Người Cứu Hộ Trắng Tay Và Nữ Chủ Tịch Giấu Một Di Chúc
2 phút đọc

Chương 29

Chương 29

Năm năm sau trận lũ, bến số 4 trở thành nơi đón người.

Không còn nhà kho bỏ hoang, chỉ có trạm cứu hộ, bếp cộng đồng và một phòng lưu trữ mở. Chiếc hộp kim loại được trưng bày, bên cạnh bản đồ bờ kè và tên những người đã góp sức.

Vy vẫn là nữ chủ tịch, nhưng hội đồng có bảy người đại diện dân cư. Cô không còn dùng chữ “gia đình” để miễn kiểm toán. Khi có dự án mới, cô là người đầu tiên yêu cầu đánh giá an toàn.

Quân trở thành giám đốc kỹ thuật. Tuấn đã nghỉ, nhưng vẫn đến dạy các tân binh. Duyên quản lý chương trình bảo hiểm, còn Nam xuất bản một cuốn sách về quyền được sống an toàn.

Khang mở sáu bếp, nhưng cuối tuần vẫn nấu cho đội cứu hộ. Anh nói công việc không được biến mình thành người không có thời gian ăn cùng vợ.

Tôi không giàu. Tôi có lương, một căn phòng mới và quỹ dự phòng đủ sống. Người ta hỏi vì sao tôi không dùng quyền thừa kế để mua nhà lớn.

Tôi nói:

“Tôi thích nghe tiếng nước dưới sàn.”

Một buổi chiều, Vy đưa tôi bản di chúc cuối của cha. Ông sửa một câu, viết sau khi biết hai chị em đã gặp nhau:

“Nếu chúng tìm được nhau, đừng bắt chúng trở thành một người. Hãy để mỗi đứa giữ cách cứu người của mình.”

Vy hỏi tôi có giận ông không.

“Có.”

“Còn thương?”

“Có.”

“Hai điều cùng tồn tại à?”

“Gia đình thường thế.”

Chúng tôi ngồi nhìn dòng sông. Không ai phải chọn giữa tha thứ và sự thật nữa.

Khang gọi từ bếp, nói có một cậu bé gửi tôi chiếc chìa khóa đồ chơi.

Tôi xuống gặp. Cậu bé là con của kỹ sư Quân, vừa học bơi xong.

“Cháu muốn sau này làm cứu hộ,” cậu nói.

Tôi cài chiếc chìa khóa đồ chơi lên ba lô của cậu.

“Vậy nhớ học cả cách mở cửa, không chỉ cách nhảy xuống nước.”

Vy nhìn từ xa, cười.

Tối ấy, chúng tôi khóa phòng lưu trữ, nhưng để chìa khóa trong hộp kính không khóa.

Bí mật chỉ nên được giữ khi cần bảo vệ người. Sau khi nguy hiểm qua, sự thật phải có cửa để bước ra.

Đã sao chép liên kết chương