Tiểu Thư Bàn Cuối
8 phút đọc

Chương 14

Chương 14 — Tiểu Thư Bàn Cuối

Cơn mưa lớn trút xuống thành phố vào đúng ngày nhóm định sơn tường. Nước từ mái nhà dồn xuống sân sau, cuốn theo lá, chai nhựa và một chiếc dép ai đó bỏ quên. Kệ sách rung lên. An chạy tới giữ tấm bạt, Khang chặn chân kệ bằng một viên gạch.

“Sách phải đưa vào hành lang!” Khang hét.

Huy ôm hai thùng truyện, trượt trên nền ướt rồi ngồi bệt. “Tôi đã hy sinh vì văn học.”

Mai kéo cậu dậy. “Đứng lên, văn học đang ngập.”

Mười phút sau, cả lớp 11A4 có mặt. Người cầm thùng, người kéo dây, người chắn nước bằng bao cát. An quên mất mình từng sợ bẩn; cô quỳ xuống nhặt từng quyển sách khỏi vũng nước. Như đứng trên ghế, chỉ huy chuyển đồ theo màu nhãn. Thầy Hoàng cầm ô nhưng cuối cùng cũng ướt hết tay áo.

Mái che tạm bị gió thổi bay. Một tấm pallet trượt về phía cổng. Khang chạy theo, kéo dây buộc và bị cạnh gỗ cứa vào lòng bàn tay. An thấy máu, hoảng hốt.

“Bạn bị thương rồi.”

“Không sâu.”

“Bạn đang chảy máu.”

“Đó là định nghĩa của bị thương.”

An lấy khăn sạch ép vào tay cậu. Khang định rút ra, nhưng cô giữ chặt.

“Đừng làm người hùng khi không cần.”

Khang nhìn cô, bất ngờ im lặng. Cậu để cô quấn băng. Tay An run vì mưa lạnh, nhưng nút buộc khá chắc.

Sau mưa, sân sau trông như vừa trải qua một trận đánh. Sơn chưa dùng bị loãng, nền gạch lộ những vết nứt, một chậu cây vỡ đôi. Cả nhóm ngồi ở hành lang, mỗi người cầm một chiếc khăn lau.

“Chúng ta có nên bỏ không?” một bạn trong nhóm hỏi.

Như nhìn ra sân. “Không.”

“Nhưng mọi thứ hỏng.”

Khang đáp: “Không hỏng hết. Chúng ta biết mái che không chịu được gió, biết kệ cần chân cao hơn, biết sách phải có thùng chống ẩm.”

An nói thêm: “Và biết mưa không báo trước.”

Huy giơ tay. “Tôi biết mình không nên chạy trên nền ướt.”

Mai vỗ vai cậu. “Đó là phát hiện lớn nhất.”

Thầy Hoàng đưa cho nhóm một tờ giấy. “Ngày hội còn mười ngày. Các em có thể làm lại, hoặc biến sự cố thành một phần của bài trình bày.”

“Biến sân ngập thành ý tưởng?” An hỏi.

“Không phải làm cho nó đẹp hơn thực tế. Hãy cho người xem thấy các em đã học được gì.”

Nhóm quyết định thiết kế “vườn mưa”: dùng máng hứng nước, thùng lọc đơn giản và sàn nâng tháo lắp. Khang biết cách nối ống, Mai thiết kế biển chỉ dẫn, Huy làm video mô phỏng, Như liên hệ câu lạc bộ môi trường. An tính vật liệu và lập danh sách rủi ro.

Khi An ghi quá nhiều dòng cảnh báo, Khang chạm vào sổ. “Đừng biến vườn mưa thành một hợp đồng bảo hiểm.”

“Mình chỉ muốn mọi người an toàn.”

“An toàn cần rõ, không cần đáng sợ.”

An xóa ba dòng, viết lại bằng câu dễ hiểu: “Không trèo lên kệ. Không chạy khi nền ướt. Thấy ống rò thì báo.”

Chiều, Khang đưa An đến tiệm để lấy ống nhựa cũ. Bà ngoại cậu đang lau bàn. Vết thương trên tay Khang đã khô, nhưng cậu vẫn cử động chậm.

“Để mình làm,” An nói.

“Bạn biết nối ống à?”

