Tiểu Thư Bàn Cuối
8 phút đọc

Chương 13

Chương 13 — Tiểu Thư Bàn Cuối

Bữa tiệc gia đình được tổ chức ở tầng thượng khách sạn Khải An, nơi An từng thuộc lòng vị trí của từng chiếc ly. Lần này cô đến bằng xe buýt, mặc váy mượn của Mai và mang theo mùi sơn còn vương ở tay áo.

Mai đi cùng vì muốn chụp ảnh kiến trúc. Huy được mời vì nghe nói tiệc có bánh miễn phí. Khang không đến, viện lý do phải sửa chiếc xe cho bà khách quen. Như bận quay video cho kênh học tập.

“Bạn có chắc mình được vào không?” Huy hỏi nhân viên lễ tân.

An kéo cậu đi. “Mình sống ở đây nhiều năm.”

“Đó là câu đáng ngờ nhất tối nay.”

Sảnh khách sạn sáng bóng, nhân viên cúi chào An theo phản xạ rồi lập tức dừng lại khi thấy cô đưa tay ra hiệu. Mai nhìn trần đèn, còn Huy lấy ba chiếc bánh nhỏ trước khi vào phòng tiệc.

Cha An đang nói chuyện với các thành viên hội đồng. Trên màn hình, sơ đồ mở rộng bãi xe hiện rõ. Một người chú họ đùa rằng An trông giống sinh viên thực tập hơn là người thừa kế. An cười, nhưng trong lòng khó chịu.

“Con gái nên học kinh doanh, không nên chạy theo mấy dự án trường học,” người chú nói.

An đặt ly nước xuống. “Dự án trường học cũng có ngân sách, rủi ro và người sử dụng. Khác là người dùng không trả tiền trực tiếp.”

Huy suýt nghẹn bánh. Mai khẽ kéo tay An.

Cha nhìn cô, không trách. Ông hỏi trước mọi người: “Nếu con điều hành dự án này, con sẽ làm gì với mảnh đất phía sau trường?”

An nhìn bản đồ. “Con sẽ hỏi người đang dùng nó trước. Sau đó tính phương án không làm mất không gian công cộng. Nếu bãi xe là cần thiết, phải có lựa chọn thay thế và thỏa thuận minh bạch.”

Một thành viên hội đồng cười. “Tuổi trẻ luôn nghĩ mọi thứ có thể dung hòa.”

“Không phải lúc nào cũng dung hòa,” An đáp. “Nhưng nếu chỉ nhìn vào lợi nhuận, chúng ta sẽ bỏ sót chi phí mà người khác phải trả.”

Phòng tiệc im lặng. Cha cô không can thiệp. An nhận ra đây không còn là bài kiểm tra ở trường; đây là lần đầu cô nói trong một căn phòng mà mọi người đã quen nghe người lớn.

Sau đó, cha kéo cô ra ban công. “Con đã chuẩn bị câu trả lời?”

“Không hoàn toàn.”

“Tốt. Câu trả lời chuẩn bị sẵn thường không nghe được câu hỏi thật.”

An nhìn biển đêm. “Cha muốn con thừa kế công ty à?”

“Ta muốn con có quyền lựa chọn.”

“Nếu con không muốn làm khách sạn?”

“Thì con không làm. Nhưng trước khi lựa chọn, con phải hiểu thứ mình từ chối.”

“Còn trường?”

“Ta chưa quyết định.”

“Nhưng cha có thể ảnh hưởng.”

Cha gật. “Đúng. Vì vậy con phải hiểu quyền lực không phải thứ dùng để chứng minh mình tốt. Nó là thứ làm mọi quyết định nặng hơn.”

An nghĩ về Khang. Cậu không muốn cô dùng quyền lực để cứu tiệm. Cha cô cũng nói quyền lực làm quyết định nặng hơn. Những câu chuyện khác nhau bắt đầu nối vào một đường.

Trong phòng tiệc, Huy đang tranh luận với đầu bếp về việc bánh mousse có được tính là bánh ngọt hay không. Mai chụp ảnh một mảng tường cũ. An nhìn bạn bè và thấy bữa tiệc không còn giống thế giới tách biệt nữa. Nó chỉ là một căn phòng khác với những vấn đề riêng.

