Tiểu Thư Bàn Cuối
9 phút đọc

Chương 5

Chương 5 — Tiểu Thư Bàn Cuối

Chiếc áo đồng phục bị tráo vào một ngày có tiết Thể dục, khi cả lớp phải đổi áo để tham gia trò chơi tiếp sức. An không ngờ một chiếc áo trắng có thể tạo ra nhiều rắc rối hơn một hộp cơm xanh.

Sau tiếng còi của thầy thể dục, học sinh chạy về phía hàng ghế đá. An cầm chiếc áo trên tay, thấy tên “K.Anh” viết bằng bút vải ở cổ. Cô mặc vào vội, rồi nhận ra tay áo dài hơn bình thường và túi ngực có một chiếc huy hiệu hình con mèo.

Trúc Mai nhìn cô. “Đó là áo của Duy bên 11A3.”

“Sao bạn biết?”

“Duy nuôi ba con mèo và khoe ảnh mỗi ngày.”

An nhìn về phía dãy lớp. Một cậu con trai đang chạy quanh sân, cầm chiếc áo của cô trên tay. Vấn đề là trong túi áo có một phong bì nhỏ, và An biết đó là phiếu giảm giá khách sạn cha đưa cho cô phòng khi cần gặp người lớn. Trên phiếu có logo Khải An rất rõ.

Nếu Duy mở ra, bí mật của cô sẽ không còn là bí mật.

An chạy theo, nhưng giày thể thao mắc vào dây giày chưa buộc. Cô ngã quỵ xuống nền sân, còn Duy quay lại vì nghe tiếng động.

“Bạn ổn không?”

“Ổn. Áo của mình…”

“À, mình cũng đang tìm. Cái áo này có tên bạn.”

Duy chìa áo. Huy đứng gần đó, nhanh tay chộp lấy phong bì trước khi nó rơi xuống đất. Cậu nhìn logo, rồi nhìn An. Nụ cười trên mặt Huy biến mất trong một giây rất ngắn.

“Mình cầm nhầm thôi,” An nói.

“Tôi thấy.” Huy đưa phong bì lại. “Nhưng nếu muốn giả vờ, lần sau đừng để bằng chứng trong túi áo.”

An kéo cậu ra sau nhà kho. “Bạn biết gì?”

“Biết khách sạn Khải An có logo màu vàng. Biết mẹ tôi từng làm lễ tân ở đó. Biết người như bạn không thường dùng ví vải có ba trăm nghìn.”

“Mình không phải người như bạn nghĩ.”

“Tôi chưa nghĩ gì cả. Tôi chỉ đang đợi bạn tự nói.”

An cảm thấy cổ họng khô. Cô có thể bắt Huy giữ bí mật bằng cách hứa hẹn, hoặc đưa tiền, hoặc nói rằng đây là chuyện riêng. Nhưng Huy không hỏi để làm khó cô. Cậu chỉ đứng đó, vẫn cầm chiếc còi thể thao, tóc rối vì chạy.

“Mình không muốn ai biết gia đình mình có tiền,” An nói. “Mình muốn được học bình thường.”

Huy im lặng một lát. “Vậy thì học bình thường đi. Nhưng đừng coi người khác như diễn viên phụ trong bài kiểm tra của bạn.”

An sững lại. Câu nói vừa đau vừa đúng. Cô chưa từng nghĩ mình đang biến lớp thành một thí nghiệm. Cô chỉ muốn chứng minh rằng bản thân có thể sống được. Nhưng những người xung quanh không hề đăng ký tham gia.

Huy trả phong bì, chỉ vào logo. “Tôi sẽ không nói. Nhưng một ngày nào đó bạn phải tự nói trước khi người khác nói thay.”

Trên sân, lớp bắt đầu trò chơi kéo co. An đổi áo với Duy, chạy về hàng. Khang đang đứng ở vị trí cuối, cúi buộc dây giày. Cậu nhìn vết bụi trên đầu gối cô, không hỏi nhiều.

“Bạn bị ngã?”

“Do mặt sân.”

“Mặt sân biết chạy theo bạn à?”

“Nó có thái độ.”

Khang cười, rồi đưa cô một miếng băng cá nhân. “Dán vào. Đừng để thầy y tế nhìn thấy, thầy sẽ bắt bạn viết tường trình vì không buộc dây giày.”

Trò kéo co biến thành cuộc chiến giữa 11A4 và 11A3. Huy hét khẩu hiệu sai nhịp, Mai kéo mạnh đến mức rơi dép, còn An dùng hết sức nhưng vẫn trượt chân. Cuối cùng, đội 11A4 thắng nhờ Khang lùi nửa bước đúng lúc và kéo cả dây qua vạch. Cả lớp ôm nhau, không ai nhớ mình vừa cãi nhau về chiếc áo.

