Tiệm May Cuối Hẻm Thứ Ba
8 phút đọc

Chương 23

Chương 23 — Tiệm May Cuối Hẻm Thứ Ba

Ở xưởng sửa xe, An thay xích cho một chiếc xe đạp giao hàng. Người chủ hỏi cậu có thể làm bao lâu. An nói cậu cần về họp với tiệm. Ông bảo công việc và lời hứa đều cần lịch, rồi cho cậu đổi ca.

Châu gửi cho An ảnh bộ vest đã sửa. Cậu trả lời bằng ảnh hai bàn tay dính dầu, hỏi cô có cần thêm mũi chỉ. Cô nói chưa, nhưng giữ tay sạch trước khi chạm vải.

Tùng đọc lại kế hoạch truyền thông, xóa câu “dự án làm sống lại hẻm cũ”. Hạnh nói hẻm chưa bao giờ chết, chỉ bị người khác kể sai. Tùng thay bằng “cùng cư dân kiểm tra đường đi”. Châu thấy đó là một câu ít đẹp nhưng thật.

Bố An mang tới giấy trả nợ lần đầu. Ông không muốn Châu đọc, nhưng An xin phép. Cậu nói số tiền không cần đưa vào hồ sơ nếu bố không muốn, chỉ cần biết phụ lục đã được sửa.

Đêm, Khải gọi. Ông hỏi máy số ba có còn làm ồn không. Bà Vân nói nó chạy, nhưng Châu đã học giảm tốc. Khải cười, rồi nói ông sẽ gửi thêm bản đồ có dấu màu vàng, phần của những người già không tự đi họp được.

Cuộc gọi kết thúc, Châu hỏi An có muốn gặp Khải không. An nói muốn, nhưng không phải để trách. Cậu muốn hỏi người lớn có thể rời đi mà vẫn giữ lời như thế nào.

Tùng mang bộ vest quá rộng tới lớp 11C để thử lần cuối. Khoa đo nhầm vai thành vòng cổ, khiến Tùng phải đứng im trong tư thế như đang bị bắt giữ. Châu sửa số, An giữ thước, Ngọc đọc lại. Cả lớp cười, Tùng cũng cười lần đầu.

Trong túi vest có một bản kế hoạch truyền thông. Công ty định gọi tiệm là “di sản có thể di dời”, một câu khiến bà Vân tháo kính. Châu gạch từ “di dời”, viết “tiếp tục tại chỗ”. Tùng bảo anh sẽ dùng bản sửa, dù có thể bị cấp trên phản đối.

Hạnh giải thích cô từng được công ty chọn vì biết khu phố và được tin. Cô nhận ra mình đã dùng ký ức của người dân để làm dự án trông thân thiện hơn, nhưng không hỏi họ có muốn ký ức ấy xuất hiện không.

Châu hỏi cô có thể làm gì bây giờ. Hạnh nói đứng tên trong biên bản, xin lỗi những người đã bị dùng hình ảnh và yêu cầu công ty trả lại quyền quyết định. Không phải sửa được hết, nhưng ít nhất không tiếp tục lấy.

An có lịch thực tập ở một xưởng sửa xe, trùng với ngày kiểm định. Cậu không muốn bỏ, vì đó là cơ hội có lương ổn định. Châu bảo cậu đi, nhóm sẽ không bắt cậu ở lại để chứng minh tình cảm hay trách nhiệm.

“Cậu nói như thể tớ luôn bỏ đi.”

“Cậu hay bỏ bữa, không phải bỏ người.”

An cười, nói sẽ đi buổi sáng và về kịp cuộc họp. Châu không hỏi cậu có muốn cô chờ.

Trong xưởng sửa xe, An học cách thay xích và ghi phiếu bảo hành. Người chủ xưởng hỏi cậu có muốn làm lâu dài không. An nói cậu đang giúp tiệm may giữ một mét đất. Người chủ bảo nghe lạ, nhưng nếu cậu làm thật thì có thể quay lại.

