Chương 9
Chương 9 — Tiểu Thư Bàn Cuối
An nói tên đầy đủ của mình trong phòng học chưa bật hết đèn. “Mình là Lê Khánh An, con gái của Lê Khải, chủ khách sạn Khải An.”
Huy không ngạc nhiên. Mai nhìn cô, rồi nhìn đôi giày. Quỳnh Như khép quyển sổ. Khang ngồi yên, hai tay đặt trên bàn.
An nói tiếp, chậm và rõ: “Mình xin lỗi vì đã giấu mọi người. Mình không muốn được đối xử khác, nhưng cách mình làm khiến các bạn không có cơ hội biết mình thật sự là ai. Mình không dùng tiền gia đình cho dự án. Nếu có việc gì liên quan đến công ty của cha, mình sẽ nói rõ.”
Không ai đáp ngay. Tiếng quạt trần quay lạch cạch. Ngoài cửa sổ, một quả bóng rổ đập vào tường rồi lăn đi.
Huy là người phá im lặng. “Vậy bạn có thật sự biết một bát phở bao nhiêu không?”
An chớp mắt. “Bốn mươi nghìn?”
Mai bật cười trước. Như thở ra, còn Khang cúi đầu che nụ cười.
“Được,” Huy nói. “Bạn vẫn còn rất nhiều thứ phải học.”
An cười theo, nhưng mắt cay. Cô đã chuẩn bị cho sự giận dữ, không chuẩn bị cho việc người khác giữ lại một phần bình thường cho cô.
Quỳnh Như đặt bút xuống. “Mình khó chịu vì bạn giấu. Nhưng mình cũng hiểu tại sao. Có một chuyện bạn cần biết: tài khoản đăng ảnh của bạn có liên quan đến một nhóm chat của khối. Người đăng không chỉ muốn trêu. Họ nghĩ dự án của lớp có tiền nhà bạn đứng sau.”
“Mình không biết.”
“Bây giờ biết rồi. Chúng ta phải công khai nguồn tiền, ảnh hóa đơn và biên bản mượn vật liệu.”
An gật đầu. “Mình sẽ làm.”
Khang nhìn cô. “Bạn có chắc muốn tiếp tục không? Nếu bỏ, không ai trách.”
An nhìn qua cửa sổ về phía sân sau. “Mình đã đến đây để học cách chịu trách nhiệm. Bỏ vì một tin đồn thì không phải bài học mình muốn học.”
Khang gật đầu. “Vậy làm tiếp.”
Tiết học đầu bị gián đoạn vì Huy xin phép thầy Hoàng cho cả nhóm họp khẩn. Thầy đồng ý với điều kiện không ai biến phòng học thành tòa án. Khang chia việc: Như tổng hợp biên bản, Mai chụp ảnh tiến độ, Huy làm video giải thích, An lập bảng thu chi công khai. Cả nhóm dùng một trang bảng tin điện tử của trường, không đăng thông tin cá nhân của An.
Huy muốn mở video bằng câu “Xin chào, tôi là một học sinh bình thường bị bắt làm việc với một tiểu thư”. An ném bút vào cậu.
“Không được gọi mình như vậy.”
“Được, tôi sẽ gọi là bạn có tuổi thơ dùng thang máy riêng.”
“Huy.”
“Tôi sẽ nghiêm túc.”
Video quay lần đầu thất bại. Huy đứng quá gần camera, Mai bị cắt mất nửa mặt, còn Khang nói “nguồn tiền” thành “nguồn mì”. An cười đến mức phải quay mặt đi. Lần thứ hai, mọi người ngồi ở sân sau, phía sau là kệ sách chưa sơn xong.
An nói trước camera: “Dự án này dùng quỹ trường, tiền bán giấy vụn, vật liệu được cho mượn và đóng góp tự nguyện. Không có tài trợ bí mật. Chúng mình đang học cách biến một khoảng sân thành nơi ai cũng có thể dùng.”
Huy hỏi: “Vậy tin đồn về bạn thì sao?”
