Chương 4
Chương 4 — Tiệm May Cuối Hẻm Thứ Ba
Châu yêu cầu mỗi người nhận đồ ký vào phiếu, nhưng một bà cụ chỉ điểm chỉ. Ngọc ghi rõ cách xác nhận, không để ai cảm thấy chữ viết là điều kiện nhận áo. Bà cụ bảo trước đây người ta luôn hỏi bà vì sao không ký được; hôm nay chỉ cần hỏi bà muốn đặt ngón tay ở đâu.
An phát hiện bảy túi không tên được đặt vào các giờ khác nhau, nhưng đều trước lúc cửa tiệm mở. Người gửi biết lịch bà Vân. Khoa so tiếng xe trong video, tìm được một đoạn có tiếng chuông không rung, giống xe của An. An nói xe của cậu chuông hỏng từ lâu.
“Vậy người đó biết cách đi im,” Châu nói.
“Hoặc chỉ đi xe không có chuông.”
Họ không kết luận. Châu may một thẻ vải nhỏ cho từng túi, ghi mã và quyền trả lại. Bà Vân bảo nếu người gửi không nhận, áo có thể được giữ ba mươi ngày rồi chuyển vào kho hỗ trợ. Lần đầu Châu thấy một bí mật cũng có thời hạn bảo quản.
Đơn hàng không tên khiến Châu học cách bảo vệ khách ngay cả khi khách không xuất hiện. Cô đặt túi vào ngăn riêng, ghi ngày, trọng lượng và tình trạng vải. An đề nghị dùng camera, nhưng cô Thảo nói bảng giấy vẫn cần vì không phải ai cũng muốn hình ảnh mình tồn tại trên máy.
Một cậu lớp 11 gửi áo qua bạn, xin không nói tên vì sợ bố biết áo bị rách. Châu hỏi người trung gian có được phép nhận thay không, rồi ghi mã. Cậu bạn ký, nhận áo và thở phào. An bảo ở đây không ai bị hỏi “sao lại rách”; họ chỉ hỏi muốn sửa thế nào.
Hạnh để lại cúc chữ T cùng một mảnh giấy xin lỗi. Bà Vân không mở trước mặt Châu, nhưng sau đó đưa cô xem phần chữ: “Tôi từng nghĩ ký tên là chuyện nhỏ.” Châu hỏi bà có muốn trả lời không. Bà Vân nói chưa, vì lời xin lỗi không nên bị dùng để ép người nghe tha thứ.
Ngọc lập bảng mã màu cho các túi. Khoa đặt nhãn nhầm màu tím sang đỏ, bị cả lớp truy tìm như một vụ án. Cậu cuối cùng phát hiện nhãn dính vào lưng áo mình. Châu bảo đó là bằng chứng ai cũng có thể trở thành vật chứa bí mật.
Cuối tuần, tiệm nhận được một đơn từ người sống ngoài hẻm. Họ gửi chiếc áo trẻ em đã chật, không cần sửa, chỉ muốn biết tiệm còn giữ cửa sau. Bà Vân trả lời có, và ghi ngày khách có thể ghé. Châu hiểu bảy túi áo không phải lời đe dọa đơn thuần; chúng là lời thử xem tiệm còn nhớ lời hứa không.
Lớp 11C biến hành lang thành một cửa hàng tạm. Ngọc làm thẻ nhận đồ bằng giấy màu, mỗi thẻ có mã riêng, ngày hẹn và người phụ trách. Châu ngạc nhiên vì số lượng chữ Ngọc có thể viết trong một buổi. Ngọc nói người thích bảng tính thường không thích nói nhiều, nên chữ là cách cô làm cho mọi việc đứng yên.
An dạy Khoa cách gấp áo theo ba bước để không làm rơi cúc. Khoa gấp bước đầu, bước hai, rồi biến bước ba thành một cục vải. An không mắng; cậu tháo ra và làm lại chậm hơn. Khoa hỏi có thể quay video “gấp áo cho người không có năng khiếu” không. Ngọc bảo nếu cậu ghi rõ mình là ví dụ xấu thì được.
