Chương 27
Chương 27 — Tiệm May Cuối Hẻm Thứ Ba
Ca trực cuối cùng trước khảo sát bắt đầu bằng việc kiểm tra tất cả khóa cửa. Bà Vân giao chìa cho ba người khác nhau, mỗi người chỉ mở được một phần. Ngọc lập danh sách, Khoa dán nhãn, An giữ chìa cửa sau.
Máy phát điện chạy ổn, nhưng phải đặt cách vải ít nhất một mét. Châu kẻ vạch trên sàn, Khoa đứng sai rồi bị cả lớp kéo lại. Cậu nói mình bị thước dây hấp dẫn.
Đơn vị kiểm định yêu cầu dọn bảng vải khỏi lối. Cô Thảo xin ghi hình ảnh trước khi dọn, rồi xếp từng dải vào hộp. Không ai vứt phần bị cắt; mọi mảnh được đánh số.
Bố An và Tùng cùng kiểm tra cọc. Họ không còn cãi, chỉ nhắc nhau ghi số. Hạnh phụ trách gọi nhân chứng, biết ai rảnh giờ nào. Ngọc nói đây là lần đầu khu phố có lịch làm việc không phụ thuộc một người.
An nhận tin từ xưởng sửa xe, được mời làm thử việc. Cậu báo Châu, cô chúc mừng, rồi hỏi có cần đổi ca. Cậu nói sẽ học buổi sáng, về tiệm chiều. Châu bảo vậy vẫn cần ngủ. An đáp cậu sẽ ghi vào bảng.
Đêm mưa, Châu ngủ gục trên bàn. An đắp áo khoác cho cô, không đánh thức. Khi cô tỉnh, thấy mũi chỉ trên tay mình đã được An buộc nút. Cô hỏi cậu làm à. Cậu nói máy tự làm.
Ba ngày trước hạn di dời, tiệm có lịch trực kín hơn lịch học. Châu xin cô Thảo cho làm bài ở cửa tiệm, Ngọc gửi ảnh bài tập, Khoa chép đề lên bảng. Bà Vân bảo một tiệm may không được biến thành nơi bỏ học, nên mỗi ca chỉ hai giờ.
Máy phát điện mới tới nhưng nặng. Bố An và Tùng cùng khiêng, hai người từng ở hai phía của hợp đồng. Khi đặt máy xuống, Tùng hỏi An có cần thêm người không. An nói có, nhưng không cần nói dài.
Đơn vị kiểm định yêu cầu dọn lối đi. Công ty muốn đặt rào tạm quanh cọc, cư dân sợ rào biến thành tường. Tùng đề xuất rào lưới có thể nhìn xuyên, ghi rõ ngày tháo. Hạnh đưa điều kiện không khóa cửa sau. Hai bên ký.
Châu làm bảng tên ca trực. Mỗi người chọn màu vải, không dùng tên đầy đủ nếu không muốn. Cô Sáu chọn màu vàng, nói đó là màu khăn lau; Khoa chọn màu tím, vì cậu đã quá quen với cúc. Ngọc chọn màu xanh, bảo bảng tính cần một màu bình tĩnh.
An phải tới xưởng sửa xe buổi sáng. Châu không yêu cầu cậu bỏ. Cậu hẹn sẽ về lúc trưa để ghi biên bản. Người chủ xưởng nói nếu An làm đủ giờ, ông sẽ giữ vị trí cho cậu sau kỳ thi.
Bố An sửa máy phát, nhận ra một đoạn dây bị thay bằng dây kém chất lượng. Ông không đổ lỗi cho người giao, chỉ ghi lại và yêu cầu đổi. Châu thấy ông đang học cách sửa sai công khai.
Đêm trực của An, mưa nhỏ. Cậu ngồi cạnh cọc, đọc sổ đo. Châu mang hai áo mưa, một chiếc đưa cậu. Cậu nói cô sẽ ướt. Cô đáp áo rộng, đủ cho hai người. Cả hai đứng dưới một chiếc áo mưa vàng, Khoa nhìn qua camera rồi bị Ngọc kéo vào trong.
Gần sáng, xe công ty tới. Người lái nói có lệnh chuyển vật liệu, nhưng không có giấy. An gọi Tùng, không tự ngăn. Tùng đến, đọc số văn bản, ghi biển số. Xe rời đi.
