Chương 24
Chương 24
Quốc Thành dùng giấy khai sinh để yêu cầu hủy quyền của tôi trong quỹ.
Ông ta nói hồ sơ gốc ghi tôi là con nuôi, không có quan hệ với cha Vy. Kết quả xét nghiệm không đủ vì mẫu ban đầu bị lấy từ bản sao cũ.
Tôi không sợ mất quyền thừa kế. Tôi sợ ông ta biến đời tôi thành một căn cứ pháp lý.
Mẹ Hạnh đưa ra một quyển sổ hộ sinh. Trong đó có chữ ký của bác sĩ, ngày sinh và tên người cha là Vũ Đức Minh, cha Vy.
“Mẹ giữ cái này suốt ba mươi năm?”
“Mẹ giữ vì không muốn ai xé sự thật.”
Hoàng Nam xin giám định. Chữ ký bác sĩ trùng với hồ sơ bệnh viện, đủ xác nhận giấy khai sinh bị thay.
Quốc Thành bị cáo buộc can thiệp hồ sơ hộ tịch.
Vy đứng cạnh tôi trước tòa.
“Chị không cần làm vậy.”
“Chị không đứng vì giấy. Chị đứng vì em.”
Tôi nghe câu ấy, lần đầu tin chữ “chị” không chỉ là một kết quả xét nghiệm.
Khang mở bếp mới trong khu tái định cư. Anh đặt tên món cơm cá là “Hai Dòng Sông”, vì hai gia đình đã bị chia đôi nhưng cùng chảy về một nơi.
Tôi chê tên sến. Anh bảo khách vẫn gọi thêm.
Nam không còn viết bài về tôi mỗi ngày. Anh gửi bản nháp trước khi đăng, hỏi tôi có muốn che mặt mẹ không.
“Anh đang học cách không biến người khác thành câu chuyện của mình,” tôi nói.
“Cô cũng đang học cách không cứu người bằng cách nói thay họ.”
Chúng tôi cùng cười.
Quân điều hành nhóm kỹ thuật, Tuấn trở lại đội cứu hộ với vai trò đào tạo. Duyên hỗ trợ bảo hiểm cho cư dân, còn bà Như hoàn thành việc giao nộp tài khoản.
Phiên tòa cuối cùng ấn định sau một tháng. Quốc Thành vẫn phủ nhận tất cả.
Tôi không muốn ông ta chết trong tù hay cúi đầu trước tôi. Tôi muốn quỹ sống sau khi ông biến mất.
Vy nói:
“Đó là khác biệt giữa trả thù và sửa lại.”
Tối ấy, cảnh báo khí tượng báo một trận mưa lớn hơn sắp tới. Công trình mới chưa hoàn thiện, nhưng khu dân cư không thể sơ tán mãi.
Tôi mặc áo cứu hộ, kiểm tra dây phao.
Vy cầm chiếc chìa khóa đồng.
“Chúng ta sẽ không để lịch sử lặp lại.”
Ngoài cửa, nước bắt đầu dâng.