Tiệm May Cuối Hẻm Thứ Ba
8 phút đọc

Chương 10

Chương 10 — Tiệm May Cuối Hẻm Thứ Ba

An và bố mang phụ lục tới cô Thảo. Cô không đọc thay, chỉ hỏi họ đã xin phép ai khi sao chụp. Bố An ký giấy cho phép, rồi đặt bản gốc vào túi có khóa. Châu ghi số trang, Ngọc ghi người nhận. Tùng nhận bản sao dưới sự giám sát của Hạnh.

Một điều khoản viết “mốc tạm có thể điều chỉnh theo thực địa”. An hỏi điều chỉnh bởi ai. Tùng nói phải có biên bản và nhân chứng. Bố An nhớ năm 2014 không có nhân chứng bên dân cư. Họ ghi đó là điểm cần kiểm tra.

Ở tiệm, bà Vân may miếng lót vào bộ vest xanh. Gấu áo lệch một centimet trở thành đường đánh dấu, không được sửa cho thẳng. Châu hỏi có cần để lệch không. Bà đáp vì đó là dấu của việc người ta đã chạm vào hồ sơ.

Đêm, Châu và An ngồi ngoài cửa. An nói cậu không muốn chọn giữa tiền và tiệm. Châu bảo không ai nên bắt cậu chọn trong một ngày. Họ thống nhất tìm thêm người chứng kiến, để lựa chọn không bị đẩy vào góc.

An và bố đọc phụ lục bên bàn sửa xe. Mỗi điều khoản được gạch bằng một màu, giống bảng bản đồ. Điều khoản phạt màu đỏ, thời hạn màu xanh, phần quyền của nhà thầu màu tím. Châu nhận ra cách đánh dấu giúp một văn bản dài trở nên có thể thở.

Bố An kể thời điểm Khải rời đi. Ông đã đến công trường, đặt bản đồ lên nắp xe và hỏi tại sao lối đi bị thay. Người trung gian bảo chỉ là kỹ thuật. Ông Thành muốn hỏi tiếp, nhưng lúc đó thợ đang chờ lương. Ông ký, nghĩ sẽ sửa sau.

“Sau đó có ai nhắc bố không?” Châu hỏi.

“Có. Khải nhắc mỗi ngày.”

An hỏi vì sao bố không nghe. Ông nói nghe không khó, khó là dám mất việc. Cậu không trả lời, chỉ tiếp tục đánh dấu giấy.

Ở tiệm, bà Vân đưa Châu xem hộp đựng những sợi chỉ còn lại từ năm 2014. Mỗi sợi có ngày, loại vải và người dùng. Sợi đỏ trong bộ vest có cùng chất với chỉ dùng ở công trường. Điều này không chứng minh ai đã cắt, nhưng nối được vật liệu.

Hạnh báo Phúc muốn giao phụ lục vào ngày khảo sát. Anh sợ lộ mặt, nhưng sẵn sàng gửi bản gốc. Tùng bảo sẽ lập thỏa thuận bảo vệ danh tính trong phạm vi pháp luật.

An quay lại lớp hôm sau. Cậu bị bạn hỏi có phải bố mình bán đất không. Cậu nói bố đã nhận tiền sửa nhà, nhưng không bán đất. Bạn kia im, rồi xin lỗi. Châu thấy một câu thật không giải quyết hết, nhưng cắt được tin đồn đang kéo.

Khoa đặt camera ở cửa lớp, hỏi An có đồng ý quay không. An từ chối. Khoa tắt, rồi ghi chú không quay. Châu nhìn cậu, nhận ra cậu đang học cách tôn trọng khoảng trống.

Cuối ngày, máy phát điện của tiệm được sửa tạm. An và Châu cùng thử máy số ba. Tiếng kim chạy đều, nhưng bộ vest xanh vẫn nằm trên bàn. Trong gấu áo, mũi chỉ đỏ kéo tới phần chữ P.

Châu nói ngày mai sẽ không có thời gian sửa thêm. An đáp vậy thì họ sẽ mang cả bộ vest tới cuộc họp.