Một người phụ nữ lớn tuổi nhận ra An, gọi cô là “cô chủ nhỏ”. Huy quay sang nhìn. An thấy ánh mắt cậu không có vẻ hại ý, chỉ tò mò. Cô nói: “Mình từng sống ở đây.”

Huy gật. “Tôi biết.”

“Bạn không cần giả vờ không biết.”

“Tôi không giả vờ. Tôi đang cân nhắc có nên xin thêm bánh không.”

Mai cười. “Đó là ưu tiên phù hợp với Huy.”

Khi rời tiệc, An mang theo một hộp bánh còn lại. Cô định đem về phòng, nhưng ở bến xe thấy một nhóm trẻ bán khăn giấy dưới đèn đường. An mở hộp, rồi dừng lại. Cô hỏi chúng có muốn chia không, từng đứa một. Huy nhìn, không nói rằng cô nên cho hết hay nên giữ lại. Mai chụp một tấm ảnh nhưng An bảo đừng đăng.

“Không phải mọi việc tốt đều cần khán giả,” An nói.

“Mình biết,” Mai đáp.

Xe buýt đến muộn. An ngồi trên ghế nhựa, váy mượn hơi nhăn, tay dính kem bánh. Cô nhắn cho Khang: “Hôm nay mình dự tiệc, nhưng không có váy của mình.”

Khang trả lời: “Bạn có ăn gì không?”

“Có bánh mousse.”

“Vậy bữa tiệc có ích.”

“Mình đã nghĩ về bãi xe.”

“Đừng nghĩ khi đang trên xe buýt, dễ lỡ trạm.”

An nhìn biển trạm, hoảng hốt nhấn nút. Cả xe cười khi cô xuống nhầm một trạm rồi phải đi bộ ngược. Khang gửi thêm một tin: “Bạn ổn chứ?”

An chụp ảnh đôi giày dính bụi. “Ổn. Chỉ vừa học thêm địa lý.”

Ngày hôm sau, cô kể cho nhóm về buổi tiệc và cuộc họp. Khang hỏi cha cô có nói rõ kế hoạch không. An lắc đầu.

“Vậy chúng ta cần dữ liệu của trường.”

“Mình sẽ xin thầy Hoàng.”

“Không. Chúng ta cùng xin. Nếu chỉ bạn xin, người ta sẽ nghĩ đây là chuyện của bạn.”

An gật. Nhóm lập một bảng khảo sát, hỏi học sinh, giáo viên, bảo vệ và người dân quanh trường. Không ai được hỏi tên tài sản hay thu nhập. Chỉ hỏi họ dùng sân để làm gì, cần gì và sợ điều gì nếu sân bị thay đổi.

Trong ba ngày, họ thu được hơn bốn trăm câu trả lời. Có người muốn sân đọc sách, có người cần nơi tập văn nghệ, có người chỉ cần chỗ tránh nắng. Một bác bảo vệ kể ông từng ngủ tạm ở đó sau ca trực. Khang ghi câu chuyện ấy, không để tên.

An đọc từng câu, thấy sân sau đã sống nhiều hơn bản thiết kế của cô. Nó không chỉ là một góc đẹp. Nó là khoảng thở của những người không có phòng riêng, không có sân vườn, không có điều kiện đến quán cà phê.

Buổi tối, cha gửi tin nhắn: “Ngày mai hội đồng sẽ xem phương án. Con có muốn tham dự với tư cách quan sát viên không?”

An trả lời sau một lúc: “Có. Nhưng con sẽ nói cả khi cha không thích nghe.”

Cha gửi biểu tượng ngón tay cái. An nhìn nó, rồi cười. Gia đình cô chưa giải quyết được gì, nhưng ít nhất họ đã bắt đầu nghe nhau bằng những câu không có sẵn trong kịch bản.