Đơn vị kiểm định tới sau đó. Họ dựng thiết bị, yêu cầu mọi người đứng ngoài. Châu giữ dải vải tím, Ngọc ghi giờ, Khoa quay toàn cảnh. Mỗi mốc được đo ba lần. Sai số giữa các lần không quá hai milimet.
Kết quả sơ bộ cho thấy bản mới lệch ở bốn điểm. Kiểm định viên nói cần đối chiếu hồ sơ gốc, nhưng mốc cũ có dấu vật lý phù hợp. Bà Vân không vui mừng; bà chỉ yêu cầu ghi rõ câu đó.
Chiều, công ty thông báo Tùng bị đình chỉ. Anh nhận giấy, cất vào túi, tiếp tục làm chứng. Hạnh nói cô cũng có thể bị kỷ luật. Tùng bảo họ đã chọn đứng ở nơi giấy tờ cần họ.
Châu nhận tin từ thị trấn ven biển: Khải đồng ý gửi bản đồ gốc, nhưng muốn một người trong tiệm ký nhận. Bà Vân chọn Châu.
Trên phong bì có dấu mực tím, ngày thứ Ba và một câu: **Đừng mở khi chỉ có một người.**
Ba ngày trước hạn di dời
Điện tiệm bị ngắt đúng lúc máy phát điện cũ hỏng. Bà Vân tháo nắp, Châu giữ đèn pin, An tìm dây thay. Khoa đọc hướng dẫn nhưng cầm ngược, Ngọc lấy sách khỏi tay cậu.
“Cậu có thể quay video người khác sửa.”
“Tớ đang học để tự sửa.”
“Vậy bắt đầu bằng việc đọc đúng chiều.”
Máy phát chạy được một lúc rồi tắt. Họ chuyển những máy nhỏ sang nhà cô Thảo, nhưng không đủ điện cho máy số ba. Bà Vân nói không sao, đường may tay vẫn tồn tại trước máy.
Trong hẻm, người dân chia nhau ổ cắm. Nhà có điện cho nhà không có, có pin cho mượn pin, có người mang cơm. Một bác thợ hồ cho mượn máy khâu đạp chân. An đạp thử, máy phát tiếng kêu như vịt. Châu nói ít nhất nó có cá tính.
Đơn vị kiểm định gọi báo họ sẽ tới sớm hơn hai giờ. Công ty nói cần dọn vật liệu để bảo đảm an toàn. Tùng phản đối, nhưng bị yêu cầu bàn giao thẻ. Anh gửi ảnh thư xác nhận cho Châu, nói mình sẽ đến dù không còn quyền vào kho.
Châu chia ca bảo vệ mốc. Học sinh trực ban ngày, người dân trực đêm, mỗi ca có hai người và một biên bản. Cô Thảo nhắc không được đối đầu, chỉ ghi lại nếu có vi phạm.
An nhận ca cuối. Châu định ở cùng, nhưng cậu bảo cô phải ngủ. Cô nói cậu không có quyền ra lệnh. Cậu đáp cô cũng không có quyền để mình kiệt sức. Hai người tranh nhau năm phút rồi cùng ngồi bên cọc cũ.
Đêm yên, chỉ có tiếng máy phát xa và tiếng vải cọ vào dây phơi. An lấy chiếc áo số 32, sửa mũi chỉ ở vai. Châu hỏi cậu có biết người nhận áo đang ở đâu không. An nói chưa, nhưng biết lời hứa không biến mất chỉ vì người nhận không xuất hiện.
Gần sáng, một chiếc xe tải dừng ở đầu hẻm. Hai người xuống, nói cần chuyển vật liệu. An gọi cô Thảo, không tự ngăn. Tùng tới sau mười phút, mang giấy tạm dừng. Xe rời đi.
Đơn vị kiểm định đến. Họ đo từng mốc, đối chiếu bản cũ, nghe lời nhân chứng. Châu giữ cuộn vải tím làm chuẩn trực quan. Ngọc ghi thời gian, Khoa quay toàn bộ bằng ba thiết bị.