Trước khi ngủ, tin nhắn của Tùng tới: **Người bị gạch tên trong danh sách là Phạm Quang Tùng.**

Ở công trường, An phải học cách phân biệt vật liệu tốt với vật liệu bị cắt giảm. Bố cậu đưa cho cậu hai thanh gỗ, một mới, một đã bị phơi mưa. An gõ nhẹ, nghe âm khác nhau. Cậu nói kỹ thuật sửa đồ và sửa nhà giống nhau: không thể nhìn lớp ngoài mà biết phần bên trong còn chịu được bao lâu.

Châu ngồi dưới cầu thang, đọc hợp đồng. Cô không hiểu hết thuật ngữ, nhưng nhận ra các phụ lục đều dẫn về một điều khoản “điều chỉnh kỹ thuật”. Cô dùng bút đánh dấu, ghi câu hỏi bên lề. An nói cô đọc hợp đồng như đọc đường may, tìm chỗ sợi vải bị kéo.

Bố An không muốn con tham gia. Ông bảo những người lớn đã ký, trẻ con không nên chịu hậu quả. Châu hỏi vậy tại sao người lớn lại để trẻ con phải sống với hậu quả. Ông không trả lời, chỉ đưa cô chiếc mũ bảo hộ.

Chiều hôm đó, công ty yêu cầu tháo một cánh cửa nhà mẫu. Bố An phải ký biên bản bàn giao. An đứng cạnh, nhìn phần chữ ký. Chữ ký của ông run ở nét cuối, giống đường chỉ khi thiếu lực.

Khoa gọi điện, nói bản video của tiệm đã bị một tài khoản lạ tải xuống. Ngọc bảo cậu không được công khai danh tính, nhưng cần ghi lại thời gian. Châu hỏi Hạnh có biết tài khoản không. Hạnh nói có thể là bộ phận truyền thông dự án, nhưng không có quyền xác nhận.

An xin bố được về sớm để gặp nhóm. Bố cậu không giữ, chỉ nói tối nay phải ký phụ lục. An đáp cậu sẽ đọc cùng, nếu bố cho phép. Ông gật, lần đầu không bảo con tránh chuyện người lớn.

Ở tiệm, bà Vân đặt bộ vest xanh lên bàn. Châu và An tháo phần gấu, phát hiện một mũi chỉ tím chui vào lớp lót. Mũi chỉ giữ một mảnh biên nhận nhỏ hơn móng tay. Trên đó ghi số phòng lưu trữ của trường cũ.

Châu muốn đi ngay, nhưng cô Thảo nhắc trường cũ đóng cửa sau sáu giờ. Họ phải chờ giấy giới thiệu của bà Vân. An bực, nói thời gian không đợi giấy. Cô Thảo trả lời giấy không làm thời gian chậm, nhưng giúp họ bước vào đúng cửa.

Bố An tới với phụ lục. Cả nhóm ngồi quanh bàn, không ai tự nhận là luật sư. Hạnh gọi người tư vấn khu phố, còn Ngọc lập danh sách điều khoản cần hỏi. Châu đọc câu “bên B chịu trách nhiệm nếu tiến độ bị cản trở bởi bên thứ ba”.

“Bên thứ ba là ai?” An hỏi.

Người tư vấn nói có thể là cư dân. Bố An nhìn con, hiểu nếu ký thì mọi lời phản đối sẽ biến thành khoản nợ của ông.

Ông không ký.

Điện thoại của ông rung liên tục. Người gọi nói công ty sẽ giữ tiền công, nhưng ông đặt máy xuống. An không ôm bố, chỉ đưa chiếc bút lại cho ông. Cậu nói “lần này đọc hết rồi hãy ký”.

Đêm đó, Châu nhận email của Tùng. Anh gửi sơ đồ phòng lưu trữ trường cũ và nói cần đến trước chín giờ sáng mai. Trong thư có một dòng cảnh báo: **Người cầm chìa khóa không phải người giữ hồ sơ.**

Châu đóng máy. Ngoài hẻm, tiếng cọc sắt lại vang lên. Một mét đất đang được đếm bằng những tiếng động rất rõ.

