Người Cứu Hộ Trắng Tay Và Nữ Chủ Tịch Giấu Một Di Chúc
2 phút đọc

Chương 13

Chương 13

Tuấn thừa nhận ông từng đưa cha tôi ra khỏi hiện trường.

Ông không đẩy ông ấy. Ông cứu cha tôi sau khi ông bị đánh, nhưng Quốc Thành đã ép ông báo cáo rằng ông ấy bỏ trốn cùng tiền quỹ. Tuấn giữ im lặng để bảo vệ con gái đang học ở nước ngoài.

“Con gái anh đang ở đâu?” tôi hỏi.

“Họ giữ hộ chiếu của nó.”

Quân chỉ vào loa.

“Thành đang nghe.”

Chúng tôi tìm nguồn phát. Nó đến từ một máy chủ cũ trong phòng bơm. Tôi dùng kỹ năng cứu hộ để khóa van nước, buộc hệ thống phát lại đoạn ghi âm trên loa. Quốc Thành không ngờ chúng tôi có thể biến nhà máy thành phòng phát thanh.

Tiếng ông ta vang khắp khu nhà:

“Tuấn, ký biên bản. Cô gái sẽ được trả tự do.”

Tuấn bật khóc, nhưng lấy điện thoại ghi lại.

Nam truyền âm thanh ra ngoài. Cảnh sát lần theo tín hiệu, bắt ba người đang vận hành hệ thống.

Quốc Thành thoát, nhưng lần đầu mất lợi thế.

Tôi hỏi Tuấn vì sao không nói sớm.

“Tôi nghĩ im lặng giữ được người. Hóa ra nó chỉ giữ kẻ đe dọa.”

Vy đề nghị tập đoàn bảo lãnh pháp lý cho ông. Tuấn từ chối.

“Tôi phải tự chịu phần mình.”

Tối đó, hội đồng triệu tập Vy, yêu cầu cô từ chức để tránh khủng hoảng gia đình. Một số cổ đông sợ quỹ tín thác khiến Thiên Hà mất quyền sử dụng đất.

Tôi được mời phát biểu. Tôi không nói về quan hệ huyết thống.

“Nếu một tập đoàn chỉ sống được nhờ giấu người tố giác, nó không đáng giữ. Nếu Thiên Hà thật sự muốn tồn tại, hãy công khai quyền của quỹ và sửa bờ kè trước khi bán bất kỳ mét đất nào.”

Một cổ đông lớn hỏi tôi có đủ tiền sửa không.

Tôi đưa bảng dự toán từ quỹ.

“Đủ. Nhưng quỹ không phải tiền riêng của tôi. Nó thuộc về người đang sống ở đó.”

Vy đồng ý đặt toàn bộ cổ phần của mình làm tài sản bảo đảm.

Phòng họp im lặng. Cô vừa đặt chiếc ghế chủ tịch lên bàn cược.

Kết quả bỏ phiếu tạm thời giữ Vy, nhưng yêu cầu điều tra độc lập.

Khi rời phòng, cô nói:

“Nếu tôi mất công ty, cô sẽ làm gì?”

“Tôi sẽ vẫn sửa bờ kè.”

“Còn tôi?”

“Chị có thể cùng làm.”

Đã sao chép liên kết chương