Chương 30
Chương 30
Ngày tôi nhận lại tên cha, trời không mưa.
Thiên Hà tổ chức một buổi công bố báo cáo quỹ. Không sân khấu lớn, không ảnh cha tôi trên màn hình. Chỉ có sổ sách, bản đồ, danh sách thuyền và những khoản hoàn trả.
Vy nói trước:
“Tập đoàn từng dùng sự im lặng để giữ hình ảnh. Hôm nay chúng tôi dùng dữ liệu để giữ niềm tin.”
Tôi nói sau, không nhắc mình là người thừa kế.
“Cha tôi đã làm những việc đúng theo cách thiếu minh bạch. Quốc Thành đã làm những việc sai và gọi đó là kinh doanh. Hai sự thật không giống nhau.”
Mẹ Hạnh và bà Như ngồi hàng đầu. Hai người đã cùng đi thăm các trạm cứu hộ, không còn tranh nhau ai có quyền kể về quá khứ.
Nam hỏi tôi có định nghỉ cứu hộ không.
“Không. Tôi chỉ muốn có thêm một người biết lái thuyền.”
Khang đón tôi sau buổi lễ bằng hộp cơm nóng. Anh đưa thêm một chiếc chìa khóa.
“Chìa gì?”
“Căn nhà mới. Có cửa sổ nhìn ra sông, nhưng không ở vùng ngập.”
“Anh mua bằng tiền nào?”
“Lợi nhuận của sáu bếp. Có hóa đơn đầy đủ.”
Tôi cười. Người từng không muốn được cứu đã tự xây một nơi để chúng tôi trở về.
Vy nhắn hỏi cuối tuần có muốn đi bơi cùng cô không. Tôi trả lời đồng ý, kèm điều kiện cô phải mang bánh.
Đêm đó, tôi mở chiếc hộp kim loại lần cuối. Chìa khóa đồng đã cũ, lá thư đã nhòe, nhưng dòng chữ vẫn rõ:
“Một người hiểu dòng nước, một người hiểu dòng tiền.”
Cha đã sai khi nghĩ chúng tôi phải chờ đến lúc ông chết mới đứng chung. Nhưng ông đúng khi tin rằng hai cách hiểu có thể cứu một thành phố.
Tôi đóng hộp, đặt vào phòng lưu trữ mở. Không khóa nữa.
Ngày đầu tiên tôi gặp Vy, cô là nữ chủ tịch giấu một di chúc. Ngày hôm nay, cô là chị tôi, người biết đứng dưới mưa, còn tôi là người hiểu rằng không phải mọi cánh cửa đều cần phá.
Có những cánh cửa chỉ mở khi người bên trong chịu nói thật.