Chương 15
Chương 15
Bờ kè phía nam nứt thành một đường dài hơn mười mét.
Người dân hoảng loạn, nhưng không muốn rời nhà vì sợ mất đồ. Tôi chia đội thành ba nhóm, đưa trẻ em và người già lên tầng cao, dùng loa yêu cầu mọi người mở cửa.
Vy đứng cạnh tôi, gọi cho các kho Thiên Hà chuyển xe tải chở bao cát. Cô không hỏi chi phí, chỉ ký lệnh cứu hộ khẩn cấp.
“Chị có quyền ký không?” tôi hỏi.
“Không biết. Nhưng nếu chờ quyền, nước sẽ không chờ.”
Quốc Thành gọi tới, yêu cầu Vy dừng sử dụng tài sản công ty.
Vy bật loa ngoài.
“Tôi sẽ ký mọi thứ cần thiết. Ông muốn kiện thì đợi người dân an toàn.”
Thành chửi, Nam ghi lại. Đoạn ghi âm được phát trực tiếp, khiến nhiều cổ đông quay sang phía Vy.
Nước tràn qua chân kè. Một chiếc xe buýt kẹt giữa đường. Tôi lặn xuống mở cửa sau, nhưng dòng chảy kéo mạnh. Vy buộc dây quanh eo tôi.
“Tôi không để cô tự biến mất.”
“Giữ dây, đừng buông.”
Tôi phá kính, đưa từng người ra. Một cô bé ôm con mèo không chịu rời. Vy chui vào xe, bế cả hai.
Sau hai giờ, mọi người được đưa đến trường học cao tầng. Khu dân cư chưa sập, nhưng bờ kè phải đóng.
Quân kiểm tra những thanh thép lộ ra. Anh chỉ một đoạn gãy sạch.
“Không phải do lũ. Có người cắt trước.”
Thành Tín đã phá bờ kè để tạo lý do bán đất.
Vy nghe xong, mặt lạnh hẳn.
“Tôi sẽ không ký bán một mét nào.”
Tôi đặt tay lên vai cô.
“Chị sẽ phải trả giá.”
“Tôi đã trả từ khi ngồi vào ghế chủ tịch.”
Đêm đó, một phóng viên hỏi tôi quan hệ với Vy. Tôi không trả lời. Tôi chỉ nói quỹ cần được kiểm toán.
Khang gọi từ thành phố, báo mẹ tôi bị ngất sau khi nghe tin bờ kè. Tôi muốn về nhưng mẹ tỉnh lại và bảo tôi ở lại.
“Con đã tìm được chị con rồi,” bà nói. “Đừng để mẹ làm con quay lại.”
Tôi nhìn Vy đang ngủ gục trên bao cát. Người phụ nữ tôi vừa biết là chị đang dùng áo vest làm gối.
Lần đầu, chữ “chị” không còn xa lạ.