Sau tiết học, Quỳnh Như gọi An lại. “Bạn làm rơi cái này.”

Như đưa cô một chiếc thẻ nhỏ màu đen. An nhận ra đó là thẻ thành viên phòng tập cao cấp của gia đình, cô đã giấu trong ví từ hôm chuyển đến. Thẻ không có tên khách sạn, nhưng thiết kế quá khác với mọi thẻ học sinh.

“Cảm ơn,” An nói, giọng thấp.

Như nhìn chiếc thẻ rồi trả lại. “Mình không hỏi.”

“Bạn không tò mò à?”

“Có. Nhưng tò mò không phải quyền được biết mọi chuyện.”

An bất ngờ trước câu trả lời. Như chỉnh lại dây buộc tóc, nói tiếp: “Chỉ cần bạn đừng để bí mật làm ảnh hưởng dự án. Nếu có tài trợ, báo rõ. Nếu không có, càng tốt.”

“Mình sẽ không dùng tiền nhà.”

“Mình tin.”

“Bạn tin nhanh vậy?”

Như nhún vai. “Không. Mình đang thử.”

Buổi chiều, nhóm họp ở sân sau. Họ dựng được khung kệ đầu tiên nhưng một thanh gỗ bị cong. Khang cưa lại, An giữ thước. Mai chụp ảnh tiến độ, còn Huy phỏng vấn từng người bằng một chiếc micro đồ chơi.

“Cảm nghĩ của bạn khi sống giữa bụi gỗ?” Huy hỏi An.

“Mình cảm thấy tóc mình đang trở thành vật liệu xây dựng.”

“Câu trả lời truyền cảm hứng.”

An lấy bút quệt một vệt sơn lên mũi Huy. Cả nhóm cười. Đúng lúc ấy, một chiếc ô tô đen dừng ngoài cổng trường. Tài xế của cha cô bước xuống, đưa cho An một chiếc hộp nhỏ.

“Ông Khải bảo cô tối nay phải tham dự buổi họp gia đình.”

An nhận hộp. Bên trong là bộ váy dự tiệc và một mảnh giấy: “Đừng để bài kiểm tra kéo dài quá lâu.”

Khang nhìn xe, rồi nhìn hộp. Cậu không nói gì. Huy cúi xuống nhặt cọ sơn, giả vờ bận rộn. Mai nhìn An với vẻ lo lắng.

An ghét khoảnh khắc ấy. Cô ghét việc chỉ một chiếc xe đen cũng đủ dựng lên một bức tường giữa cô và lớp. Cô ghét việc mình đã cố đến mức nào, nhưng vẫn không thể xóa tên gia đình khỏi đôi giày, đồng hồ, hay những thói quen vụng về.

“Mình phải đi,” An nói.

Khang gật đầu. “Ngày mai nhớ ca trực. Sáu giờ bốn mươi.”

An ôm hộp váy, nhìn đống gỗ ngổn ngang. “Mình sẽ đến.”

“Nếu có tiệc thì sao?”

“Mình sẽ đến sau khi quét sân.”

Khang nhìn cô thật lâu, rồi mỉm cười. “Đó là lựa chọn hợp lý đầu tiên của một người rất không bình thường.”

Tối đó, trong bữa tiệc gia đình có đèn chùm và những chiếc đĩa sáng bóng, An ngồi yên lắng nghe cha nói về một dự án mở rộng khách sạn. Mảnh đất liền kề trường Trần Hưng Đạo xuất hiện trên màn hình trình chiếu, được đánh dấu bằng đường viền đỏ.

“Hội đồng muốn dùng khu sân phía sau để làm bãi đậu xe tạm,” cha cô nói. “Chỉ là phương án dự phòng.”

An nhìn đường viền đỏ. Cô nhớ những pallet, tấm bảng “Sân Sau Không Vé”, và tờ giấy ai đó đã để trong ngăn kéo bàn cuối.

“Nếu phương án đó ảnh hưởng đến trường thì sao?”

Cha cô dừng lại. “Con đang hỏi với tư cách con gái hay học sinh?”

An không trả lời ngay. Cô nhớ lời Huy: đừng coi người khác như diễn viên phụ. Cô nhớ lời Khang: nếu trả tiền, dự án sẽ thành dự án của bạn.

“Con đang hỏi với tư cách người sẽ phải sống với quyết định đó,” cô nói.

Lần đầu tiên trong buổi tối, cha cô không nhìn màn hình. Ông nhìn thẳng vào cô, nét mặt nghiêm hơn mọi ngày.

“Vậy hãy tìm hiểu đủ trước khi phản đối. Và nhớ rằng những quyết định lớn luôn có nhiều người phải chịu trách nhiệm.”

