Chương 14
Chương 14 — Xưởng Phục Chế Tranh Cũ
Trên đường về từ nhà bà Diệu Lan, Miên Thư ngồi im lặng suốt một quãng đường dài, nhìn ra ngoài cửa xe, những hàng cây ngả vàng thu trôi qua trong ánh nắng chiều nhạt dần. Cô không khóc, nhưng trong lòng là một khoảng trống mênh mông khó gọi tên — không hẳn là đau buồn, cũng không hẳn là nhẹ nhõm, mà là một trạng thái lơ lửng giữa việc phải chấp nhận một sự thật đã thay đổi vĩnh viễn cách cô nhìn nhận về người mình yêu thương nhất.
"Cô có muốn dừng lại đâu đó một lúc không?" Nguyên Vũ hỏi, liếc nhìn cô qua khóe mắt khi đang lái xe. "Tôi thấy cô cần thời gian để tiêu hóa hết những gì vừa nghe."
Miên Thư gật đầu. Anh lái xe rẽ vào một quán nước nhỏ ven đường, nơi có vài chiếc bàn gỗ kê dưới bóng cây cổ thụ, nhìn ra một cánh đồng lúa đã bắt đầu ngả màu vàng ươm chờ ngày gặt hái. Họ ngồi xuống, gọi hai ly trà đá, không ai vội vàng lên tiếng.
"Tôi cứ nghĩ mãi về câu ông ấy nói với bà Diệu Lan đêm đó." Miên Thư cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng, giọng cô trầm và có phần mệt mỏi. "'Tôi vừa phản bội chính con người mình muốn trở thành, để cứu lấy gia đình người tôi kính trọng nhất.' Cả cuộc đời sau đó, ông sống như một người đang cố gắng chuộc lỗi, dù chưa từng một lần dám nói ra thành lời với ai, kể cả với chính mình trong những trang nhật ký riêng tư nhất."
"Cô có thấy oán trách ông không?" Nguyên Vũ hỏi nhẹ nhàng, không phán xét, chỉ đơn thuần muốn hiểu cảm xúc thật của cô.
Miên Thư suy nghĩ một lúc lâu trước khi trả lời, xoay ly trà đá trong tay, nhìn những giọt nước đọng lại bên ngoài thành ly. "Không." Cô nói cuối cùng, giọng chắc chắn hơn cô tưởng. "Tôi không oán trách ông. Tôi chỉ... đau lòng thay cho ông. Đau lòng vì ông đã phải mang một mình gánh nặng ấy suốt hơn sáu mươi năm, không có ai để chia sẻ, không có ai để nói rằng ông không phải là người xấu, rằng lựa chọn của ông, dù không hoàn hảo, vẫn xuất phát từ một trái tim biết yêu thương và hy sinh."
"Đó là điều khiến cô khác biệt với rất nhiều người trong hoàn cảnh tương tự." Nguyên Vũ nói, ánh mắt anh nhìn cô đầy trân trọng. "Nhiều người, khi phát hiện ra một bí mật gia đình như thế này, sẽ chọn cách phủ nhận, hoặc ngược lại, sẽ để cho sự tức giận và cảm giác bị phản bội lấn át hết mọi thứ khác. Cô chọn cách thấu hiểu, ngay cả khi điều đó khiến cô đau lòng."
Miên Thư mỉm cười buồn, nhìn ra cánh đồng lúa trước mặt. "Có lẽ vì tôi biết rõ ông là người thế nào trong suốt hai mươi ba năm tôi được sống bên cạnh ông. Tôi biết ông là người có thể nhịn ăn cả buổi để dành tiền mua một loại vécni đặc biệt cho một khách hàng nghèo không đủ tiền trả công đầy đủ. Tôi biết ông từng thức trắng nhiều đêm chỉ để cứu một bức tranh gia phả cũ của một gia đình xa lạ, không lấy thêm một đồng nào ngoài tiền vật liệu. Một người như vậy, nếu từng phải làm điều gì đó trái với lương tâm, tôi tin chắc đó không phải vì bản chất ông xấu xa, mà vì hoàn cảnh đã đẩy ông vào một góc không còn lựa chọn nào tốt đẹp hơn."
