Người Cứu Hộ Trắng Tay Và Nữ Chủ Tịch Giấu Một Di Chúc
2 phút đọc

Chương 25

Chương 25

Trận mưa mới đến sớm hơn dự báo.

Khu tạm cư mất điện, máy bơm ngừng chạy. Tôi chia đội cứu hộ, Vy điều xe của Thiên Hà đến chở người. Không ai hỏi cô còn là chủ tịch hay chưa.

Quân phát hiện cửa xả bị khóa bằng ổ khóa mới. Chiếc chìa khóa đồng trong tay Vy vừa khớp.

“Thành còn người bên ngoài,” tôi nói.

“Vậy mở nhanh.”

Nước chảy qua khu đất trống, nhưng phía đông vẫn ngập. Khang dùng bếp dã chiến nấu cháo, phát từng phần trong túi chống nước.

Một người dân bị kẹt trên mái nhà. Tôi bơi tới, nhận ra đó là một nhân viên từng làm cho Thành Tín. Anh ta ôm chiếc máy quay.

“Tôi muốn giao cái này,” anh nói.

“Trước tiên để tôi đưa anh ra.”

Máy quay ghi cảnh Thành chỉ đạo hàn van trước trận ngập. Người nhân viên đã quay lén để bảo vệ mình.

Nam phát trực tiếp đoạn cuối, nhưng che mặt người quay.

Công an dùng bằng chứng bắt thêm ba người. Quốc Thành không còn đường chối.

Khi nước rút, Vy ngồi trên nóc xe, tóc ướt, tay dính bùn.

“Chị từng nghĩ làm chủ tịch là đứng trên cao,” cô nói.

“Bây giờ chị biết?”

“Là biết đứng ở đâu khi người khác đang chìm.”

Tôi đưa cô chai nước. Không ai trong chúng tôi nói về danh hiệu nữa.

Hội đồng tổ chức họp khẩn. Đại diện cư dân yêu cầu quỹ có quyền phủ quyết mọi dự án ảnh hưởng bờ sông. Vy đồng ý.

Một cổ đông phản đối, nói như vậy sẽ làm mất quyền kinh doanh.

Tôi hỏi ông ta có từng sống dưới dòng nước không.

Ông ta im.

Quỹ tín thác được sửa điều lệ. Tiền không thể dùng để mua đất nếu không có đánh giá an toàn độc lập.

Khi ký, tôi nhớ lời cha: một người hiểu dòng nước, một người hiểu dòng tiền.

Tôi và Vy cùng đặt bút.

Sau cuộc họp, mẹ Hạnh đưa cho tôi một lá thư cuối của cha. Ông viết ông từng muốn nói với Vy, nhưng sợ Quốc Thành giết cả hai.

“Cha con không phải người tốt hoàn hảo,” mẹ nói. “Ông chỉ cố làm đúng ở cuối đời.”

Tôi cất thư. Không cần ai hoàn hảo để được tha thứ, nhưng ai cũng phải chịu trách nhiệm.

Đã sao chép liên kết chương