Người Cứu Hộ Trắng Tay Và Nữ Chủ Tịch Giấu Một Di Chúc
2 phút đọc

Chương 9

Chương 9

Tầng âm ba đã bị niêm phong từ ngày cha Vy mất.

Quốc Thành nói đó là khu chứa hóa chất, không được vào nếu chưa có giấy phép. Vy vẫn có thẻ chủ tịch, nhưng hệ thống báo quyền của cô đã bị xóa.

Tôi dùng sơ đồ cứu hộ tòa nhà để tìm đường cáp cũ. Một cửa thông gió dẫn xuống tầng hầm, chỉ đủ cho một người bò qua. Vy cởi áo khoác, đi trước.

“Chủ tịch cũng bò qua ống thông gió?” tôi hỏi.

“Chủ tịch muốn giữ ghế thì phải biết đi vào nơi nhân viên không muốn đến.”

Phòng lưu trữ đầy nước rò. Hộp hồ sơ bị xếp cao. Tôi dùng đèn pin chiếu qua từng nhãn. Két thứ hai nằm sau bảng điều khiển bơm nước.

Chiếc chìa khóa đồng vừa khớp.

Bên trong không có tiền. Chỉ có một ổ cứng, một tấm ảnh và lá thư của cha tôi. Ông viết quỹ Dòng Sông An Toàn đã được chuyển thành quỹ tín thác, người quản lý chính là “hai người con của tôi, nếu họ tìm được nhau”.

Vy đọc đến đoạn đó thì gấp thư.

“Ông ấy biết tôi tồn tại.”

Tôi không nói gì. Trên ảnh, cha tôi đứng giữa hai người phụ nữ: mẹ tôi và mẹ Vy. Hai người không hề nhìn nhau, nhưng đều cầm tay một đứa trẻ.

Ổ cứng chứa sổ cái quỹ và bảng phân bổ đất. Khu ven sông không thể bán vì một phần thuộc quỹ tín thác.

Tiếng máy bơm đột ngột tắt. Nước từ trần tràn xuống.

“Ra ngoài!” Vy hét.

Tôi buộc ổ cứng vào ngực, kéo cô qua hành lang. Cửa thông gió bị khóa từ phía trên. Chúng tôi mắc kẹt dưới mực nước đang dâng.

Vy ho sặc.

“Tôi không biết bơi.”

“Vậy bám vào tôi.”

Tôi dùng dao phá tấm lưới, mở một khoảng đủ rộng. Nam và Tuấn kéo chúng tôi lên bằng dây.

Ngoài sảnh, Quốc Thành đứng chờ. Ông ta nhìn ổ cứng trong tay tôi.

“Cô tưởng một bản sổ cái thay đổi được hợp đồng bán đất?”

Tôi lau nước trên mặt.

“Không. Nhưng nó thay đổi người có quyền ký.”

Vy đứng cạnh tôi, đặt tay lên vai.

“Chúng ta sẽ xét nghiệm.”

Thành bật cười. Ông ta không biết ngày mai cả thành phố sẽ biết hai chị em đang đứng cùng nhau.

Đã sao chép liên kết chương