Chương 16
Chương 16
Sau trận lũ, Quốc Thành đệ đơn cáo buộc Vy sử dụng tài sản Thiên Hà trái phép.
Ông ta yêu cầu tòa đình chỉ mọi quyền ký của cô, đồng thời đẩy nhanh hợp đồng bán khu ven sông cho một quỹ bất động sản. Tôi được triệu tập vì là người chỉ huy cứu hộ.
Luật sư của Thành hỏi tôi có nhận tiền từ Vy không. Tôi trả lời không. Ông ta hỏi tôi có quan hệ huyết thống với Vy không. Tôi nhìn lên camera.
“Chuyện đó không làm bờ kè chắc hơn hay yếu hơn.”
Tòa yêu cầu xét nghiệm chính thức. Mẹ tôi đồng ý, còn Vy đưa mẫu máu không do dự.
Trong thời gian chờ, Nam công bố hồ sơ bờ kè. Bài viết khiến cổ phiếu Thiên Hà giảm, nhưng cũng buộc cơ quan chức năng mở điều tra.
Quốc Thành phản công bằng cách đăng ảnh tôi nhận phong bì từ Vy. Đó chỉ là chi phí mua áo phao, nhưng ảnh bị cắt.
Khang nhìn bài viết rồi nói:
“Nếu em cứ giải thích từng ảnh, họ sẽ tạo thêm ảnh.”
“Vậy em phải làm gì?”
“Đưa sổ chi phí lên. Ai muốn nghi ngờ thì tự đọc.”
Tôi công khai toàn bộ hóa đơn cứu hộ. Không có khoản nào từ Vy chuyển vào tài khoản cá nhân.
Duyên, chị họ tôi, bất ngờ gửi một file. Cô từng làm đại lý bảo hiểm cho Thành Tín, biết họ mua bảo hiểm công trình trước khi phá bờ kè.
“Chị muốn làm chứng,” Duyên nói. “Nhưng chị sợ họ lấy cửa hàng.”
Tôi không hứa cứu cửa hàng. Tôi chỉ hứa luật sư sẽ bảo vệ cô nếu khai thật.
Duyên đồng ý.
Kết quả xét nghiệm được trả sau bảy ngày: tôi và Vy là chị em cùng cha.
Phóng viên đứng kín trước viện. Vy nắm tay tôi khi chúng tôi bước ra.
“Tôi không biết nên gọi cô thế nào.”
“Gọi tên em trước. Chuyện khác để sau.”
Quốc Thành tổ chức họp hội đồng ngay trong tối, tuyên bố quyền thừa kế bị chia đôi khiến Vy không còn đủ tư cách lãnh đạo.
Tôi xuất hiện qua màn hình.
“Tôi không đến để lấy ghế. Tôi đến để giữ quỹ không bị bán.”
Một cổ đông hỏi tôi có định trở thành chủ tịch không.
“Tôi chưa từng muốn ngồi ghế. Nhưng nếu ghế đó bị dùng để đẩy người xuống nước, tôi sẽ đứng trước nó.”
Vy mỉm cười, lần đầu gọi tôi là em trước cả phòng họp.