Chương 21
Chương 21 — Người Cứu Hộ Mùa Hè
Đài khí tượng thủy văn khu vực phát đi cảnh báo áp thấp nhiệt đới vào thứ Tư, dự báo sẽ mạnh lên thành bão trong vòng bốn mươi tám giờ tới, hướng di chuyển có khả năng ảnh hưởng trực tiếp đến vùng biển Duồng Xanh vào cuối tuần — đúng thời điểm một sự kiện lớn đã được lên kế hoạch từ nhiều tháng trước: Lễ hội Âm nhạc Biển mùa hè, với sự tham gia của nhiều nghệ sĩ nổi tiếng, dự kiến thu hút hàng nghìn khách du lịch đổ về trong ba ngày cuối tuần.
Trọng Nghị triệu tập cuộc họp khẩn cấp của đội cứu hộ ngay khi nhận được tin báo. "Chúng ta cần đề xuất hủy hoặc hoãn sự kiện," ông nói, giọng ông đầy lo lắng. "Với tình trạng dòng chảy bất thường hiện tại ở khu vực Mũi Sa Đen, kết hợp với sóng lớn và gió mạnh từ áp thấp, nguy cơ tai nạn sẽ tăng lên gấp nhiều lần."
Bách Dương, dù đã chính thức nhận quyết định điều chuyển nhưng vẫn còn ba ngày trước khi rời khỏi Duồng Xanh, gật đầu đồng tình. "Tôi sẽ chạy lại mô hình dự báo dòng chảy kết hợp với dữ liệu bão mới nhất. Nhưng theo kinh nghiệm của tôi, khi gió mạnh kết hợp với kết cấu kè hiện tại, dòng chảy phản xạ có thể đạt mức nguy hiểm gấp đôi so với những gì chúng ta đã ghi nhận trước đây."
Trọng Nghị lập tức gửi văn bản khẩn đến Ủy ban huyện, đề xuất hoãn sự kiện hoặc ít nhất di dời khu vực tổ chức ra xa khỏi vùng nguy hiểm gần kè chắn sóng. Nhưng câu trả lời nhận được, chỉ vài giờ sau đó, khiến cả đội không khỏi phẫn nộ.
"Ủy ban huyện quyết định vẫn tổ chức sự kiện theo kế hoạch," Trọng Nghị đọc to văn bản phản hồi cho cả đội nghe, giọng ông run lên vì tức giận. "Lý do đưa ra: hợp đồng với các đơn vị tài trợ đã ký kết, việc hủy sự kiện sẽ gây thiệt hại kinh tế nghiêm trọng và ảnh hưởng đến uy tín của huyện. Họ chỉ đồng ý tăng cường thêm lực lượng cứu hộ và yêu cầu chúng ta 'chủ động ứng phó' nếu có sự cố xảy ra."
"Đó chính xác là cách họ luôn xử lý mọi việc," Thảo Nhi nói, giọng cô đầy cay đắng. "Đẩy hết trách nhiệm và rủi ro xuống cho chúng ta, trong khi họ vẫn thu về lợi nhuận từ sự kiện."
Bách Dương, sau khi hoàn tất mô hình dự báo, mang kết quả đến trình bày với cả đội, gương mặt anh nghiêm trọng khác thường. "Theo tính toán của tôi, nếu bão đổ bộ đúng như dự báo, vào khoảng chiều tối thứ Bảy — đúng thời điểm cao trào của lễ hội — tốc độ dòng chảy tại khu vực nguy hiểm nhất có thể đạt tới hai mét rưỡi trên giây. Ở mức độ đó, không một người bơi giỏi nào, dù có kinh nghiệm đến đâu, có thể tự thoát ra nếu bị cuốn vào."
Cả phòng họp im lặng trước con số đáng sợ ấy. Nhật Quỳnh, gương mặt cậu tái đi, lên tiếng, giọng cậu run run. "Vậy chúng ta phải làm sao? Chúng ta không thể để hàng nghìn người tắm biển trong điều kiện đó."
