Tiệm May Cuối Hẻm Thứ Ba
9 phút đọc

Chương 16

Chương 16 — Tiệm May Cuối Hẻm Thứ Ba

Hạnh tới gặp cô Thảo, xin phép nói chuyện với học sinh về việc ký giấy. Cô mang một bản biểu mẫu cũ, chỉ ra những dòng mình đã không đọc. Cô Thảo không bắt cô dùng từ “sai lầm”, chỉ yêu cầu kể cụ thể.

Hạnh nói người ta thường nghĩ chữ ký là dấu chấm hết. Thực ra nó là điểm bắt đầu của trách nhiệm. Châu hỏi nếu ký rồi mới phát hiện sai thì sao. Hạnh đáp phải quay lại, ghi ngày và nói rõ phần nào đã thay đổi.

Tùng xin công ty cấp quyền truy cập hồ sơ cho nhóm kiểm định. Anh không biết có được duyệt không, nhưng đặt yêu cầu bằng văn bản. Bố An giúp anh đọc điều khoản, hai người lần đầu làm việc cùng không phải vì món nợ.

Buổi tối, bà Vân cất đề nghị mua tiệm vào ngăn không tên. Châu hỏi có phải bà vẫn cân nhắc. Bà nói cân nhắc không đồng nghĩa với chấp nhận; người may cần biết kích thước trước khi cắt.

Hạnh nói chuyện với bà Vân trong căn phòng phía sau, nơi máy số ba không nghe rõ. Cô kể mình từng ký một bảng có tên “hộ dân tự nguyện di dời”, dù nhiều người chưa hề đồng ý. Cô nghĩ đó chỉ là tên tạm, nhưng sau này nó trở thành căn cứ.

Bà Vân hỏi cô có giữ bản bảng không. Hạnh nói đã chụp lại, nhưng sợ lưu trên máy công ty. Châu đề nghị gửi qua kênh có mã, không dùng nhóm lớp. Hạnh đồng ý, rồi tự đọc thông báo quyền riêng tư trước khi gửi.

Ngọc nhận được bảng, đối chiếu với danh sách áo. Có mười bảy người trong hai bảng, nhưng chữ ký khác nhau. Tùng nói sự khác biệt cần giám định, không thể nhìn bằng mắt.

Châu học cách chờ kết luận. Cô từng muốn kéo chỉ ngay khi thấy nút lỏng; bây giờ cô biết có mũi chỉ phải giữ nguyên để người khác kiểm tra.

An và bố sửa khung cửa sau. Ông Thành dùng gỗ cũ, An đo khe, Châu giữ vít. Hai bố con không nói nhiều, nhưng khi cửa đóng vừa, ông Thành đưa con chiếc chìa khóa. Ông nói lần này chìa không giấu trong hộp, mà để ở nơi mọi người biết.

Bà Vân đặt chiếc chìa khóa cạnh máy số ba, rồi đưa Hạnh một chiếc cúc V. Hạnh hiểu mình có thể chia sẻ câu chuyện khi sẵn sàng.

Hạnh kể về ngày cô nhận bộ áo đầu tiên. Cô đã đứng ngoài cửa tiệm ba lần, không dám bước vào vì nghĩ người ta sẽ hỏi tại sao nhà mình không mua áo mới. Khải chỉ đưa cô thước dây, bảo tự đo. Khi cô đo sai, ông không cười; ông đo lại rồi ghi cả hai con số, để cô biết mình đã từng tự làm được một phần.

Châu hỏi Hạnh có phải cô là người trong đoạn video bị mất hình không. Hạnh nói có thể, nhưng không muốn nhớ camera đã ở đâu. Cô sợ khuôn mặt mình trong quá khứ bị dùng làm bằng chứng chống lại hiện tại. Cô Thảo bảo người ta có quyền kiểm soát hình ảnh của mình, nhưng không thể yêu cầu xóa toàn bộ sự kiện chỉ vì xấu hổ.

Bà Vân thử bộ vest xám mà Hạnh mang theo. Vai áo quá rộng, gấu chạm đất. Bà nói người mặc không phải người đứng trong bộ đồ; bộ đồ phải được sửa để người đó có thể đứng thẳng. Châu hiểu câu ấy cũng dành cho Hạnh.

Tùng trình bày đề nghị mua tiệm. Công ty muốn giữ mặt tiền như một phần “di sản khu phố”, nhưng lối đi phía sau sẽ thành hành lang riêng. Bà Vân hỏi nếu cửa sau không mở, tiệm còn là tiệm cũ không. Tùng thừa nhận không.

