Tiểu Thư Bàn Cuối
8 phút đọc

Chương 26

Chương 26 — Tiểu Thư Bàn Cuối

Khang bỏ cuộc giữa chừng vào ngày trời nóng nhất. Cậu đặt chiếc búa xuống, nhìn bảng tiến độ rồi nói: “Tôi không làm nữa.”

Huy đang sơn bảng, nghe vậy đánh rơi cọ. Mai ngẩng khỏi máy ảnh. Như đứng trước lịch trực. An không hỏi ngay vì nhìn thấy vẻ mệt trong mắt Khang.

“Bạn muốn nghỉ hôm nay hay rút khỏi dự án?” cô hỏi.

“Rút.”

“Vì hợp đồng?”

“Vì tất cả.”

Khang đã thức nhiều đêm sửa bản vẽ, làm việc ở tiệm và xử lý hợp đồng. Cậu không phàn nàn, nhưng những lỗi nhỏ bắt đầu tăng: ống nối sai, kệ lệch, lịch giao vật liệu trễ. Khi An hỏi, cậu thường nói ổn. Giờ câu “không làm nữa” rơi xuống như một chiếc ốc bị tuột khỏi máy.

“Tôi không muốn mọi người nhìn dự án và chỉ thấy tên tôi,” Khang nói. “Tiệm đã ký hợp đồng với công ty của cha bạn. Tôi trở thành bằng chứng rằng mọi thứ đều được sắp xếp. Nếu tôi tiếp tục, người ta sẽ nói tôi giữ vai trò vì bạn.”

An nghe hết. Cô muốn nói cậu sai, nhưng biết phủ nhận ngay sẽ khiến cậu càng bị đẩy ra.

“Bạn có muốn ai khác làm phần kỹ thuật không?”

Khang nhìn cô. “Có. Tôi sẽ bàn giao.”

“Bạn có muốn nghỉ một tuần rồi quyết định lại không?”

“Tôi đã quyết định.”

Khang cất dụng cụ, tháo chiếc bảng tên khỏi áo nhóm. Huy không đùa. Mai đặt máy ảnh xuống. Như hỏi cậu cần bàn giao gì, giọng vẫn bình tĩnh.

An không ngăn. Cô chỉ nói: “Mình tôn trọng quyết định của bạn. Nhưng mình không tôn trọng việc bạn tự gánh hết rồi biến mất mà không cho nhóm thời gian chuẩn bị.”

Khang khựng lại. Cậu gật, hẹn bàn giao vào chiều hôm sau.

Suốt ngày, sân sau thiếu tiếng cờ-lê và những câu trả lời khô khan. Nhóm cố làm tiếp nhưng mọi thứ chậm. Huy sơn nhầm màu, Mai lắp kệ sai hướng, Như phải gọi ba lần cho đội môi trường. An nhìn khoảng trống Khang để lại và nhận ra sự vắng mặt của một người không chỉ là thiếu đôi tay; đó là thiếu một cách nhìn.

Tối, An đến tiệm. Khang đang sửa xe, không nhìn lên.

“Mình không đến để kéo bạn trở lại,” An nói.

“Tốt.”

“Mình đến để hỏi bạn cần gì khi bàn giao.”

“Danh sách dụng cụ, bản vẽ, lịch bảo trì.”

“Còn điều gì khiến bạn muốn rút?”

Khang siết chiếc cờ-lê. “Tôi mệt vì lúc nào cũng phải chứng minh tôi không được giúp. Tôi mệt vì khi tôi nhận một cơ hội, người ta nói nó đến từ bạn. Tôi mệt vì bạn quan tâm, nhưng mỗi lần bạn quan tâm, tôi phải kiểm tra xem mình còn quyền quyết định không.”

An đứng yên. “Mình xin lỗi.”

“Tôi không cần bạn xin lỗi.”

“Nhưng mình cần nói. Mình từng nghĩ chỉ cần hỏi trước là đủ. Hóa ra mình còn phải chấp nhận câu trả lời không.”

Khang ngẩng lên.

“Mình muốn giúp bạn vì mình quý bạn. Nhưng quý bạn không cho mình quyền biến những gì bạn làm thành bài học của mình. Nếu bạn muốn rút, mình sẽ để bạn rút. Nếu bạn muốn quay lại, vai trò của bạn phải do bạn chọn, không phải vì nhóm không làm được nếu thiếu bạn.”

Khang nhìn ra cửa. Ngoài đường, đèn xe quét qua biển hiệu cũ.

