Chương 23
Chương 23
Điều khoản bí mật nói nếu khu ven sông bị ngập hai lần trong một năm, hợp đồng tự động chuyển thành mua đứt.
Quốc Thành đã cố ý tạo một trận ngập thứ hai.
Tôi nhìn bản đồ ống cũ. Nếu mở sai cửa van, nước sẽ tràn vào khu tạm cư.
Vy gọi lực lượng kỹ thuật của Thiên Hà, nhưng họ thiếu người vì công nhân đang sửa kho khác. Khang đưa nhân viên bếp đến giúp phân phát túi cát.
“Anh không phải cứu hộ,” tôi nói.
“Anh biết phân phối cơm trước khi nước lên.”
Nam phát cảnh báo trực tiếp, yêu cầu người dân không đến gần cống. Quân và Tuấn đi vào đường ống.
Tôi mở van thủ công. Bánh răng kẹt vì bị hàn cố định. Tôi dùng búa phá mối hàn, nước phun mạnh, kéo tôi xuống.
Vy buộc dây quanh eo tôi, giống tôi từng làm cho cô.
“Đừng buông.”
“Lần này chị giữ.”
Chúng tôi mở được cửa xả, chuyển dòng nước ra khu đất bỏ hoang. Hợp đồng bán đất không kích hoạt.
Quân tìm thấy trong ống một chiếc camera nhỏ, ghi cảnh người của quỹ bất động sản hàn van.
Bằng chứng được gửi cho tòa. Hợp đồng bị tuyên vô hiệu.
Sau khi nước rút, tôi ngồi trên bậc thềm, tay trầy xước. Vy đem băng gạc.
“Em không cần chị cứu.”
“Chị không cứu em. Chị băng vết thương.”
“Cũng giống nhau.”
“Không. Cứu là kéo khỏi nước. Băng là giúp người ta tự đứng lên.”
Tôi nhìn cô, hiểu câu ấy nói về cả hai chúng tôi.
Đêm đó, một cổ đông trẻ đề nghị Vy giữ chức chủ tịch lâu dài, còn tôi đứng đầu quỹ.
Tôi từ chối quyền biểu quyết cá nhân, chuyển phần của mình vào quỹ cộng đồng.
“Em không muốn có quyền?” Vy hỏi.
“Em muốn quyền nằm ở nhiều người.”
Vy gật đầu, đề nghị chia ghế hội đồng cho đại diện cư dân và công nhân.
Bà Như không còn quyền bỏ phiếu, nhưng trở thành cố vấn công khai.
Tân Hà bắt đầu tái cấu trúc.
Khi tưởng mọi thứ đã xong, luật sư báo Quốc Thành còn một tài sản cuối: bản gốc giấy khai sinh của tôi.