Người Cứu Hộ Mùa Hè
9 phút đọc

Chương 23

Chương 23 — Người Cứu Hộ Mùa Hè

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Trọng Nghị, Anh Thi và Đỗ Gia Lâm tìm thấy hai trong ba nạn nhân còn lại sau gần mười phút vật lộn với sóng dữ, đưa họ vào bờ trong tình trạng hoảng loạn nhưng còn tỉnh táo. Chỉ còn một người — một thanh niên trẻ tên Phong, theo lời kể hoảng loạn của bạn bè anh trên bờ — vẫn chưa được tìm thấy, và theo thời gian trôi qua, hy vọng tìm được anh còn sống đang giảm dần theo từng phút.

"Dòng chảy đang đẩy anh ta về phía đông nam, ra xa khu vực kè!" Bách Dương hét lớn, mắt dán chặt vào màn hình đang hiển thị mô hình dòng chảy thời gian thực, giọng anh căng thẳng đến mức gần như lạc đi. "Nếu không tìm thấy trong mười phút tới, dòng chảy sẽ đẩy anh ta ra vùng nước sâu, ngoài tầm với của bất kỳ ai."

Trọng Nghị, Anh Thi và Gia Lâm đã bơi liên tục gần nửa giờ đồng hồ trong điều kiện khắc nghiệt nhất, sức lực của cả ba đều đã cạn kiệt đáng kể. Khi họ quay vào bờ để lấy thêm thiết bị và nghỉ ngơi trong chốc lát, không khí căng thẳng bao trùm cả nhóm — không ai còn đủ sức để lao ra thêm một lần nữa ngay lập tức, nhưng thời gian cho nạn nhân đang cạn dần từng giây.

Thảo Nhi, đứng bên Bách Dương, cảm thấy một sự giằng xé dữ dội trong lòng. Cô biết rõ giới hạn thể chất của mình sau hai lần cứu hộ liên tiếp trong điều kiện bão tố, nhưng cô cũng biết, nếu không có ai xuống nước ngay lúc này, chàng thanh niên tên Phong có thể sẽ không còn cơ hội sống sót.

"Tôi sẽ đi," cô nói, giọng cô kiên quyết dù cơ thể vẫn còn run rẩy vì kiệt sức.

"Không được," Bách Dương nắm chặt vai cô, ánh mắt anh đầy hoảng loạn. "Chị vừa trải qua hai lần cứu hộ cực kỳ nguy hiểm, chị không còn đủ sức để bơi ra vùng nước đó nữa. Để tôi đi tìm thêm người từ đội cứu hộ thị trấn bên cạnh."

"Không còn thời gian nữa, Bách Dương!" Thảo Nhi hét lên, giọng cô vừa quyết liệt vừa đau đớn. "Mỗi phút trôi qua, cơ hội của anh ta lại giảm đi. Tôi là người duy nhất ở đây còn đủ sức bơi ra vùng nước sâu ngay bây giờ."

Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh cha cô hiện lên rõ ràng trong tâm trí — hình ảnh ông, sau khi đã cứu được hai người, kiệt sức nhưng vẫn quay lại tìm người thứ ba, vì ông biết, nếu ông không đi, không ai khác có thể kịp thời cứu được người đó. Cô hiểu, hơn ai hết, cảm giác đứng trước lựa chọn sinh tử ấy — giữa việc bảo toàn an toàn cho bản thân và trách nhiệm không thể chối bỏ của một người cứu hộ.

"Tôi không thể để anh ta chết chỉ vì tôi sợ hãi," cô nói, giọng cô nghẹn lại vì xúc động lẫn quyết tâm. "Ba tôi đã không chọn như vậy. Tôi cũng không thể."

Bách Dương nhìn cô, ánh mắt anh chứa đầy sự giằng xé giữa nỗi sợ mất cô và sự thấu hiểu sâu sắc về con người cô, về lý tưởng mà cô đã theo đuổi suốt tám năm qua. Cuối cùng, anh gật đầu, dù gương mặt anh vẫn còn nguyên nỗi lo sợ tột cùng.

"Tôi sẽ dẫn đường cho chị qua bộ đàm, từng centimet một," anh nói, giọng anh run lên. "Nhưng chị phải hứa với tôi — nếu tôi nói quay lại, chị phải quay lại ngay lập tức, không được cố chấp."