An nhìn thẳng ống kính. “Gia đình mình có điều kiện hơn nhiều bạn. Mình không phủ nhận. Nhưng điều đó không tự động khiến dự án là của mình, cũng không khiến mình có quyền quyết định thay mọi người. Nếu có sai sót, xin hãy chỉ vào việc chúng mình làm, không chỉ vào gia đình.”
Khang im lặng một giây rồi thêm: “Chúng tôi sẽ cập nhật chi phí mỗi tuần.”
Video được đăng buổi chiều. Lượt xem tăng nhanh hơn dự kiến. Có bình luận ủng hộ, có người nói An đang diễn, có người hỏi tại sao một học sinh nhà giàu phải học ở trường công. Huy tắt phần bình luận sau khi thầy Hoàng nhắc không để tranh cãi thành công kích.
An đọc một bình luận: “Nếu thật lòng thì hãy giúp tiệm sửa xe giữ mặt bằng.” Cô biết bình luận đó nói về Khang. Cô muốn trả lời ngay, nhưng Khang lấy điện thoại khỏi tay cô.
“Đừng hứa trên mạng.”
“Mình chỉ muốn nói sẽ tìm cách.”
“Cách của bạn thường bắt đầu bằng việc mở ví.”
An giật điện thoại lại. “Bạn có thể ngừng nhắc chuyện đó không?”
“Khi bạn ngừng dùng nó.”
Hai người nhìn nhau. Mai và Huy đồng thời lùi ra sau một bước như tránh vùng nguy hiểm.
Khang nói nhỏ: “Tôi không nghi ngờ bạn muốn giúp. Tôi nghi ngờ cách giúp có thể làm tôi mất quyền quyết định.”
An cảm thấy câu nói ấy như một đường cắt. “Vậy mình phải làm gì để được phép quan tâm?”
“Không cần được phép. Chỉ cần hỏi trước.”
An im lặng. Cậu nói đúng, nhưng đúng không khiến cô bớt tức.
Buổi tối, cha gọi. Ông đã xem video. “Con nói tốt,” ông nhận xét.
“Cha xem đến đoạn nào?”
“Đoạn con nói về trách nhiệm.”
“Cha có thể cho con biết kế hoạch bãi xe có ảnh hưởng tiệm sửa xe không?”
“Có thể. Chưa chốt.”
“Con muốn xem hồ sơ.”
“Con chưa đủ tuổi tham gia hội đồng.”
“Con không xin quyết định. Con xin được hiểu.”
Cha cô im lặng. Sau một lúc, ông nói sẽ gửi bản sơ đồ không có thông tin mật. An cảm ơn, rồi hỏi: “Nếu đổi lối vào, công ty có thể giữ sân không?”
“Có thể, nhưng chi phí sẽ cao.”
“Chi phí cao hơn lợi ích của trường à?”
“Con đang nghĩ như một người làm kinh doanh?”
“Con đang nghĩ như một người ngồi ở bàn cuối.”
Cha không trả lời. Cuộc gọi kết thúc trong im lặng.
Ngày hôm sau, bảng thu chi được dán ở sân sau. Học sinh có thể xem mọi khoản mua, khoản mượn và khoản còn lại. Có người hỏi tại sao không dùng tiền của một gia đình giàu để làm cho nhanh. Khang trả lời: “Vì mục tiêu là để lớp cùng làm, không phải để một người trả tiền rồi mọi người đứng nhìn.”
An nghe thấy, không khó chịu nữa. Cô hiểu Khang không đẩy cô ra; cậu đang kéo cô về đúng vị trí trong nhóm.
Chiều, cả nhóm sơn nốt kệ. Huy làm một dấu tay đỏ trên ván, Mai biến nó thành hình mặt trời. Như dán bảng nội quy, còn An lau sơn dính trên má Khang. Cậu đứng yên, rồi chấm một vệt sơn lên trán cô.
“Hòa,” Khang nói.
“Bạn chơi xấu.”
“Tôi chỉ cân bằng ngân sách sơn.”
Lần đầu An không sợ bị nhìn thấy trong bộ dạng lấm lem. Cô cười, nhìn sân sau đang lớn dần qua từng tấm ván, từng quyển sách và từng lời giải thích. Tin đồn chưa biến mất, nhưng nhóm đã có một điều chắc chắn hơn: họ biết vì sao mình đứng ở đó.
