Chương 17
Chương 17
Hội đồng hoãn quyết định, nhưng hợp đồng bán đất vẫn treo trên bàn.
Quỹ bất động sản gửi thông báo phạt nếu Thiên Hà hủy. Khoản phạt cao hơn tiền mặt còn lại của tập đoàn.
Vy muốn dùng cổ phần cá nhân trả. Tôi phản đối.
“Chị không thể bán tài sản của mình để cứu một hợp đồng do Thành ký.”
“Nếu không trả, công nhân mất lương.”
“Nếu trả, Thành biết chúng ta dễ bị ép.”
Nam tìm được điều khoản bất khả kháng trong hợp đồng. Trận lũ và bờ kè bị phá là lý do để tạm đình chỉ, nhưng cần chứng minh Thành Tín cố ý gây thiệt hại.
Duyên giao hợp đồng bảo hiểm. Công ty Thành Tín mua bảo hiểm một ngày trước khi phá bờ kè. Điều khoản loại trừ hành vi cố ý khiến họ không nhận được tiền.
“Cần bản gốc,” Hoàng Nam nói.
Bản gốc đang ở kho của một môi giới bảo hiểm tên Hứa. Duyên sợ đến đó, nhưng tự đi cùng tôi.
Hứa tiếp chúng tôi trong căn phòng đầy két sắt. Ông ta nói hợp đồng đã bị thu hồi.
Duyên đặt điện thoại lên bàn.
“Ông ký bản sao này?”
Hứa nhìn thấy chữ ký mình, tái mặt. Ông đã bán bản gốc cho Thành.
“Tôi không biết họ sẽ phá bờ kè.”
“Nhưng ông biết họ mua bảo hiểm trước.”
Ông đưa chúng tôi một USB đổi lấy lời hứa bảo vệ gia đình. Hoàng Nam không hứa tha tội, chỉ hứa giao nộp đúng quy trình.
USB có bản scan hợp đồng và danh sách cuộc gọi. Người gọi cuối cùng trước khi ký là trợ lý của bà Như, mẹ Vy.
Vy nghe xong, không nói.
“Mẹ chị có thể liên quan?” tôi hỏi.
“Mẹ từng muốn đánh sập Thành. Nhưng mẹ không phải người phá bờ.”
Bà Như xuất hiện, thừa nhận đã thuê Hứa giữ bản hợp đồng để làm đòn bẩy. Bà không biết Thành sẽ phá kè.
“Mẹ luôn nghĩ chỉ cần mình kiểm soát hồ sơ là kiểm soát được hậu quả,” Vy nói.
Bà Như nhìn tôi.
“Cha các con cũng từng nghĩ vậy.”
Tôi nhận ra gia đình này đã truyền cho nhau cùng một sai lầm: dùng bí mật để bảo vệ người mình yêu.
Trong bản scan, số tài khoản nhận tiền của Thành Tín hiện rõ. Nó thuộc một quỹ do Quốc Thành đứng tên.