"Tôi hứa," Thảo Nhi đáp, dù cả hai đều biết, trong khoảnh khắc sinh tử giữa lòng biển, lời hứa ấy có thể sẽ khó giữ được đến cùng.

Cô lao xuống nước lần thứ ba, cơ thể đã rã rời nhưng ý chí vẫn kiên định như thép. Sóng bão đánh mạnh vào người cô liên tục, có lúc gần như nhấn chìm cô hoàn toàn, nhưng cô vẫn kiên trì bơi theo hướng dẫn của Bách Dương qua bộ đàm chống nước gắn bên tai.

"Rẽ trái mười độ, dòng chảy đang mạnh dần ở phía trước!" giọng anh vang lên qua tiếng ồn của gió bão, căng thẳng nhưng vẫn giữ được sự chính xác cần thiết. "Còn khoảng năm mươi mét nữa!"

Thảo Nhi bơi hết sức, mỗi sải tay như đốt cháy toàn bộ năng lượng còn sót lại trong cơ thể đã kiệt quệ. Cuối cùng, giữa những con sóng cao ngất, cô nhìn thấy một cánh tay yếu ớt vẫy lên trước khi chìm xuống — Phong, đã gần như hoàn toàn kiệt sức, chỉ còn vài giây trước khi anh không còn đủ sức ngoi lên nữa.

Cô lặn xuống, dùng những sải tay cuối cùng của sức lực để tiếp cận anh, vòng tay giữ lấy thân hình đã gần như bất động, kéo lên khỏi mặt nước. "Tôi đây rồi, cố lên!" cô hét lên, dù chính giọng cô cũng đã khàn đặc vì kiệt sức.

Nhưng ngay khi cô bắt đầu bơi ngược vào bờ, cô cảm nhận rõ ràng cơ thể mình không còn đáp ứng được nữa. Cánh tay cô tê cứng, đôi chân không còn lực để đạp nước, và trong một khoảnh khắc kinh hoàng, cô nhận ra mình đang rơi vào chính tình huống đã cướp đi mạng sống của cha mình tám năm trước — kiệt sức giữa lòng biển động, sau khi đã dốc cạn sức lực để cứu người khác.

"Bách Dương," cô thều thào qua bộ đàm, giọng cô yếu ớt đến mức chính cô cũng không chắc anh có nghe thấy. "Tôi... tôi không còn đủ sức..."

"Thảo Nhi! Giữ lấy anh ta, đừng buông! Tôi đang đến!" giọng Bách Dương vang lên đầy hoảng loạn qua bộ đàm, và chỉ vài giây sau, cô nghe thấy tiếng nước bị khuấy động dữ dội từ phía sau — anh đã lao xuống nước, bất chấp việc anh không phải nhân viên cứu hộ được đào tạo chính thức, bất chấp cơn bão đang gào thét dữ dội nhất.

Trong những giây phút mơ hồ giữa ý thức và kiệt sức, Thảo Nhi cảm nhận được một bàn tay mạnh mẽ nắm lấy cô, kéo cô cùng Phong về phía một chiếc phao cứu sinh khác đang được ném ra từ bờ. Cô không còn đủ sức để tự bơi, chỉ có thể bám víu vào ý chí sinh tồn cuối cùng, để Bách Dương và những cánh tay khác từ bờ kéo cả ba người vào vùng nước an toàn.

Khi cô cảm nhận được cát dưới chân mình, khi tiếng sóng dần trở nên xa xăm hơn thay vì gào thét ngay bên tai, Thảo Nhi để cơ thể mình sụp xuống, ý thức chập chờn giữa tỉnh và mê. Hình ảnh cuối cùng cô nhớ được trước khi chìm vào bóng tối là gương mặt Bách Dương, ướt sũng và đầy nước mắt lẫn nước mưa, đang gọi tên cô không ngừng.

Trong khoảnh khắc mơ hồ ấy, giữa ranh giới của ý thức và bóng tối, tâm trí Thảo Nhi trôi dạt về một ký ức xa xăm — không phải ký ức về ngày cha cô mất, mà một buổi chiều nhiều năm trước đó, khi cô còn là một cô bé mười tuổi, được cha dẫn ra bãi biển vào một ngày biển động. Ông đã chỉ cho cô cách nhận biết dòng chảy xa bờ, cách bơi chéo góc để thoát khỏi nó, và khi cô hỏi ông, giọng ngây thơ của một đứa trẻ, rằng ông có sợ biển không, ông đã cười, xoa đầu cô và nói: "Sợ chứ, Nhi à. Ai không sợ biển mới là người liều lĩnh. Nhưng con biết không, chính vì ba sợ, ba mới học cách hiểu nó thật kỹ, để nỗi sợ đó không biến thành thảm họa cho người khác."