Ngày khảo sát bắt đầu bằng một cuộc tranh luận về câu hỏi đầu tiên. Huy muốn hỏi “Bạn có muốn giữ sân không?”, nhưng Như nói câu đó dẫn người trả lời đến đáp án. An đề nghị hỏi “Bạn thường dùng khoảng sân này để làm gì?” rồi mới hỏi điều họ muốn thay đổi.

Nhóm đứng ở cổng từ sáng đến chiều. Có bạn trả lời rất nhanh, có người dừng lại kể cả một câu chuyện dài. Một cô giáo nói sân từng là nơi cô gặp người bạn thân nhất, nhưng cô không muốn ghi tên. Mai chỉ ghi “một ký ức về tình bạn”.

Khang hỏi bác bảo vệ về giờ xe tải. Bác nói nếu xe vào sau bảy giờ tối, học sinh không còn ở sân, nhưng khu phố có thể ồn. An ghi cả hai phía vào bảng, không chọn ngay giải pháp có lợi cho công ty.

Buổi tối, An tự đọc lại các câu trả lời. Có những câu giống nhau, nhưng sắc thái khác: “cần yên tĩnh” có thể là để học, để nghỉ hoặc để tránh bị hỏi chuyện. Cô đánh dấu những câu cần hỏi thêm, rồi nhờ Như xem có vi phạm riêng tư không.

Như nói: “Bạn đang sợ mình hiểu sai người khác.”

“Mình từng bị hiểu sai. Mình không muốn lặp lại.”

“Vậy đừng đoán. Hỏi lại.”

Ngày hôm sau, nhóm mời một số người trả lời quay lại, nhưng chỉ những người tự nguyện. Một cậu lớp 12 nói sân là chỗ cậu ngồi khi không muốn về nhà vì bố mẹ đang cãi nhau. An không hỏi thêm. Cô chỉ hỏi cậu muốn sân có điều gì.

“Một chiếc ghế ở góc khuất,” cậu đáp.

Nhóm đặt ghế đó ở nơi vừa nhìn thấy vừa không bị người đi ngang soi. Khang nói cần đèn đủ an toàn, Mai chọn chậu cây thấp. Huy đề xuất tên “ghế im lặng”, nhưng cậu học sinh không muốn tên quá buồn. Họ gọi là “ghế gió”.

An hiểu một thiết kế có thể giữ bí mật mà không giấu nỗi cô đơn. Nó cho người ta một chỗ ngồi, không buộc họ kể vì sao.

Cuối tuần, cha cô hỏi về kết quả khảo sát. An kể cả những nhu cầu không liên quan đến khách sạn. Cha nói đó là dữ liệu mà một báo cáo thương mại thường bỏ qua. An đáp: “Vì báo cáo thương mại không hỏi người ngồi ghế gió.”

Cha im lặng, rồi nói: “Có lẽ công ty cần học cách hỏi nhiều hơn.”

An đem câu nói ấy kể cho nhóm. Huy lập tức hỏi liệu công ty có thể hỏi xem cậu muốn bánh gì không. Khang bảo câu hỏi phải liên quan. Như đề nghị đưa vào báo cáo một phần “người không sử dụng sân”, để biết vì sao họ không đến.

Nhóm khảo sát những học sinh thường đi thẳng về nhà. Một bạn nói sân quá ồn, một bạn không biết có thể vào, một bạn không muốn bị nhìn. Họ thêm biển chỉ dẫn kín đáo và một giờ yên tĩnh không chụp ảnh. An nhận ra muốn mời ai đó vào không chỉ là mở cửa; còn phải làm họ thấy mình không bị đặt dưới ánh đèn.

Chiều, Huy phát nhầm một thông báo lịch. Năm mươi học sinh đến sân trong giờ yên tĩnh. Như phải xin lỗi, Khang chia nhóm, An dẫn một nửa sang thư viện. Sau đó họ sửa hệ thống, thêm người kiểm tra trước khi đăng.

Huy buồn vì lỗi của mình. An nói: “Bạn không phải lời cảnh báo duy nhất. Cả nhóm cần quy trình tốt hơn.” Huy gật, rồi tự viết checklist. Lần đầu cậu không biến lỗi thành trò đùa để tránh chịu trách nhiệm.

Đã sao chép liên kết chương