Những đơn hàng không tên làm cả lớp tò mò. Có bạn nói đó là trò thử lòng, có bạn nghĩ bà Vân đang bí mật cứu những người không đủ tiền. Châu yêu cầu không đoán trước mặt khách. Cô chỉ ghi lại những gì có thể kiểm chứng: loại vải, vết rách, đường chỉ, thời gian để lại.
Một chiếc áo khoác có vết cháy ở tay. Người gửi không quay lại, nhưng bên trong túi có một tờ bài kiểm tra điểm thấp. Châu hiểu người mặc có thể đã giấu áo vì sợ bị mắng. Cô vá bằng miếng vải cùng màu, không hỏi điểm. An dạy cô làm một mũi gia cố ở mặt trong để vết vá không lộ.
Buổi trưa, cô hiệu trưởng ghé qua. Bà không nhìn những túi áo không tên, chỉ hỏi lớp thu được bao nhiêu tiền. Ngọc trả lời bằng bảng thống kê. Hiệu trưởng nói nếu dự án muốn tiếp tục, phải có báo cáo an toàn và người lớn phụ trách. Cô Thảo nhận việc, nhưng yêu cầu nhà trường cung cấp máy may cũ thay vì để học sinh tự mua.
Trong lúc mọi người bàn, Châu thấy người phụ nữ áo xám đứng phía cuối hành lang. Bà nhìn bảng giá rồi nhìn chiếc áo có mũi tím. Khi Châu đi tới, bà đã rời đi, để lại một chiếc cúc chữ T trong hộp quyên góp.
An nhặt cúc, đọc mặt sau. Rãnh cúc bị trầy theo chiều dọc, dấu hiệu từng được tháo vội. Cậu nói cúc này từng nằm trên chiếc áo có túi bị mất.
Châu muốn báo ngay cho bà Vân, nhưng Ngọc nhắc phải giữ hiện trạng. Họ chụp ảnh, ghi kích thước và đặt trong túi giấy. Khoa đề nghị viết “chứng cứ A”, Ngọc đổi thành “mẫu số 7” để không biến đồ vật thành một cuộc thi.
Chiều tối, một phụ nữ trẻ tới nhận áo đã sửa. Cô không nói tên, chỉ đưa thẻ mã. Châu hỏi có muốn kiểm tra đường may không, cô gật. Khi cầm áo, cô sờ vào mũi chỉ tím ở túi và nói nhỏ: “Tôi đã chờ mười năm để xem còn ai nhớ cách may này.”
Châu không hỏi cô là ai. Cô chỉ đưa lại thẻ và nói nếu cần sửa tiếp, tiệm mở cửa thứ Ba.
Trước khi tan học, lớp nhận một tin nhắn từ số lạ: **Bảy túi áo chỉ là phép thử. Nếu tiếp tục, người bị hỏi sẽ không phải chiếc áo.**
Ngọc muốn báo cô Thảo. Châu đã nhắn trước. Cô Thảo trả lời: “Tiếp tục, nhưng từ giờ mọi bước đều có người chứng kiến.”
Đơn hàng không tên
Sáng hôm sau, trước cửa tiệm có bảy túi áo treo thành một hàng. Không túi nào ghi tên, chỉ có số đo và giờ nhận. Châu đứng giữa hẻm, tay cầm cây bút, nhìn chúng như nhìn một bài kiểm tra không có đề.
An dựng xe bên cạnh. “Cậu gọi đây là đơn hàng hay lời đe dọa?”
“Nếu lời đe dọa có số đo vòng cổ thì rất lịch sự.”
Bà Vân bảo họ mang hết vào, không được mở trước khi ghi lại vị trí từng túi. Ngọc từ trường chạy tới, mang theo bảng tính in trên giấy. Cô đã biến dự án sửa đồng phục thành một hoạt động gây quỹ chính thức của lớp 11C, nhưng chưa kịp hỏi ý kiến đã có ba mươi sáu đơn từ học sinh toàn trường.
“Tớ nhận đơn qua biểu mẫu,” Ngọc nói. “Có người gửi áo từ lớp 12A2, lớp 10B4 và một phụ huynh. Riêng bảy túi này không có người gửi.”