“Không. Nhưng mình biết giữ.”

Hai người giữ hai đầu ống, thử nhiều lần đến khi nước chảy đúng hướng. An ướt cả ống tay áo. Khang cười, hỏi cô có hối hận không.

“Hối hận vì không mang áo mưa.”

“Chỉ thế thôi?”

“Còn hối hận vì từng nghĩ mưa chỉ là thời tiết.”

Khang gật. “Mưa với người có mái nhà chắc chắn chỉ là tiếng động. Với người có mái dột, nó là lịch làm việc.”

An nhìn mái hiên tiệm. Một góc tôn đang được chèn bằng viên gạch. Cô muốn gọi người sửa ngay, nhưng dừng lại.

“Bà có muốn sửa mái không?”

Bà ngoại nghe thấy, đáp: “Muốn chứ. Nhưng tiền để dành còn phải mua thuốc.”

An không nói thêm. Tối đó, cô mở bảng chi tiêu cá nhân, nhìn khoản dự phòng nhỏ. Cô có thể trả tiền sửa mái, nhưng như Khang từng nói, cách giúp cần được hỏi trước. Cô nhắn cho cậu: “Nếu tiệm cần, mình có thể giúp tìm thợ và chia sẻ chi phí. Bạn có muốn nghe không?”

Khang trả lời sau vài phút: “Mai nói.”

An đặt điện thoại xuống. Chỉ một tin nhắn, nhưng cô thấy mình đã bước qua một ranh giới mới.

Ngày hôm sau, Khang đồng ý nghe. Cậu không nhận tiền ngay, nhưng cho phép An hỏi một người thợ quen của gia đình. Thợ báo giá thấp hơn dự kiến vì có thể tận dụng tấm tôn cũ. Khang tự góp một phần, bà ngoại góp một phần, An không trả thay mà chỉ kết nối và ghi rõ chi phí.

“Bạn thấy cách này có đỡ khó chịu hơn không?” An hỏi.

“Có. Vì tôi biết mình đang đồng ý với việc gì.”

Ở trường, vườn mưa bắt đầu hình thành. Học sinh đi qua dừng lại xem, có người đặt tên cho thùng lọc là “anh Lọc”. Huy dán bảng: “Anh Lọc không biết nói, nhưng biết giữ nước.”

Quỳnh Như cười, rồi nghiêm túc quay video hướng dẫn. Một cậu lớp 10 hỏi An vì sao cô không mua loại đẹp hơn.

“Vì loại này sửa được khi hỏng,” An đáp. “Đồ đẹp không phải lúc nào cũng là đồ tốt nhất.”

Cậu bé gật đầu, rồi chạy đi tìm chai nhựa để làm chậu cây.

Cuối ngày, Khang đưa An một chiếc ô cũ. “Bà ngoại bảo bạn mang về.”

“Mình có ô.”

“Chiếc của bạn có in logo khách sạn.”

An nhìn chiếc ô màu xanh trơn. “Bà biết rồi à?”

“Bà biết từ ngày bạn ăn khoai mà không biết bóc bằng tay.”

An bật cười. Bí mật của cô dường như không còn là một bức tường, mà là một căn phòng mọi người biết có cửa nhưng không tự tiện mở. Cô cầm ô, nhìn sân sau còn lấm lem.

Mưa đã làm lộ mọi lỗ thủng. Nhờ vậy, nhóm biết mình cần sửa ở đâu.

Sau trận mưa, nhóm lập một danh sách “điều không được giấu”. Họ ghi mái dột, dây điện lỏng, lối đi trơn, cây chết và sách mốc. Huy thêm “người hay nói mình ổn nhưng thật ra mệt”, rồi bị Mai yêu cầu viết lại vì đó không phải hạng mục kỹ thuật.

Khang đưa An xem rãnh nước cũ bị đất lấp. Cậu nói nếu muốn giữ sân lâu, nhóm phải tổ chức ngày dọn định kỳ. An lập lịch mỗi tháng, nhưng thầy Hoàng nhắc học sinh không được làm thay công việc bảo trì chuyên môn. Họ phân rõ việc nào học sinh làm, việc nào phải báo nhà trường.