“Bạn quý tôi?”

An đỏ mặt. “Đó không phải trọng tâm.”

“Tôi biết. Nhưng tôi muốn nghe.”

“Có.”

“Được.”

“Được là sao?”

“Tôi cũng quý bạn.”

An tưởng tiếng radio bị rè. Cô đứng quá gần bàn sửa, chân chạm một hộp ốc vít.

“Bạn nói như đang báo giá.”

“Tôi đang cố không làm hỏng.”

An cười, rồi thở ra. Không có lời tỏ tình lớn, không có nhạc nền. Chỉ có một tiệm sửa xe, một chiếc cờ-lê và hai người thừa nhận điều họ đã cố giấu sau những câu nói hợp lý.

Khang vẫn không quay lại ngay. Cậu bàn giao bản vẽ, hướng dẫn Mai và một bạn lớp 10 cách lắp ống. Cậu giữ quyền tư vấn khi được hỏi, không làm trưởng nhóm. An tôn trọng điều đó.

Ngày hôm sau, nhóm gặp lỗi lớn: vườn mưa tràn nước khi thử nghiệm. Khang đứng bên ngoài, không can thiệp. An nhìn cậu, rồi hỏi: “Bạn có thể cho mình một gợi ý không?”

Khang đáp: “Được.”

“Máng cao hơn hay rãnh rộng hơn?”

“Cả hai đều chưa đúng.”

“Bạn đang làm khó.”

“Tôi muốn bạn nhìn điểm nước dừng lại.”

An nhìn dòng nước, nhận ra rãnh bị tắc bởi lá. Cô gọi nhóm làm sạch, thêm lưới chắn. Khang không chạm vào dụng cụ. Khi nước chảy đúng, cậu gật.

“Bạn có thể làm được.”

“Mình biết, nhưng vẫn cần hỏi.”

“Hỏi là tốt.”

Huy nghe thấy, nói: “Tôi cũng muốn hỏi. Có ai thấy bánh quy của tôi không?”

Mai chỉ thùng rác. Huy đi kiểm tra với vẻ đau khổ.

Cuối tuần, Khang chính thức bàn giao vị trí kỹ thuật, nhưng vẫn đến sân vào những buổi cần kiểm tra. Cậu không còn là người duy nhất biết cách sửa. Điều đó làm dự án chậm hơn một chút, nhưng bền hơn nhiều.

An hỏi cha về hợp đồng, cha nói phía công ty đã ký bản mới và không dùng hình ảnh Khang hay tiệm để quảng cáo. Họ cũng đồng ý hỗ trợ đào tạo nghề miễn phí cho học sinh, nhưng chương trình được tách riêng khỏi dự án.

“Cha đang làm đúng hay đang cố làm con vui?” An hỏi.

“Cả hai đều có thể đúng.”

“Cha học cách trả lời rồi.”

“Ta có con gái khó tính.”

Tối, An và Khang đứng ở sân sau, kiểm tra đèn. Khang vẫn gọi cô là “tiểu thư” khi cô dẫm vào vũng nước. An gọi cậu là “ông cụ non” khi cậu nhắc đội mũ bảo hiểm.

Khang hỏi: “Sau năm nay, bạn sẽ về nhà chứ?”

“Mình sẽ về ăn cơm. Nhưng chưa chắc về sống.”

“Vậy là bạn đã chọn?”

“Mình đang chọn từng phần.”

Khang gật. “Đừng chọn vội.”

An nhìn cậu. “Bạn cũng vậy.”

Ở phía xa, Huy bật loa phát thanh, đọc nội quy bằng giọng buồn ngủ. Như mắng, Mai cười. Khang nắm cổ tay An kéo cô tránh một chiếc xô. Cái nắm chỉ kéo dài một giây, nhưng không ai giả vờ không nhận thấy.

Khang đã bỏ cuộc giữa chừng, nhưng không biến mất. An hiểu có những người cần lùi lại để trở về với vị trí họ thực sự muốn. Một dự án tốt không giữ người bằng cảm giác mắc nợ; nó giữ họ bằng quyền được chọn.
Ngày bàn giao, Khang mang đến ba tập hồ sơ và một hộp dụng cụ. Cậu chỉ rõ chiếc cờ-lê nào dùng cho ống, chiếc nào dùng cho kệ, và chiếc nào không được dùng vì đã mòn. Mai ghi hình từng bước, nhưng hỏi Khang trước khi quay mặt cậu. Khang đồng ý, rồi bảo nếu nói sai thì xóa.

