
Bách Dương nhìn quanh căn phòng nhỏ, nơi những con người anh mới quen biết chưa đầy hai tháng đang đồng lòng đứng về phía anh, sẵn sàng đối mặt với một thế lực lớn hơn họ rất nhiều. Anh cảm thấy một sự cảm động sâu sắc, khác hẳn với sự cô đơn quen thuộc của những chuyến công tác trước đây, nơi anh luôn là người ngoài cuộc đến rồi đi, không để lại dấu ấn nào ngoài những trang báo cáo khô khan.
"Cảm ơn mọi người," anh nói, giọng anh nghẹn lại vì xúc động. "Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ tìm thấy một đội ngũ như thế này ở một nơi tôi chỉ định ở lại vài tuần."
"Vậy thì đừng đi," Thảo Nhi nói khẽ, nắm lấy tay anh trước mặt cả đội, không còn giấu giếm tình cảm của mình nữa. "Dù họ có chuyển anh đi đâu, tôi tin anh sẽ tìm cách quay lại. Chúng ta còn quá nhiều việc phải làm cùng nhau."
Cả đội mỉm cười trước khoảnh khắc ấy, dù ai cũng hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của những gì đang chờ đợi phía trước. Nhưng trong căn phòng nhỏ bé ấy, giữa những con người đã gắn kết với nhau qua từng mùa hè đầy thử thách, có một niềm tin chung đang lớn dần — niềm tin rằng sự thật, dù bị trì hoãn đến đâu, cuối cùng cũng sẽ tìm được đường ra ánh sáng.
Sau khi cuộc họp không chính thức ấy kết thúc, Nhật Quỳnh, người trẻ nhất đội, nán lại giúp Bách Dương sắp xếp lại chồng tài liệu đang dần trở nên dày cộp theo từng tuần điều tra. "Anh Dương này," cậu nói, giọng có chút ngập ngừng của tuổi trẻ nhưng ánh mắt đầy nghiêm túc, "em muốn hỏi, nếu sau này anh không còn ở đây nữa, ai sẽ tiếp tục đo đạc dữ liệu như anh vẫn làm? Em không giỏi tính toán như anh, nhưng em có thể học, nếu anh chỉ cho em cách vận hành mấy thiết bị đó."
Câu hỏi ngây thơ nhưng chân thành của cậu lính trẻ khiến Bách Dương cảm động sâu sắc. Anh dành nguyên buổi tối hôm đó hướng dẫn Nhật Quỳnh cách đọc số liệu cơ bản từ các cảm biến, cách nhận biết dấu hiệu bất thường của dòng chảy qua những con số hiển thị trên máy tính bảng, phòng trường hợp xấu nhất xảy ra và anh thực sự phải rời khỏi Duồng Xanh trước khi mọi chuyện được giải quyết triệt để. Nhìn cậu lính trẻ chăm chú ghi chép từng chi tiết, Bách Dương cảm nhận được rằng, dù cá nhân anh có thể bị điều chuyển, tinh thần cảnh giác và trách nhiệm mà anh đã gieo mầm nơi đây sẽ không dễ dàng bị dập tắt.