Chương 28
Chương 28
Tôi đưa Vy chìa khóa dự phòng, nhưng bắt cô ký vào sổ mượn.
“Em không tin chị à?”
“Tin. Nhưng quy trình không dựa trên tin.”
Vy ký, rồi viết thêm một dòng: “Người mượn phải mang theo bánh.”
Khang đọc thấy, cho cô một hộp bánh mì.
Mối quan hệ giữa chúng tôi không trở nên dễ dàng ngay. Vy quen ra quyết định một mình, tôi quen phản đối mọi người. Chúng tôi cãi nhau về cách dùng quỹ, cách công bố dữ liệu và cả việc mẹ Hạnh nên ở với ai.
Nhưng sau mỗi cuộc cãi, chúng tôi đều quay lại bàn làm việc.
Bà Như xin lỗi công khai tại hội đồng, thừa nhận đã giấu tôi để bảo vệ gia đình. Mẹ Hạnh không tha thứ ngay, nhưng đồng ý cùng bà điều hành một chương trình hỗ trợ phụ nữ vùng lũ.
Quân nhận học bổng, tiếp tục nghiên cứu vật liệu bờ kè. Tuấn đào tạo đội trẻ, không còn giấu hồ sơ. Duyên mở lớp bảo hiểm miễn phí cho cư dân.
Nam được đề nghị vào làm truyền thông cho Thiên Hà. Anh từ chối chức danh, chỉ ký hợp đồng cung cấp dữ liệu độc lập.
“Anh không sợ mất cơ hội à?” tôi hỏi.
“Tôi sợ biến thành người viết đúng theo chỉ đạo.”
Tôi hiểu.
Khu nhà nổi hoàn thành sau hai năm. Ngày khánh thành, một nhóm trẻ con được học cách mặc áo phao. Tôi hướng dẫn chúng, còn Vy đứng sau làm việc với nhà tài trợ.
Một bé trai hỏi:
“Cô chủ tịch có biết bơi không?”
Vy đáp:
“Chưa. Nhưng cô ấy biết bám dây.”
Tôi ném cho cô một chiếc phao.
“Học từ hôm nay.”
Vy nhảy xuống hồ tập. Cô vụng về, uống vài ngụm nước, nhưng không bỏ cuộc.
Mẹ Hạnh đứng trên bờ cười. Tôi chưa từng thấy bà nhẹ nhõm như vậy.
Buổi tối, Vy hỏi tôi có muốn nhận một phần lợi nhuận từ Thiên Hà.
“Không.”
“Em có thể nhận mà không thành người mua quyền.”
“Em biết. Nhưng em muốn tiền của mình đến từ việc em làm, không phải từ một người cha đã giấu em.”
Vy gật đầu, chuyển khoản lợi nhuận vào quỹ đào tạo.
Tôi không ngăn. Có những món tiền chỉ có ý nghĩa khi không thuộc về ai riêng cả.