An gật đầu. Khi về phòng, cô cất bộ váy vào tủ, đặt chiếc áo đồng phục lên ghế và mở cuốn sổ dự án. Cô viết thêm một dòng dưới tiêu đề: “Không chỉ làm đẹp sân. Phải tìm cách để sân được ở lại.”

Sáng hôm sau, An thức dậy với đầu gối còn đau vì cú ngã. Cô buộc dây giày hai lần, rồi đứng trước gương tập cách giới thiệu bản thân mà không nhắc tên cha. “Mình là Khánh An, học lớp 11A4.” Câu nói nghe đơn giản, nhưng cô phải thử bảy lần mới không đưa tay chỉnh chiếc đồng hồ trên cổ tay.

Ở lớp, Huy đã nghe tin chiếc xe đen xuất hiện trước cổng. Cậu không hỏi thẳng, chỉ đặt lên bàn An một tờ giấy vẽ chiếc ô tô có chân.

“Xe này tự đi được,” Huy giải thích. “Để bạn khỏi bị đưa đón.”

An xé tờ giấy, nhưng giữ lại mảnh có hình bánh xe.

Quỳnh Như đến sớm, đưa cô bản nội quy của hội đồng học sinh về việc nhận tài trợ. Như nói nếu gia đình An liên quan đến khu đất, nhóm cần xin ý kiến ban giám hiệu bằng văn bản.

An đọc kỹ, rồi hỏi: “Bạn có muốn mình rút khỏi việc trình bày không?”

“Không. Nhưng phần nào liên quan đến gia đình bạn thì phải có người khác kiểm tra.”

“Bạn làm được không?”

Như gật. “Mình sẽ làm, nếu bạn chịu để mình sửa.”

“Mình chịu.”

Đó là thỏa thuận đầu tiên giữa hai người không bắt đầu bằng nghi ngờ. Họ cùng làm một bản ghi chú về nguồn lực, ghi cả chiếc xe đen đã đưa An về dự tiệc nhưng không tính vào dự án. Huy đọc, bảo dòng đó quá dài. Như đáp rằng sự rõ ràng đôi khi cần nhiều chữ.

Sau giờ học, An theo Khang ra sân. Cậu hỏi chuyện bữa tiệc. An kể sơ đồ bãi xe khiến cô lo, nhưng không kể cha cô đã cho xem tài liệu.

“Bạn không cần kể mọi thứ,” Khang nói.

“Mình đang tập nói những điều liên quan.”

“Vậy tốt.”

Hai người kê lại kệ sách. Khang thử đẩy mạnh, kệ đứng vững. An đặt lên tầng đầu một hộp truyện cũ do cô Dung cho. Hộp có mùi giấy và hành phi, vì đã từng được đặt cạnh căn-tin.

“Sách có thể có mùi này à?” An hỏi.

“Sách đi qua nhiều nơi,” Khang đáp.

Một cậu lớp 10 đến mượn truyện. Cậu hỏi có thể ngồi một lúc không vì ở nhà em trai đang học trực tuyến. Khang nói được, chỉ cần giữ yên. An đưa cậu một tấm bìa làm chỗ lót và chỉ chiếc ghế ít lung lay nhất.

Khi cậu bé đi, An hỏi: “Bạn nghĩ sân có giữ được không?”

Khang không trả lời ngay. “Tôi nghĩ chúng ta phải làm cho nó đáng được giữ.”

An nhìn bảng nội quy. “Còn nếu vẫn không?”

“Chúng ta sẽ tìm nơi khác.”

“Bạn nói nhẹ quá.”

“Tôi biết mất mát không nhẹ. Nhưng nếu chỉ bám vào một địa điểm, chúng ta sẽ quên điều mình muốn bảo vệ.”

An nhớ lời cha về lựa chọn. Một nơi có thể thay đổi, nhưng cách người ta đối xử với nhau phải được mang đi.

Buổi tối, cô mở phong bì váy dự tiệc, rồi cất vào đáy tủ. Cô không biết mình sẽ còn phải mặc nó bao nhiêu lần, nhưng không muốn nó quyết định cô là ai. Trên bàn, chiếc đèn xe nhỏ chiếu một vệt sáng lên sổ dự án. Cô viết: “Có những chuyện phải nói thật, nhưng không phải chuyện gì cũng cần nói cùng một lúc.”

Ngày mới bắt đầu bằng việc buộc dây giày, một chiếc áo bị tráo và một bảng sơ đồ có đường viền đỏ. An chưa có câu trả lời, nhưng cô đã có nhóm để cùng tìm. Đó là khác biệt giữa cô gái bước xuống xe buýt ngày đầu và cô gái đang ngồi ở bàn cuối.

Đã sao chép liên kết chương