Châu hỏi Hạnh vì sao công ty chọn mua tiệm thay vì sửa bản đồ. Hạnh nói hồ sơ đã được quảng bá, nhiều người đặt cọc nhà mẫu, và mỗi thay đổi đều làm phát sinh tiền. Cô không biện hộ, chỉ nói đó là lý do mọi người sợ sự thật.

Ngọc lập bảng so sánh ba phương án: bán, giữ nguyên, chuyển tiệm. Mỗi phương án có chi phí, ảnh hưởng tới cư dân và điều kiện cần. Khoa hỏi tại sao không thêm phương án “may thêm một bức tường”. Ngọc bảo cậu có thể đề xuất nếu tìm được khách.

An rời tiệm để đưa em gái đi học. Trước khi đi, cậu đặt một hộp cơm bên cạnh Châu, không nói gì. Hạnh nhìn thấy, hỏi hai người đang hẹn hò à. Châu suýt làm rơi kim, An ngoài cửa ho giả.

Bà Vân bảo đừng biến sự chăm sóc thành bằng chứng tình cảm quá sớm. Châu nói bà nói vậy vì không biết An hay nhắc cô ăn. Bà Vân đáp biết chứ, vì An nhắc bà uống thuốc cũng đều.

Cuối ngày, Hạnh lấy lại đề nghị mua tiệm. Bà nói cô sẽ không ép bà Vân ký, nhưng cần câu trả lời để báo cáo. Bà Vân không hứa bán, chỉ hỏi Hạnh có sẵn sàng đứng tên trong biên bản nếu công ty sai không.

Hạnh gật. Cô lấy bút, ký vào một tờ xác nhận rằng mình từng biết lối đi được dùng cộng đồng. Chữ ký run, nhưng không đứt.

Tối đó, Châu nhận tin từ Tùng: công ty đã đổi người phụ trách, và người mới muốn dọn tiệm trong ba ngày. Hạnh đọc, im lặng. Cô nói lần này mình sẽ không đứng ngoài cửa.

Người mua lại im lặng

Hạnh tới tiệm một mình vào chiều thứ Ba. Bà không mặc áo khoác công ty, chỉ mặc sơ mi màu trắng và cầm một chiếc túi vải. Châu nhận ra đường may ở cổ tay bà giống mũi chỉ tím, rất gọn và thấp.

“Tôi từng nhận áo ở đây,” Hạnh nói. “Không phải để hỏi tên ai. Chỉ muốn trả lại một món nợ.”

Bà Vân rót trà. Hạnh không uống. Bà đặt lên bàn một đề nghị mới, giá cao hơn phong bì cũ hai lần. Bà nói công ty muốn mua tiệm để giữ lại mặt tiền, có thể thuê bà Vân làm cố vấn cho khu phố mới.

“Cố vấn cho thứ đã xóa lối đi?” bà Vân hỏi.

Hạnh nhìn xuống. “Tôi không phải người vẽ bản đồ.”

“Nhưng cô là người biết nó sai.”

Hạnh im lặng. Châu nghe tiếng máy may của bà Vân ở phía sau, từng mũi kim như đếm thời gian.

Hạnh kể năm mười bảy tuổi, cô và mẹ sống trong căn phòng ẩm ở cuối hẻm. Một bộ đồng phục rách khiến cô không dám tới trường. Khải may cho cô áo mới, còn Thành sửa xe để cô đi học. Cô giữ bộ áo ấy suốt nhiều năm. Khi công ty tuyển người, cô nhận việc vì cần tiền. Sau đó cô phát hiện bản đồ bị điều chỉnh, nhưng đã ký vào biên bản kiểm tra với tư cách trợ lý.

“Tôi nghĩ chỉ thiếu vài centimet,” Hạnh nói. “Đến khi hiểu 1,14 mét là lối đi của cả hẻm, mọi thứ đã thành hồ sơ.”

An hỏi tại sao cô vẫn làm việc cho họ.

Hạnh trả lời vì nếu nghỉ, cô không thể xem những trang hồ sơ tiếp theo. Châu không biết đó là can đảm hay một cách tự tha thứ.

“Cô có bằng chứng không?” Ngọc hỏi.

Hạnh lấy ra một bản sao biên bản, nhưng phần tên người vẽ bị che. Bà Vân nhận ra nét mực tím trên góc giấy. Đó là mực của máy số ba, loại chỉ bà và Khải từng dùng.

Hạnh nói có một người giữ bản gốc: Phạm Quang Tùng, người phụ trách dự án hiện tại. Tùng biết hồ sơ thiếu nhưng không biết vì sao. Hạnh không muốn nói trực tiếp vì sợ bị quy trách nhiệm.

