Chương 26
Chương 26
Thiên Hà đổi tên quỹ thành Dòng Sông An Toàn, giữ nguyên tên cha tôi và cha Vy.
Tôi không nhận cổ phần cá nhân. Vy chuyển một phần quyền biểu quyết vào quỹ, còn bà Như trao tài khoản nước ngoài cho hội đồng độc lập.
Quốc Thành ra tòa nhận tội một phần, nhưng vẫn nói ông ta chỉ cứu tập đoàn khỏi phá sản.
Tôi được gọi làm nhân chứng. Luật sư hỏi tôi có thù với ông ta không.
“Có lúc có. Nhưng tôi đến đây để nói việc ông ấy làm, không phải cảm giác của tôi.”
Quốc Thành nhìn tôi.
“Cô nghĩ cha cô sẽ tự hào?”
“Tôi không biết. Nhưng ông ấy sẽ muốn tôi nói thật.”
Duyên khai toàn bộ hợp đồng bảo hiểm. Tuấn kể về áp lực. Hùng xin giảm án vì giao nộp tài khoản.
Phán quyết xác định Quốc Thành biển thủ, phá hoại công trình và cưỡng ép nhân chứng. Ông ta bị buộc hoàn trả tài sản vào quỹ.
Không có cảnh ông ta quỳ xin lỗi. Chỉ có một người đàn ông rời khỏi tòa dưới ánh đèn flash, không còn quyền ký.
Vy hỏi tôi có thấy nhẹ lòng không.
“Em thấy việc cần làm còn nhiều hơn.”
Khu tái định cư cần trường học, trạm y tế và bến cứu hộ. Quỹ không thể chỉ sửa kè.
Khang đề nghị mở bếp đào tạo nghề cho người dân. Anh không gọi đó là từ thiện; anh gọi là việc làm.
Nam lập nền tảng dữ liệu mưa lũ, lấy thông tin từ người dân. Quân xây cảm biến bờ kè rẻ, cho phép ai cũng xem.
Vy vẫn điều hành Thiên Hà, nhưng mỗi dự án phải qua một hội đồng có đại diện cư dân.
Một phóng viên hỏi cô có còn là nữ chủ tịch lạnh lùng không.
Vy đáp:
“Lạnh lùng là một kiểu tiết kiệm cảm xúc. Tôi đang học cách dùng cảm xúc đúng chỗ.”
Tôi nghe câu đó, thấy chị mình đã thay đổi.
Đêm khai trương bến cứu hộ mới, chúng tôi thả chiếc chìa khóa đồng vào hộp trưng bày. Không khóa két nữa, chỉ để nhắc mọi người rằng bí mật từng có thể làm cả khu phố chìm.
Mẹ Hạnh đứng giữa hai chị em, lần đầu chụp ảnh chung.
Bức ảnh không hoàn hảo. Nhưng không ai bị cắt khỏi khung.