An mang về một đoạn dây curoa mới cho máy số ba. Bà Vân nói chưa cần thay, nhưng nhận vì dây cũ đã sờn. Châu hỏi cậu học được gì. An bảo học cách chọn thứ vừa đủ, không phải thứ đắt nhất.

Tùng bị đình chỉ quyền truy cập. Anh đưa thẻ cho Hạnh, nhưng không muốn họ dùng nếu trái quy định. Hạnh nói thẻ chỉ mở cửa, người vào vẫn phải ký.

Cuối ngày, một lá thư từ Khải tới. Ông nói đã đọc thư của bà Vân, nhưng chưa sẵn sàng về. Ông xác nhận người “cầm kéo đỏ” là Phúc, người từng cắt phần gấu bản đồ theo lệnh miệng. Tuy nhiên, Phúc đã đổi ý và giữ phụ lục để trả lại.

Châu hỏi tại sao Phúc không nói tên người ra lệnh. Khải trả lời vì người đó đã chết, nhưng hệ thống vẫn còn. Bằng chứng cần chỉ ra cách sai lầm đi qua nhiều người, không chỉ tìm một kẻ.

An đọc thư, nói Khải đang ở đâu không quan trọng bằng việc ông đồng ý để hồ sơ được dùng. Bà Vân gấp thư, đặt vào hộp sắt.

Đêm ấy, bộ vest được sửa vừa vai Tùng. Đường chỉ tím ở gấu chỉ hiện khi anh bước qua cửa.

Một bộ vest quá rộng

Tùng mang tới tiệm một bộ vest màu xám, rộng hơn người anh hai cỡ. Anh nhờ bà Vân sửa để mặc trong buổi họp kiểm tra. Bà Vân hỏi vì sao không thuê bộ vừa hơn. Tùng nói anh muốn mặc thứ khiến mình nhớ rằng hồ sơ không vừa với người dân nếu người làm hồ sơ chỉ đứng ngoài.

Châu đo vai cho Tùng. An đứng cạnh giữ thước, Khoa ghi số nhưng đọc nhầm centimet thành mét. Ngọc giật bút khỏi tay cậu.

Trong túi áo vest có một tờ giấy ghi lịch dự án. Tùng cho phép họ xem, nhưng không sao chép phần nội bộ. Lịch cho thấy công ty đã mua vật liệu trước khi hoàn tất kiểm tra mốc. Điều đó không chứng minh họ cố tình sai, nhưng chứng minh tiến độ đã chạy nhanh hơn sự thật.

Tùng kể anh lớn lên ở khu nhà tạm, từng được một tiệm may sửa áo miễn phí. Anh vào công ty vì muốn làm dự án nhà ở tốt hơn. Khi nhận ra tiến độ đang ép người dân, anh đã nhiều lần xin dừng nhưng bị nhắc rằng chậm một ngày là mất tiền.

“Vì sao anh chưa nghỉ?” Châu hỏi.

“Vì tôi vẫn nghĩ có thể sửa từ bên trong.”

An nói đôi khi ở bên trong quá lâu khiến người ta quên mình từng muốn sửa gì. Tùng gật, không tự ái.

Bà Vân cắt phần vai, thử lại bộ vest. Tùng đứng thẳng, nhưng tay áo vẫn dài. Châu đề nghị thêu một đường tím trong gấu để đánh dấu lần sửa. Tùng đồng ý.

Trong lúc may, Hạnh tới báo công ty chấp thuận kiểm tra độc lập nhưng muốn chọn đơn vị. Cư dân yêu cầu chọn chung. Cuộc tranh luận có thể kéo dài, nhưng hạn dọn tiệm chỉ còn sáu ngày.

Ngọc đề xuất ba đơn vị cùng báo giá, bốc thăm người thứ nhất, hai người còn lại giám sát. Tùng nói cách này không hoàn hảo nhưng công bằng hơn việc một bên chọn.

Châu nhận ra cả nhóm đã học cách nói bằng quy trình thay vì giận dữ. Nhưng quy trình vẫn cần người thực hiện.