Khoa đặt máy quay xuống, hỏi bà có đồng ý ghi lại lời kể không. Hạnh lắc đầu. Cô nói mình chưa sẵn sàng. Châu tắt máy, bảo khi nào muốn nói, tiệm sẽ mở cửa.

Hạnh cầm lại đề nghị mua tiệm. Bà Vân hỏi nếu cô không có chữ ký cuối cùng, công ty có thể dừng không. Hạnh nói có thể yêu cầu rà soát độc lập, nhưng phải có đủ người dân cùng ký.

“Không phải một bộ áo,” bà Vân nói. “Là ba mươi hai người.”

Hạnh đứng dậy, nhìn chiếc máy số ba. “Thứ Ba tuần sau, tôi sẽ mang danh sách.”

Sau khi bà đi, Châu hỏi bà Vân có tin không. Bà bảo tin là đường may dễ bung nhất, phải khâu bằng việc làm.

Đêm ấy, Tùng gửi tin nhắn cho Châu: **Tôi được yêu cầu tháo cọc cũ vào sáng mai. Nếu muốn giữ mốc, hãy có người chứng kiến lúc sáu giờ.**

An đọc tin, nói bố cậu sẽ đến. Châu gọi cô Thảo, Ngọc gọi đại diện khu phố, Khoa đặt hai máy quay. Họ không ngủ nhiều. Châu ngồi bên máy số ba, thay suốt một cuộn chỉ tím.

Gần sáng, cô phát hiện trong bánh răng máy có một mẩu giấy nhỏ. Trên đó ghi tọa độ của chiếc cọc cũ và một câu:

**Đừng để người mua lại im lặng thay cho người đã mất.**

Châu đọc câu đó ba lần. Cô không biết “người mua” là công ty, một cá nhân hay cả khu phố đã quá mệt để lên tiếng. An kéo ghế ngồi cạnh, đặt lên bàn bức ảnh lấy từ kho trường. Cậu phóng to gương mặt cậu bé ở hàng sau. Đúng là ba cậu, trẻ hơn rất nhiều, đang cầm một túi áo có đường chỉ tím.

“Ba tớ chưa từng kể,” An nói.

“Có thể vì ông ấy nghĩ chuyện đã qua.”

“Hoặc vì ông ấy là người giao chiếc áo cuối cùng.”

Họ không hỏi ngay. Sáng hôm sau, An phụ ba sửa chiếc xe máy cũ. Cậu đợi đến khi khách cuối cùng rời đi mới đưa bức ảnh ra. Ba An lau tay bằng giẻ, nhìn một lúc rồi cất vào ngăn kéo.

“Hồi đó ba chỉ nhận giao hàng,” ông nói. “Khải nhờ ba mang áo đến ga. Người nhận không xuất hiện. Ba quay lại thì thấy một người đàn ông đeo nhẫn bạc đứng cạnh ông ấy.”

“Ông ta là ai?”

“Người mua căn nhà phía đông. Khải cãi nhau với ông ta về mốc đất. Sau hôm đó Khải không nhờ ba nữa.”

An hỏi vì sao ba không kể. Ông cười buồn, nói khi cả khu phố đều ký vào một hợp đồng, người không ký chỉ còn cách tự lo cho mình. Ông đã chọn im lặng để giữ việc, và suốt mười năm vẫn nghe tiếng xe chạy qua ga mỗi lần trời mưa.

Châu thấy An cúi đầu. Cô không cố an ủi bằng một câu dễ nghe. Cô đưa cho cậu sợi chỉ tím, bảo cậu buộc vào cổ tay để nhớ rằng lời nói có thể đến muộn nhưng vẫn có giá trị.

Buổi tối, nhóm họp ở tiệm. Hạnh tạo một thư mục chỉ có cô Thảo và bà Vân truy cập. Khoa thiết kế bảng thời gian, Ngọc gọi từng hộ dân hỏi họ còn giữ ảnh cũ không. Tùng gửi một tin nhắn cảnh báo: công ty sẽ đề nghị trường ký biên bản “không có ý kiến” vào ngày mai.

Châu nhìn cây kéo cán đỏ. Cô đã từng sợ cắt sai, giờ lại sợ không cắt gì cả. Cô bảo mọi người: “Mình không cần làm ồn. Mình chỉ cần để các mảnh đúng chỗ.”

Ở ngoài hẻm, người đeo nhẫn bạc quay lại. Ông đặt một phong bì dưới khe cửa, không gõ. Bên trong là lời mời mua lại tiệm với giá cao gấp bốn lần khoản nợ điện.

Đã sao chép liên kết chương