Họ ngồi lặng thêm một lúc, tiếng gió xào xạc qua cành lá, tiếng côn trùng bắt đầu rả rích khi trời chuyển dần về chiều muộn. Nguyên Vũ nhìn cô, rồi khẽ đặt tay lên bàn tay cô đang đặt trên mặt bàn gỗ, một cử chỉ an ủi giản dị nhưng chan chứa sự thấu hiểu.
"Bất kể cô quyết định thế nào về việc công bố sự thật này," anh nói, giọng trầm ấm, "tôi sẽ ở đây, cùng cô đi hết con đường ấy."
Miên Thư nhìn xuống bàn tay anh đang đặt trên tay mình, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ đó, rồi ngước lên nhìn anh. Trong ánh mắt anh, cô thấy không chỉ là sự đồng cảm của một người bạn đồng hành trong công việc, mà còn là một điều gì đó sâu sắc hơn, ấm áp hơn, mà cả hai dường như đều đã cảm nhận được từ lâu nhưng chưa ai dám nói ra.
"Cảm ơn anh." Cô nói khẽ, không rút tay lại.
Họ ngồi như vậy một lúc lâu, không nói thêm gì, chỉ để cho sự im lặng ấm áp ấy tự nói lên tất cả những gì ngôn từ không thể diễn đạt trọn vẹn.
Khi trời bắt đầu sẩm tối, họ tiếp tục lên đường về thành phố. Trên xe, Miên Thư mở điện thoại, xem lại những tin nhắn công việc mà cô đã bỏ lỡ trong suốt buổi chiều. Trong số đó, có một tin nhắn từ Thùy Chi khiến cô hơi sững lại.
"Chị ơi, chiều nay có một người đàn ông lạ mặt đến xưởng hỏi thăm về bức 'Vọng Nguyệt'. Ông ta không phải người của bảo tàng, ăn mặc rất lịch sự, tự giới thiệu là 'người quen của gia đình Châu'. Ông ta hỏi khá nhiều về tiến độ phục chế, và có vẻ tò mò về việc chị có phát hiện gì bất thường trong quá trình làm việc không. Em trả lời qua loa rồi tiễn ông ta về, nhưng em thấy hơi lo, nên báo chị biết."
Miên Thư đọc đi đọc lại tin nhắn ấy, cảm giác lạnh sống lưng lan tỏa khắp người. Cô đưa điện thoại cho Nguyên Vũ xem, quan sát vẻ mặt anh thay đổi từ ngạc nhiên sang lo lắng thực sự.
"Đây không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên." Anh nói, giọng anh trở nên nghiêm túc khác thường. "Có ai đó đã biết chúng ta đang điều tra, hoặc ít nhất là nghi ngờ có điều gì đó bất thường đang diễn ra với bức tranh."
"Làm sao họ có thể biết được?" Miên Thư hỏi, giọng cô có chút hoảng loạn. "Chúng ta đã rất cẩn thận, chưa từng nói chuyện này với ai ngoài bà Diệu Lan."
Nguyên Vũ trầm ngâm một lúc, cố gắng lần lại từng bước họ đã đi qua. "Phòng thí nghiệm phân tích mẫu — có thể thông tin đã bị rò rỉ từ đó, dù tôi đã yêu cầu họ giữ bí mật tuyệt đối. Hoặc có thể," anh ngừng lại, "ai đó trong giới nghiên cứu mỹ thuật đã nghe phong thanh về việc chúng ta hỏi thăm thông tin về Từ Diệu Lan, và đã báo lại cho gia đình Châu, có thể chỉ vì họ nghĩ đó là một tin tức thú vị đáng chia sẻ, không hề biết đến mức độ nghiêm trọng của nó."
Miên Thư siết chặt lấy điện thoại trong tay, cảm giác như cánh cửa an toàn mà họ đã cố gắng giữ gìn suốt nhiều tuần qua giờ đây đang bắt đầu hé mở, để lộ ra khoảng không đầy bất trắc phía sau.
"Vậy bây giờ chúng ta phải làm gì?" Cô hỏi, giọng cô run lên vì lo lắng.