Hợp đồng sửa nhà của bố An

An không đến lớp vào ngày kế tiếp. Cô Thảo gọi điện cho bố cậu nhưng không ai nghe. Ngọc xóa tên An khỏi danh sách trực bàn, Châu ngồi nhìn chiếc ghế trống như nhìn một đường may bị bỏ dở.

Khoa nói An có thể đang giao hàng. Châu hỏi tại sao giao hàng cần nghỉ cả ngày. Khoa bảo có những đơn hàng rất dài, ví dụ giao một chiếc tủ lạnh lên tầng sáu. Ngọc bảo Khoa đừng bịa chuyện để làm không khí đỡ nặng.

Buổi chiều, Châu đạp xe tới địa chỉ trong sổ đơn mà An từng ghi cho khách: một căn nhà đang sửa ở đầu phố. Cửa mở, tiếng khoan vang ra. Bố An đứng trên giàn giáo, áo dính vôi. Ông nhìn Châu, không hỏi cô là ai. Có lẽ ông nhận ra cô từ chiếc hộp sữa An mang về.

“An ở trong.”

Cậu đang ngồi dưới cầu thang, cầm một tập hợp đồng. Châu đứng cách cậu một bước.

“Tớ không đến để hỏi chuyện bố cậu.”

“Tớ biết.”

“Tớ đến để đưa cậu danh sách đơn sửa áo.”

An nhận tập giấy, nhìn những con số. Cậu cười rất khẽ.

“Cậu có thể nói thẳng là muốn biết.”

Châu ngồi xuống. Tiếng khoan trên đầu rung qua bậc thang.

An kể bố cậu ký hợp đồng sửa mái và cửa cho khu nhà mẫu của công ty dự án. Vật liệu giao thiếu, công ty phạt, bố cậu phải vay tiền trả thợ. Hợp đồng có điều khoản nếu khu phố bị giải tỏa đúng tiến độ, khoản nợ sẽ được khấu trừ vào tiền công. Nếu cư dân phản đối, ông phải bồi thường.

“Vậy bố cậu ủng hộ giải tỏa?”

“Bố tớ muốn trả nợ. Hai chuyện không giống nhau.”

Châu nghĩ đến bà Vân. Người lớn thường bị đặt vào những bản hợp đồng mà mỗi lựa chọn đều có người khác chịu thiệt.

“Bố cậu biết Khải không?”

An nhìn hợp đồng. “Bố nói Khải bỏ đi vì sợ trách nhiệm. Nhưng dì Hường bảo ông ấy bị buộc phải ký một biên bản mà chưa đọc.”

“Cậu tin ai?”

“Tớ tin bản giấy trước khi tin người kể.”

Đúng lúc ấy, một chiếc xe tải lùi vào sân. Thùng xe chở những tấm vách mới, trên đó in logo công ty. Một người đàn ông bước xuống, hỏi bố An đã sẵn sàng tháo phần vách cũ chưa.

Châu nhận ra ông ta là người cầm phong bì hôm trước.

“Ngày mai họ bắt đầu dựng cọc,” An nói. “Nếu bố không làm, công ty sẽ giữ tiền.”

Châu nhìn chiếc xe, rồi nhìn tập hợp đồng. Cô không muốn An phải chọn giữa gia đình và tiệm. Nhưng cuộc đời hiếm khi đưa ra hai việc tách biệt.

Họ quay về tiệm lúc trời sắp tối. Bà Vân đặt lên bàn một bộ vest cũ màu xanh. Gấu áo lệch đúng một centimet, đường chỉ tím chạy dọc bên trong. Không có nhãn tên, chỉ có một chiếc túi bị khâu kín.

An tháo chỉ. Trong túi là một bản sao hợp đồng sửa nhà của bố cậu, nhưng phần chữ ký đã bị cắt mất.

Châu nhìn An. “Hợp đồng này ở đâu ra?”

An không chạm vào giấy. “Tớ không biết.”

Ngoài hẻm, tiếng cọc sắt bị đóng xuống nền đất vang lên một tiếng khô khốc. Người của công ty đã bắt đầu dựng ranh giới sớm hơn thông báo.

Đã sao chép liên kết chương