Video nguồn tiền được chiếu ở tiết sinh hoạt của vài lớp khác. Một bạn hỏi vì sao nhóm không gọi dự án là “từ thiện”. Khang trả lời rằng họ không muốn biến người sử dụng thành người nhận ơn. Sân là tiện ích chung, còn những người góp sức chỉ đang cùng tạo ra nó.
An thấy câu trả lời ấy quan trọng hơn phần mình nói trước camera. Cô đã quen với việc những người giàu gọi một khoản đóng góp là “làm từ thiện”, rồi mong tên mình xuất hiện. Ở sân sau, mọi người góp thời gian, vật liệu và ý kiến; không ai đứng trên bục cao hơn người khác.
Chiều, một phụ huynh gửi email hỏi nhóm có thể nhận sách giáo khoa cũ không. Như đề nghị mở sổ tiếp nhận, Khang yêu cầu kiểm tra tình trạng, Mai xin giấy bọc, Huy muốn đặt kệ “sách đã từng có bài kiểm tra”. An lập quy trình ba bước, rồi rút gọn nó thành ba câu để học sinh dễ đọc.
“Bạn đang học cách viết ngắn,” Mai nói.
“Mình cố.”
“Cố thêm nữa, bạn sẽ thành người bình thường.”
Huy ở gần đó hỏi An có muốn mua một chiếc bánh không. An hỏi giá trước, rồi nhận ra mình đã nhớ chính xác số tiền trong ví. Cô mua một cái, chia cho Mai và Khang. Khang chỉ lấy một miếng nhỏ, bảo phần còn lại để Huy khỏi nhìn theo.
Tin đồn mới xuất hiện khi ai đó đăng ảnh An và Khang đứng cạnh nhau ở tiệm. Dòng chú thích nói cô đang “mua” tình bạn của cậu. An nhìn ảnh, thấy góc chụp khiến mọi thứ trông thân mật hơn bình thường.
Khang hỏi cô có muốn báo trường không. An nói có, nhưng chỉ yêu cầu gỡ ảnh vì tiệm là không gian riêng. Cô không muốn tranh luận về mối quan hệ mà chính cô cũng chưa gọi tên.
Huy đề nghị đăng ảnh cậu đang bơm xe để đánh lạc hướng. Mai bảo cậu không được biến bạn bè thành chiến thuật truyền thông.
An và Khang thống nhất không đọc bình luận. Họ vẫn đi làm, vẫn nói chuyện, nhưng để ý hơn khi có người cầm điện thoại. Khang hỏi trước khi chụp ảnh dự án, An hỏi trước khi đưa một món đồ cho cậu. Những quy tắc ấy làm họ chậm hơn, nhưng không khiến họ xa nhau.
Một chiều, Khang đưa An đến kho mới của tiệm. Không gian còn trống, nhưng có cửa sổ lớn và bàn sửa dài. Cậu đặt một tấm biển nhỏ: “Dụng cụ dùng chung, trả đúng chỗ.”
“Bạn định dạy cả khu phố à?” An hỏi.
“Nếu họ muốn học, tôi dạy.”
An nhìn những chiếc xe đạp xếp thành hàng. “Mình thích nơi này.”
“Vì nó không có logo?”
“Vì mọi thứ có dấu tay.”
Khang không nói gì, nhưng để cô ở lại lâu hơn dự định.
Cuối tuần, nhóm hoàn thành phần đầu của bảng công khai. Mỗi khoản chi có ngày, người phụ trách, hóa đơn hoặc ghi chú. Có một khoản thiếu hóa đơn vì cô Dung cho thùng xốp, nhóm ghi “tài sản tái sử dụng, không quy đổi tiền”. Huy bảo câu đó nghe như báo cáo chính phủ.
An sửa thành “thùng cũ được cho, không trả tiền”.
Khang gật. “Ai cũng hiểu.”
An nhận ra minh bạch không phải làm văn phong trở nên sang trọng. Nó là viết sao cho người đi ngang cũng hiểu tiền và đồ vật đã đi đâu.