Nguyên Vũ nhìn cô, ánh mắt anh vẫn giữ được sự bình tĩnh dù trong lòng rõ ràng cũng đang căng thẳng không kém. "Chúng ta cần đẩy nhanh tiến độ thu thập bằng chứng, đồng thời chuẩn bị tinh thần đối mặt với những gì có thể xảy đến. Nếu Châu Vĩnh Thịnh đã bắt đầu để ý đến chúng ta, ông ta sẽ không ngồi yên chờ đợi. Ông ta sẽ hành động trước, để bảo vệ những gì ông ta cho là quan trọng nhất — danh tiếng và tài sản của gia tộc mình."
Miên Thư gọi điện lại cho Thùy Chi ngay khi xe vừa dừng đèn đỏ, giọng cô cố giữ bình tĩnh dù trong lòng đang cuộn trào lo lắng. "Con nhớ được gì thêm về người đàn ông đó không? Ông ta trông thế nào, có để lại danh thiếp hay số điện thoại gì không?"
"Ông ta trạc năm mươi tuổi, mặc vest xám, đi xe ô tô đen có tài xế riêng." Thùy Chi kể lại qua điện thoại, giọng vẫn còn chút hoang mang. "Ông ta không để lại danh thiếp, chỉ nói là 'ghé qua xem tình hình' rồi hỏi con vài câu về tiến độ công việc. Con thấy hơi lạ vì ông ta cứ nhìn chằm chằm vào góc dưới bên trái của bức tranh, đúng cái chỗ có vết bong tróc mà chị hay soi kỹ ấy."
Câu nói ấy khiến Miên Thư lạnh sống lưng. Nếu người lạ mặt kia thực sự để ý đến chính xác vị trí nơi cô phát hiện ra chữ ký giả, điều đó có nghĩa là ông ta không chỉ đơn thuần tò mò — ông ta biết rất rõ mình đang tìm kiếm điều gì.
"Con làm đúng rồi, đừng lo lắng quá." Cô trấn an Thùy Chi, dù chính bản thân cô cũng không mấy an tâm. "Từ giờ, nếu có ai lạ mặt đến hỏi thăm về bức tranh, con cứ nói xưởng đang trong quá trình phục chế bình thường, không có gì bất thường cả, rồi báo ngay cho chị biết."
Cúp máy, cô ngồi lặng một lúc, tay vẫn còn siết chặt điện thoại. Nguyên Vũ liếc nhìn cô, nhận ra vẻ mặt cô đã đổi khác. "Có chuyện gì nữa vậy?"
"Người đàn ông đó nhìn chằm chằm vào đúng góc bức tranh nơi tôi phát hiện ra chữ ký giả." Cô nói, giọng run lên. "Anh Vũ, tôi nghĩ họ không chỉ nghi ngờ suông đâu. Có lẽ họ đã biết, hoặc ít nhất cũng đoán được, chính xác chúng ta đã tìm ra điều gì."
Nguyên Vũ im lặng một lúc, tay siết chặt vô lăng hơn bình thường. "Vậy thì chúng ta cần cẩn trọng hơn nữa từ bây giờ. Có thể họ đang thử phản ứng của chúng ta, xem chúng ta có hoảng loạn tiết lộ điều gì không. Cô tuyệt đối đừng để lộ bất cứ thông tin gì cho bất kỳ ai ngoài những người đã biết chuyện — kể cả bà Kim ở bảo tàng, dù bà ấy có vẻ đáng tin, cho đến khi chúng ta có đủ bằng chứng vững chắc để trình bày toàn bộ câu chuyện một cách trọn vẹn."
Miên Thư gật đầu, cảm nhận rõ ràng nhịp tim mình vẫn chưa hề chậm lại. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ xe, ánh đèn đường thành phố bắt đầu hiện ra phía trước khi họ tiến gần về trung tâm Hà Nội. Cô cảm nhận rõ ràng, từ khoảnh khắc này trở đi, cuộc hành trình tìm kiếm sự thật của cô sẽ không còn là một cuộc điều tra âm thầm, lặng lẽ nữa. Một điều gì đó lớn lao hơn, nguy hiểm hơn, đang chờ đợi phía trước.