Khoa đặt máy quay lên chân máy. “Tớ sẽ quay video quá trình sửa. Nếu có ai phá tiệm, ít nhất chúng ta có bằng chứng.”
“Đừng quay mặt khách,” Châu nhắc.
Khoa giơ tay thề, rồi lỡ bấm quay khi đang ngáp. Ngọc ghi vào bảng: “Khoa — cần hướng dẫn sử dụng máy quay.”
Trong bảy túi, có bốn chiếc áo chỉ cần thay cúc. Hai chiếc phải nới vai, một chiếc có đường may bị lộn mặt. Mỗi túi đều có một mũi chỉ tím giấu ở bên trong, nhưng cách đặt khác nhau. Bà Vân không cho Châu tháo, chỉ dạy cô nhận biết mũi bắt đầu và mũi kết thúc.
“Đường may kể được ai làm, nếu con biết nhìn,” bà nói.
An ngồi ở bàn bên, ghi số đo vào thẻ. Cậu nhớ gần như chính xác, chỉ thỉnh thoảng nhầm giữa vòng eo và chiều dài tay. Châu trêu cậu lấy số đo người khác bằng trí nhớ có thể gây tai nạn. An bảo cậu chỉ nhớ những con số quan trọng.
“Vòng eo của tớ quan trọng à?” Châu hỏi.
“Không. Cậu đổi áo rất nhanh nên không kịp nhớ.”
“Cậu đang chê tớ?”
“Tớ đang nói cậu hay làm đổ cà phê lên tay áo.”
Châu cúi xuống nhìn. Trên tay áo cô thật sự có một vệt nâu từ tiết trước. Cô im lặng, còn An mỉm cười.
Đến trưa, một người phụ nữ mặc áo khoác xám đứng ngoài cửa. Bà hỏi tiệm có nhận sửa đồ không. Châu bước ra, nhưng người phụ nữ chỉ nhìn vào những túi áo rồi hỏi:
“Có ai để lại đồ không ghi tên không?”
Châu nhớ mảnh giấy: đừng trả áo cho người hỏi tên. Cô không trả lời ngay. An từ phía sau đưa cho cô một cây thước, nói đủ lớn:
“Dì Vân dặn phải có phiếu nhận. Không có phiếu thì không mở.”
Người phụ nữ nhìn An, rồi nhìn Châu. Bà cười rất nhẹ, hỏi khi nào tiệm đóng cửa. Châu đáp tám giờ. Bà nói sẽ quay lại, nhưng không quay đầu nhìn bảy túi áo lần nữa.
Bà Vân nghe chuyện, lấy trong hộp kim một chiếc cúc hình chữ T. “Người này từng đến đây.”
“Là ai?” Châu hỏi.
“Một người muốn mua lại tiệm.”
“Công ty giải tỏa?”
“Chưa chắc.”
Buổi chiều, lớp 11C tổ chức bàn sửa đồng phục ngay hành lang. Học sinh xếp hàng để thay cúc, hỏi giá rồi tranh nhau thử chiếc máy vắt sổ của trường. Ngọc thu tiền, Khoa quay video, An vận chuyển đồ, còn Châu ngồi cúi trên từng đường chỉ. Có bạn mang chiếc áo rách ở nách, ngượng ngùng nói bị mắc vào hàng rào. Châu sửa xong, không hỏi thêm.
Một cậu lớp mười đưa áo có vết mực. Cậu nói không đủ tiền mua áo mới. Châu lấy miếng vải cùng màu, vá thành một hình vuông nhỏ. An đề nghị thêu thêm một đường chỉ quanh mép để nó trông giống huy hiệu. Cậu bé nhìn chiếc áo, lần đầu tiên mỉm cười.
Cuối ngày, một túi áo không tên biến mất. Không ai thấy ai lấy. Khoa kiểm tra video, phát hiện đúng lúc điện thoại của cậu bị hết pin. Ngọc tính lại số lượng, Châu nhìn bức tường phía đông.
Trên nền sơn có một vệt phấn mới, đánh dấu một đường thẳng dài đúng một mét.
Bên dưới, ai đó viết: **Đơn hàng đầu tiên đã được nhận. Đừng tìm người mặc áo. Hãy tìm người đo.**