Chiều tối, Tùng nhận điện thoại từ cấp trên. Anh nghe rồi nói công ty muốn anh ký bản xác nhận tiệm không có lối đi hợp pháp. Anh từ chối. Cuộc gọi kết thúc bằng một câu đe dọa về vị trí công việc.

Bộ vest đã vừa vai. Tùng cài cúc, nhìn mình trong gương cũ của tiệm. Đường chỉ tím ở gấu chỉ hiện khi anh bước.

“Một đường may rất nhỏ,” anh nói.

“Nhỏ nhưng giữ được gấu áo,” bà Vân đáp.

Tùng trả tiền đầy đủ, rồi đặt lên bàn một thẻ nhân viên công ty. Anh nói nếu ngày mai anh không có mặt, thẻ này mở được phòng lưu trữ bản đồ.

Hạnh nhìn anh, hỏi anh định làm gì. Tùng nói anh không muốn trở thành người mua lại im lặng.

Đêm đó, điện tiệm tắt hoàn toàn. Máy số ba dừng giữa một mũi chỉ. Châu sờ vào bánh đà, nghe phía ngoài có tiếng người dựng máy phát.

An bật đèn xe đạp, soi lên tường. Một bóng người đang viết bằng sơn đỏ:

**Thứ Ba này không còn tiệm để mở cửa.**

An không đuổi theo người viết. Cậu tắt đèn xe, đứng nhìn vệt sơn đỏ trên tường. Châu lấy khăn ướt lau thử, nhưng sơn bám sâu vào lớp vôi. Bà Vân bảo đừng xóa; mọi lời đe dọa đều cần có ngày tháng và hình dạng của nó.

Họ gọi cô Thảo, rồi gọi cả tổ dân phố. Một bác hàng xóm mang camera cũ ra, nói tối qua có xe tải dừng ở đầu hẻm. Hình ảnh mờ nhưng đủ thấy một người đeo mũ lưỡi trai và chiếc nhẫn bạc. Khoa phóng lớn khung hình, không khẳng định khuôn mặt.

Sáng thứ Ba, tiệm vẫn mở. Bà Vân treo bảng **Nhận sửa đồ – nhận giữ lời nhắn**, chữ “giữ” được viết đậm hơn. Học sinh trong trường rỉ tai nhau, vài người đến đặt cúc, vài người chỉ muốn hỏi có thể giúp gì. Châu phân công rõ: người phụ trách đơn hàng, người ghi chép, người không đăng ảnh lên mạng.

Phúc mang chiếc túi đã khâu xong đến. Em may lệch, nhưng trong túi vừa khít phong bì danh sách. Bà Vân trả em bằng một chiếc áo sơ mi đã sửa tay áo. Phúc mặc thử, xoay trước gương, tự tin hơn hẳn.

Đến trưa, một luật sư của phường gửi thông báo rằng hành vi đe dọa phải được xác minh nhưng chưa đủ căn cứ kết luận ai đứng sau. Cô Thảo dặn mọi người không tự tìm người nghi ngờ. Châu nghe lời, dù trong lòng muốn nhìn thẳng vào chiếc nhẫn bạc.

Buổi chiều, ông Đức xuất hiện. Ông không mặc vest, chỉ mặc áo sơ mi cũ. Ông đặt lên bàn một chiếc hộp gỗ và nói đó là áo số 32. Bà Vân không mở ngay.

“Tôi đã giữ nó mười năm,” Đức nói. “Không phải vì muốn che giấu. Tôi chỉ không biết giao cho ai mà không khiến Liên gặp nguy hiểm.”

An hỏi tại sao ông mua dãy nhà. Đức trả lời ông từng tin tiền sẽ giải quyết được mọi thứ. Nhưng sau khi thấy con gái mình cũng đi học qua hẻm, ông nhận ra một bản đồ không có người chỉ là một tờ giấy.

Bà Vân mở hộp. Chiếc áo đã bạc màu, số 32 được may bằng chỉ tím. Trong túi áo có một cuộn băng ghi âm nhỏ.

Châu nhìn An. Vụ việc chưa kết thúc; nhưng lần đầu tiên, người đã im lặng bắt đầu tự mở cửa.

Đã sao chép liên kết chương