Ký ức ấy, vốn đã ngủ yên trong tâm trí cô suốt nhiều năm, giờ đây trở về rõ ràng đến kỳ lạ, như thể chính cha cô đang ở đó, trong khoảnh khắc sinh tử này, nhắc nhở cô rằng lòng dũng cảm không phải là không biết sợ, mà là hành động đúng đắn bất chấp nỗi sợ ấy. Cô cảm thấy một sự bình yên lạ lùng len lỏi vào tâm trí đang chập chờn của mình, như thể cô đã hoàn thành một điều gì đó cha cô luôn mong muốn — không phải trả thù, không phải chứng minh điều gì, mà đơn giản là tiếp nối di sản của ông, cứu người bằng cả trái tim lẫn trí tuệ.

Khi Thảo Nhi tỉnh lại, cô thấy mình đang nằm trong lều y tế dã chiến dựng tạm gần trạm cứu hộ, một tấm chăn ấm quấn quanh người, và Bách Dương ngồi ngay bên cạnh, tay anh nắm chặt tay cô như thể sợ buông ra cô sẽ biến mất lần nữa.

"Anh ở đây," cô thều thào, giọng cô vẫn còn yếu ớt.

"Tôi sẽ không đi đâu cả," Bách Dương đáp, giọng anh nghẹn ngào, cúi xuống áp trán vào tay cô. "Chị đã làm tôi sợ hãi hơn bất cứ điều gì trong đời. Đừng bao giờ làm vậy với tôi nữa."

"Phong, cậu ấy có sao không?" Thảo Nhi hỏi ngay khi lấy lại được chút sức lực, mối lo lắng về nạn nhân vẫn còn nguyên vẹn dù chính cô vừa thoát khỏi lằn ranh sinh tử.

"Cậu ấy an toàn rồi, đang được cấp cứu nhưng đã tỉnh và ổn định," Bách Dương trấn an cô. "Nhờ chị, cả sáu người trong nhóm hôm nay đều đã được cứu sống, không một ai thiệt mạng, dù đây là cơn bão nguy hiểm nhất chúng ta từng đối mặt."

Thảo Nhi nhắm mắt lại, để những giọt nước mắt lăn dài trên má, không phải vì đau đớn, mà vì một cảm giác nhẹ nhõm sâu sắc, xen lẫn niềm tự hào thầm lặng dành cho người cha đã khuất của mình. Lần này, không ai phải chết. Lần này, cô đã làm được điều mà tám năm trước, số phận nghiệt ngã đã không cho phép cha cô hoàn thành trọn vẹn.

Bên ngoài lều y tế, cơn bão vẫn còn gào thét, nhưng cường độ đã bắt đầu giảm dần khi tâm bão di chuyển lệch hướng ra khơi xa hơn dự báo ban đầu. Trọng Nghị bước vào, gương mặt ông hằn rõ vết mệt mỏi nhưng ánh mắt tràn đầy sự nhẹ nhõm và tự hào. "Cả đội đã hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc nhất trong lịch sử trạm cứu hộ này," ông nói, giọng ông run lên vì xúc động hiếm khi bộc lộ. "Sáu mạng người, không ai thiệt mạng, giữa một cơn bão dữ dội nhất tôi từng chứng kiến trong ba mươi năm làm nghề. Con đã làm cha con tự hào, Nhi à, tự hào hơn bất kỳ điều gì khác."

Lời nói ấy của người đội trưởng già dặn, người đã đồng hành cùng gia đình cô qua cả những ngày đen tối nhất lẫn những khoảnh khắc vinh quang này, khiến Thảo Nhi không kìm được nước mắt thêm lần nữa. Cô biết, đêm nay sẽ được ghi nhớ không chỉ như một đêm bão tố kinh hoàng, mà còn như đêm cô chứng minh được, bằng chính hành động của mình, rằng di sản của cha cô — lòng dũng cảm, sự tận tụy, và tình yêu vô điều kiện dành cho những người cần được cứu giúp — vẫn đang sống tiếp, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, trong chính cô.

Đã sao chép liên kết chương