Kết quả sơ bộ cho thấy bản mới lệch ở bốn điểm, tổng 1,14 mét. Kiểm định viên nói cần rà soát hồ sơ gốc trước khi kết luận, nhưng mốc cũ phù hợp với dấu vật lý.
Tùng nhận cuộc gọi từ công ty, thông báo anh bị đình chỉ. Anh cất điện thoại, tiếp tục ký biên bản với tư cách nhân chứng.
Bà Vân đưa ông Thành chiếc áo cũ. Hai người ngồi ở cửa, cùng tháo đường chỉ tím đã phai. Ông Thành xin lỗi vì từng im lặng. Bà Vân nói lời xin lỗi không trả lại mười năm, nhưng có thể mở cửa cho ngày mai.
Chiều hôm ấy, Hạnh đến với một tập hồ sơ mới. Cô nói đã tìm thấy tên người sửa bản đồ năm 2014. Tên ấy không phải Khải, không phải Thành.
Đó là tên một người đang làm việc trong ban kiểm định hiện tại.
Người ấy là ông Lê Quốc Hưng, trưởng nhóm kiểm định. Hạnh tìm thấy chữ ký của ông trong ba báo cáo khác nhau, mỗi báo cáo dùng một vị trí mốc khác. Cô Chi khẳng định Hưng từng có mặt ở ga năm 2014, nhưng cô không biết ông có trực tiếp sửa bản đồ hay không.
Hưng được mời đến trường. Ông đi cùng một trợ lý, mang theo cặp da và vẻ mặt mệt mỏi. Trước khi họp, ông đề nghị nói riêng với cô Thảo. Cô từ chối, bảo mọi trao đổi phải có biên bản.
“Tôi chỉ ký theo hồ sơ cấp dưới,” Hưng nói.
“Vậy hồ sơ cấp dưới từ đâu?” Tùng hỏi.
Hưng không trả lời. Châu đặt mảnh vải tím và bản sao sổ giao ca lên bàn. Ông nhìn chúng, bàn tay siết vào quai cặp. Cuối cùng ông nói người sửa bản đồ ban đầu là anh trai Đức, nhưng việc thay đổi được phê duyệt bởi cấp trên mà ông không nêu tên.
“Tôi đã nghĩ chuyện đó không còn ảnh hưởng ai,” Hưng nói.
Bà Vân đặt kéo đỏ xuống. “Một mũi kim sai vẫn làm rách áo. Chỉ là người mặc chưa thấy ngay.”
Hưng đồng ý nộp máy tính lưu bản báo cáo cũ và tự rút khỏi nhóm kiểm định. Cơ quan giám sát lập biên bản thu giữ, còn cô Thảo yêu cầu ông gửi lời xin lỗi bằng văn bản cho khu phố.
Trong giờ nghỉ, Khoa lén hỏi Châu liệu một lời xin lỗi có sửa được bốn mét hai không. Châu bảo không, nhưng nó cho thấy người ta đã thôi giả vờ rằng bốn mét ấy không tồn tại.
An chờ Châu ngoài cổng. Cậu nói ba cậu muốn giao nộp chiếc áo khoác từng dùng chở đồ cho Khải, vì túi áo có thể còn sợi vải. Châu hỏi cậu có chắc không. An bảo chắc, chỉ hơi sợ ba sẽ lại im lặng.
“Cậu không ép ông ấy nói,” Châu đáp. “Cậu chỉ ở cạnh khi ông ấy nói.”
Hai người đi bộ qua con hẻm. Trên tường, vệt sơn đỏ đã được phủ một lớp vôi mới, nhưng vẫn lộ bóng. Bà Vân bảo đừng sơn thêm cho đến khi công an chụp xong.
Chiều ấy, tiệm nhận một đơn may áo cưới. Người đặt là con gái ông Đức. Cô muốn áo có đường chỉ tím, như một cách trả lại thứ gia đình mình đã giữ quá lâu.
Bà Vân nhận đơn nhưng yêu cầu cô ký vào sổ, ghi rõ đường chỉ tím là lựa chọn tự nguyện. Cô gái cười, nói mình không muốn xóa lịch sử của gia đình, chỉ muốn học cách mặc nó mà không thấy xấu hổ. Châu nghe câu ấy, bỗng thấy chiếc áo cưới giống một lời thú nhận dịu dàng.