Một bác thợ hồ trong khu phố đến chỉ cách đặt lưới chắn lá. Bác không lấy tiền, chỉ yêu cầu nhóm đừng vứt vật liệu thừa xuống cống. An ghi tên bác vào sổ cảm ơn, nhưng bác bảo không cần. Cuối cùng nhóm ghi “một người thợ trong khu phố”.

Mai chụp ảnh bàn tay bác đang buộc dây, hỏi trước khi lưu. Bác đồng ý, rồi nói ảnh đừng làm tay bác quá đẹp. Mai trả lời: “Cháu chỉ giữ đúng nếp nhăn.”

Ngày hôm sau, một trận mưa nhỏ thử vườn mưa. Nước chảy chậm, nhưng không tràn. Nhóm vui mừng, rồi phát hiện thùng lọc đầy lá. Khang bảo đó là lỗi dễ sửa. An lập lịch kiểm tra sau mỗi trận mưa.

“Bạn đang biến thời tiết thành nhân viên kiểm tra,” Huy nói.

“Thời tiết không nhận lương.”

“Vậy là bóc lột.”

Huy bị giao dọn lá.

Khi làm việc, An hỏi Khang về việc cậu không muốn nhận tiền sửa mái. Khang nói cậu không sợ mang ơn, cậu sợ người khác dùng sự giúp đỡ để quyết định cuộc đời cậu.

“Nếu ai đó cho bạn một công cụ, bạn có thể chọn dùng hay không,” An nói.

“Đúng. Nhưng người cho cũng phải chấp nhận khi tôi trả lại.”

An gật. “Mình sẽ nhớ.”

Cuối ngày, cô đem chiếc ô xanh của bà ngoại Khang trả lại vì đã giặt sạch. Bà bảo cứ giữ, nhưng An hỏi lần nữa. Bà nói: “Nếu cháu cần, giữ. Nếu không, đưa cho người khác.”

An giữ chiếc ô, không phải vì nó đặc biệt, mà vì cô cần một thứ chống mưa. Cô ghi vào sổ đồ mượn, kèm lời hứa trả khi hết mùa. Bà cười, nói con bé đã biết làm giấy tờ cho một chiếc ô.

An đáp: “Chiếc ô có người sở hữu. Cháu phải hỏi.”

Hôm sau, bà ngoại Khang đem trả lại chiếc ô cho An với một túi bánh khoai. Bà nói: “Bà cho cháu mượn, nhưng bánh là phần cảm ơn vì cháu đã hỏi.” An nhận bánh, hỏi có cần ghi vào sổ không. Bà bảo không, vì đây là quà, không phải vật tư dự án.

An thấy ranh giới giữa công việc và tình cảm đôi khi mềm, nhưng vẫn có thể nói rõ bằng một câu. Cô ghi bánh vào nhật ký cá nhân, không đưa vào bảng thu chi. Khang đọc được, bảo cô cuối cùng đã biết phân loại những điều không thể đo bằng tiền.

Trong giờ làm, một bạn làm mất chiếc kéo của nhóm. Huy lập đội tìm kiếm, Mai cầm bản đồ, Như hỏi từng lớp. Cuối cùng kéo nằm trong hộp phấn. Không ai nhớ ai đã đặt vào. Khang bảo đây là lý do cần trả dụng cụ đúng chỗ. An dán hình chiếc kéo lên bảng, rồi thêm dòng “Nếu không nhớ, hãy hỏi trước khi lấy”.

Buổi chiều, nền sân khô. Mùi đất sau mưa khiến mọi người làm chậm lại. An đặt một ghế ở góc gió, không treo biển, chỉ để người dùng tự tìm. Cô tin một nơi tốt không cần chỉ dẫn cho mọi điều; đôi khi nó chỉ cần mở ra đủ rộng.
Khang nhìn chiếc ghế, bảo nếu trời mưa phải kéo vào mái. An thêm việc đó vào lịch, rồi cả hai cười vì ngay cả một chiếc ghế cũng cần người nhớ đến.
An ghi ngày kiểm tra chiếc ghế vào lịch. Cô bắt đầu tin những điều nhỏ được ghi đúng lúc có thể bảo vệ cả một nơi.
Khang gật, đóng sổ. Mưa không còn là lời cảnh báo mơ hồ; nó đã trở thành một phần của lịch chăm sóc.

Đã sao chép liên kết chương