An ngồi bên cạnh, không chen vào. Cô ghi những câu hỏi của các bạn lớp 10. Một bạn hỏi nếu không biết sửa thì làm gì. Khang đáp: “Đừng cố làm một mình. Báo người phụ trách.”

“Nếu người phụ trách cũng không biết?”

“Gọi người có chuyên môn.”

An thêm dòng này vào tài liệu. Cô từng nghĩ tự làm mọi thứ là mạnh mẽ; giờ cô hiểu biết giới hạn của mình mới là cách bảo vệ người khác.

Buổi chiều, Khang nhận một tin từ khách sạn về lịch giao hàng. Cậu hỏi An có muốn xem không. An lắc đầu, nói đó là dữ liệu kinh doanh của tiệm và công ty, cậu chỉ cần báo phần ảnh hưởng đến sân. Khang gật, rồi tự lọc thông tin.

Tối, An làm một tấm bảng nhỏ cho Khang: “Cảm ơn người đã dạy cách sửa, kể cả khi không còn đứng đầu.” Khang nhìn, nói bảng quá tình cảm. An bảo cậu có thể cất trong ngăn kéo. Cậu cất thật.

Huy đọc được, nói cậu cũng muốn một bảng. Mai bảo cậu phải làm được việc trước. Huy nhận ca trực sáng hôm sau, rồi lần đầu đến đúng giờ.
An nhìn Khang rời sân, rồi quay lại với nhóm mới. Cô không đuổi theo, chỉ để cậu có một lối đi không cần quay đầu vì cảm giác mắc nợ.
Khang cất bảng vào ngăn kéo. Cậu chưa quay lại vị trí cũ, nhưng lần đầu rời khỏi nó mà không thấy mình bỏ rơi ai.
Khi nhóm mới bắt đầu ca đầu tiên, Khang đứng ngoài cổng nhìn một lúc. An hỏi cậu có muốn vào không. Khang nói chưa, rồi hẹn tuần sau. Cô không kéo tay cậu, chỉ gật. Một lời hẹn không cần biến thành cam kết lớn.
An khóa cổng, kiểm tra đèn và nhắn nhóm mới rằng ngày mai cứ hỏi nếu chưa rõ. Cô không muốn họ sợ làm sai.

Sáng hôm sau, cô Dung đặt một cuốn sổ mới lên bàn cuối. Trang đầu ghi ba cột: “Điều đã biết”, “Điều cần hỏi” và “Người có thể giúp”. An nhìn những dòng chữ ngay ngắn, chợt thấy dự án không còn là bài kiểm tra của bốn người. Nó đã thành một thói quen chung, nơi một câu hỏi không bị xem là bằng chứng của yếu kém.

Khang ghé qua trước giờ vào lớp. Cậu không mang hộp dụng cụ, chỉ cầm hai chiếc bánh mì mua ở đầu ngõ. An nhìn túi giấy, hỏi có phải phí tư vấn không. Khang nói đó là phí cô đã chịu nghe cậu nói hết mà không tranh luận. An chia đôi chiếc bánh, bảo phí này quá rẻ. Khang đáp lần sau sẽ tính thêm một cốc sữa đậu nành.

Huy nghe thấy, lập tức đề nghị lập bảng giá cho mọi cuộc trò chuyện trong nhóm. Như cầm bút gõ vào bàn, nói ai thu tiền sẽ phải báo cáo. Mai ghi lại cảnh ấy để làm bản tin nội bộ, nhưng hỏi mọi người trước khi đăng. Khang gật, An cũng gật. Cái gật nhỏ ấy khiến cô thấy họ đã thật sự học được điều quan trọng nhất: không ai bị biến thành câu chuyện khi chưa đồng ý.

Cuối tiết, một bạn lớp 10 đưa cho Khang bản vẽ rãnh thoát nước tự làm. Nét vẽ còn lệch, số đo viết bằng bút chì, nhưng ý tưởng rõ ràng. Khang không sửa ngay. Cậu hỏi bạn muốn nghe nhận xét hay chỉ muốn lưu bản vẽ. Bạn ấy nói muốn nghe. Khang chỉ ra hai điểm cần kiểm tra và khen phần quan sát dòng nước. An nhìn người bạn của mình, hiểu rằng Khang không rời khỏi dự án; cậu chỉ thay đổi cách đứng trong đó.

Đã sao chép liên kết chương