"Chúng ta sẽ làm mọi thứ trong khả năng của mình," Trọng Nghị nói, giọng ông lấy lại vẻ quyết đoán của một người chỉ huy dày dạn kinh nghiệm. "Tôi sẽ đề nghị huyện tăng cường tối đa lực lượng cứu hộ tình nguyện, dựng thêm hàng rào cảnh báo vật lý quanh khu vực nguy hiểm, và nếu cần, chúng ta sẽ tự ý đóng cửa khu vực đó bất chấp chỉ đạo, dù có phải chịu trách nhiệm kỷ luật sau này."
Anh Kiệt đứng dậy, gương mặt anh đầy quyết tâm. "Tôi ủng hộ quyết định đó, dù có phải mất việc. Tính mạng con người quan trọng hơn bất kỳ quy định hành chính nào."
Cả đội đồng loạt gật đầu tán thành, một sự đoàn kết mạnh mẽ hình thành giữa lúc nguy cấp. Thảo Nhi cảm thấy một niềm tự hào sâu sắc khi nhìn quanh những đồng đội của mình — những con người bình thường, không có quyền lực hay tiền bạc, nhưng sẵn sàng đặt tính mạng người khác lên trên sự an toàn nghề nghiệp của chính mình.
Trọng Nghị dành cả buổi chiều còn lại để lập kế hoạch ứng phó chi tiết, phân chia khu vực trực cho từng người, xác định vị trí đặt thêm phao cứu sinh dự phòng, và liên hệ với đội cứu hộ của thị trấn lân cận để xin chi viện trong trường hợp cần thiết. Anh Thi và Nhật Quỳnh được giao nhiệm vụ dựng thêm biển cảnh báo lớn bằng tiếng Việt và tiếng Anh dọc theo khu vực gần kè, trong khi Đỗ Gia Lâm phụ trách kiểm tra lại toàn bộ dây cáp, phao cứu sinh, và thiết bị y tế khẩn cấp để đảm bảo mọi thứ đều trong tình trạng sẵn sàng cao nhất.
Thảo Nhi, trong lúc kiểm tra lại danh sách nhân sự trực đêm bão, không khỏi nhớ đến câu chuyện ông Đạt từng kể về những cơn bão ông đã trải qua trong suốt bốn mươi năm làm nghề cứu hộ. "Bão không phải là kẻ thù đáng sợ nhất," ông từng nói với cô. "Kẻ thù đáng sợ nhất là sự chủ quan của con người trước sức mạnh của thiên nhiên, đặc biệt khi thiên nhiên ấy đã bị bàn tay con người can thiệp và làm biến dạng." Câu nói ấy giờ đây vang vọng trong đầu cô với một ý nghĩa còn nặng nề hơn bao giờ hết, khi cô nghĩ đến việc chính con người, vì lòng tham, đã biến một cơn bão bình thường trở thành một mối đe dọa nhân đôi.
Cô gọi điện cho mẹ, dặn dò bà đóng cửa quán sớm và tuyệt đối không ra khu vực gần bãi biển trong hai ngày tới. "Mẹ cứ ở nhà, khóa cửa cẩn thận," cô nói. "Con sẽ gọi điện thường xuyên để mẹ yên tâm."
"Con mới là người mẹ lo lắng nhất," bà Hoa đáp, giọng bà run run qua điện thoại. "Con nhớ giữ an toàn cho bản thân trước, Nhi à. Mẹ không thể chịu đựng thêm một lần mất mát nào nữa."
"Con hứa sẽ cẩn thận, mẹ ạ," Thảo Nhi đáp, dù trong lòng cô cũng không dám chắc chắn hoàn toàn về những gì ngày mai sẽ mang đến.
Chiều hôm đó, Việt Hà gọi điện thông báo bài viết điều tra của cô đã được tòa soạn phê duyệt, dự kiến đăng vào sáng thứ Bảy — trùng hợp đầy trớ trêu với ngày bão được dự báo sẽ đổ bộ. "Tôi nghĩ chúng ta nên đăng sớm hơn dự kiến," cô nói qua điện thoại, giọng cô khẩn trương. "Nếu bài viết ra trước khi bão đến, ít nhất công chúng sẽ được cảnh báo đầy đủ về mức độ nguy hiểm thực sự, thay vì chỉ tin vào những thông báo mập mờ từ phía huyện."
