Chương 4
Chương 4
Tường Vy đưa tôi đến căn nhà cũ của cha cô.
Nó nằm sau một vườn cây bị bỏ hoang, không có biển tên. Vy nói cha cô và cha tôi từng làm chung dự án cứu hộ trước khi Thiên Hà thành lập. Sau đó, hai người bất đồng về việc xây khu dân cư trên vùng đất thấp.
“Cha tôi muốn di dời dân,” Vy nói. “Cha cô muốn gia cố bờ kè.”
“Vậy tại sao cha tôi bị đổ lỗi?”
“Vì ông ấy biết quá nhiều.”
Trong căn phòng làm việc, Vy mở một ngăn tường. Một bản đồ khu ven sông được đánh dấu bằng mực đỏ. Trên bản đồ, những điểm sạt lở trùng với vị trí công ty Thành Tín từng thi công.
Tôi chụp lại bản đồ. Nam đứng ngoài sân cảnh giới.
Đột nhiên, kính cửa sổ vỡ. Một viên đá bay vào, bên trong có mảnh giấy: “Giao USB trong 24 giờ.”
Vy kéo tôi xuống sàn. Cô không hoảng, chỉ kiểm tra từng căn phòng. Một lối cửa sau mở hé. Người đột nhập đã lấy cuốn sổ trong ngăn bàn.
“Cuốn gì?” tôi hỏi.
“Danh sách người biết quỹ.”
Tôi nhìn cô.
“Chị biết ai lấy không?”
“Một người từng làm trợ lý cho cha tôi.”
“Vậy sao còn đưa tôi đến đây?”
Vy đứng bên bức tường trống.
“Vì tôi muốn biết cô có phải người ông ấy chọn không.”
Tôi không hiểu. Vy không giải thích, chỉ gửi bản đồ cho Nam.
Mẹ gọi giữa đường về. Bà bảo có người đến hỏi cha tôi từng làm những gì, rồi nói bà nên rời khỏi khu ven sông.
“Mẹ có biết quỹ Dòng Sông An Toàn không?”
Bà im lặng.
“Mẹ biết.”
“Cha con không biển thủ, đúng không?”
“Ông ấy chuyển tiền ra ngoài để cứu người. Nhưng ông không kịp nói với con.”
“Ai là người giữ số tiền?”
Bà chỉ đáp:
“Người có cùng máu với con.”
Cuộc gọi bị ngắt. Tôi nhìn Tường Vy đang ngồi phía trước. Cô cũng nhận một cuộc gọi, rồi bất ngờ tái mặt.
“Hội đồng sẽ bỏ phiếu bãi nhiệm tôi vào ngày mai,” cô nói.
“Vì sao?”
“Họ nói tôi che giấu di chúc.”
Tôi nhớ câu mẹ nói. Người cùng máu.
Và lần đầu, tôi tự hỏi liệu nữ chủ tịch trước mặt có liên quan đến gia đình mình nhiều hơn một cuộc điều tra.