"Chị nghĩ điều đó sẽ khiến họ hủy sự kiện không?" Thảo Nhi hỏi, dù trong lòng cô không mấy hy vọng.
"Có lẽ không kịp thay đổi quyết định của họ," Việt Hà thừa nhận, "nhưng ít nhất, nếu có chuyện gì xảy ra, sẽ không ai có thể nói rằng công chúng không được cảnh báo trước."
Tối thứ Sáu, khi những đám mây đen đầu tiên bắt đầu kéo đến từ phía biển, mang theo gió giật từng cơn báo hiệu cơn bão đang đến gần, Thảo Nhi đứng trên chòi canh, nhìn xuống bãi biển vẫn còn đông nghịt khách du lịch đang tận hưởng những giờ phút cuối cùng trước khi thời tiết trở nên khắc nghiệt. Sân khấu lễ hội đã dựng xong, ánh đèn rực rỡ thử nghiệm cho buổi biểu diễn ngày mai, hoàn toàn tương phản với bầu không khí lo lắng đang bao trùm lấy đội cứu hộ.
Bách Dương đến bên cô, mang theo hai ly cà phê nóng, đưa cho cô một ly. "Chị nghĩ chúng ta đã chuẩn bị đủ chưa?" anh hỏi, giọng anh không giấu được sự lo lắng.
"Tôi không biết liệu có bao giờ là đủ khi đối mặt với một cơn bão kết hợp với dòng chảy nhân tạo nguy hiểm như vậy," Thảo Nhi đáp, nhìn ra biển đang dần chuyển màu xám xịt dưới bầu trời u ám. "Nhưng tôi biết chúng ta đã làm mọi thứ trong khả năng của mình. Bây giờ, chỉ còn cách chờ đợi và sẵn sàng."
Bách Dương nắm lấy tay cô, siết chặt như để truyền thêm sức mạnh. "Dù ngày mai có ra sao, tôi sẽ ở đây, cùng chị, cho đến khi mọi chuyện kết thúc."
Thảo Nhi tựa đầu vào vai anh, cảm nhận nhịp tim anh đập đều dưới lớp áo, và trong khoảnh khắc tĩnh lặng hiếm hoi trước cơn bão ấy, cô cầu nguyện, không chỉ cho sự an toàn của những người sẽ có mặt trên bãi biển ngày mai, mà còn cho chính đội ngũ của mình, những người sắp phải đối mặt với thử thách lớn nhất trong suốt mùa hè đầy biến động này.
"Anh có sợ không," cô hỏi khẽ, "khi biết ngày mai anh sẽ phải rời khỏi đây, ngay giữa lúc mọi chuyện căng thẳng nhất?"
Bách Dương im lặng một lúc, siết chặt tay cô hơn. "Tôi sợ, nhưng không phải vì bản thân tôi. Tôi sợ nếu tôi rời đi đúng lúc này, không còn ai đủ chuyên môn để đọc đúng những con số dòng chảy trong cơn bão, để đưa ra cảnh báo kịp thời cho đội của chị. Nhưng tôi cũng đã quyết định — dù quyết định điều chuyển có hiệu lực từ ngày mai, tôi sẽ không rời khỏi Duồng Xanh cho đến khi cơn bão này qua đi. Họ có thể kỷ luật tôi sau đó, nhưng tôi sẽ không bỏ lại chị và cả đội giữa lúc nguy hiểm nhất."
Lời hứa ấy khiến trái tim Thảo Nhi ấm áp giữa bầu không khí lo âu bao trùm. Cô ngước nhìn anh, ánh mắt cô chứa đầy sự biết ơn và tình yêu không còn giấu giếm. "Cảm ơn anh," cô thì thầm, "vì đã chọn ở lại, dù điều đó có thể khiến anh gặp thêm rắc rối với cấp trên."
"Có những điều quan trọng hơn một vị trí công tác," Bách Dương đáp, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô. "Chị, và những người ở đây, quan trọng hơn thế nhiều."