Chương 15
Chương 15 — Xưởng Phục Chế Tranh Cũ
Về đến xưởng, Miên Thư kiểm tra lại toàn bộ hệ thống khóa cửa, gia cố thêm một lớp khóa phụ cho tủ đựng tài liệu quan trọng, và cẩn thận cất chồng nhật ký của ông nội vào một chiếc két sắt nhỏ mà xưởng vẫn dùng để đựng những giấy tờ giá trị. Thùy Chi phụ giúp cô, tay chân luống cuống vì lo lắng, liên tục hỏi han xem có chuyện gì nghiêm trọng đang xảy ra.
"Chị chưa thể nói hết mọi chuyện với con lúc này." Miên Thư nói, giọng cô cố giữ bình tĩnh dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang. "Nhưng chị hứa, khi mọi thứ rõ ràng hơn, chị sẽ kể cho con nghe toàn bộ câu chuyện. Bây giờ, chị chỉ cần con giúp chị cẩn thận hơn trong công việc hàng ngày, đừng để bất kỳ ai lạ mặt tiếp cận gần bức tranh khi chị không có ở xưởng."
Thùy Chi gật đầu, ánh mắt cô nghiêm túc khác thường so với vẻ hồn nhiên thường ngày. "Em hiểu, chị Thư. Em sẽ cẩn thận."
Tối hôm đó, sau khi Thùy Chi về, Miên Thư ngồi lại một mình, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ. Cô lấy ra một tờ giấy trắng, bắt đầu viết ra những gì cô cần làm trong những ngày tới — không phải để hoảng loạn, mà để có một kế hoạch rõ ràng, có phương pháp, đúng như cách cô vẫn tiếp cận mọi công trình phục chế phức tạp.
Thứ nhất, hoàn thành việc phục chế bề mặt "Vọng Nguyệt" một cách chuyên nghiệp, đúng tiến độ, để không tạo ra bất kỳ lý do chính đáng nào cho Nhà đấu giá Tinh Hoa có thể viện cớ chấm dứt hợp đồng hay đưa ra khiếu nại về năng lực của xưởng. Thứ hai, tiếp tục thu thập bằng chứng khoa học chắc chắn hơn nữa, đặc biệt là tìm hiểu về ba bức tranh còn lại trong loạt tác phẩm được cho là "giai đoạn cuối" của Từ Bình Sơn. Thứ ba, chuẩn bị tinh thần cho khả năng phải đối mặt trực tiếp với Châu Vĩnh Thịnh, có thể sớm hơn dự kiến rất nhiều.
Cô đặt bút xuống, nhìn ra bức "Vọng Nguyệt" đang nằm im lìm trên giá đỡ dưới ánh đèn xưởng mờ nhạt. Công việc phục chế bề mặt đã hoàn thành được gần sáu mươi phần trăm — lớp vécni ố vàng cũ đã được làm sạch cẩn thận ở phần lớn bức tranh, những màu sắc nguyên bản giờ đây hiện lên rực rỡ hơn nhiều so với khi bức tranh mới về xưởng. Chỉ còn góc dưới bên trái — nơi chứa bí mật về chữ ký giả — là cô cố tình để lại chưa xử lý hoàn toàn, như một cách giữ nguyên bằng chứng cho đến khi mọi thứ đã sẵn sàng.
Điện thoại của cô rung lên, một tin nhắn từ Nguyên Vũ.
"Tôi vừa nhận được một cuộc gọi lạ. Người ta không xưng danh, chỉ nói ngắn gọn rằng 'một số người không muốn thấy cô tiếp tục đào sâu vào những chuyện đã qua', rồi cúp máy. Tôi nghĩ chúng ta cần gặp nhau sớm để bàn bạc kỹ hơn."
Miên Thư đọc tin nhắn ấy, cảm giác lạnh buốt lan khắp cơ thể. Cô gõ vội tin nhắn trả lời, hẹn gặp anh ngay sáng hôm sau.
Đêm đó, cô gần như không ngủ được. Cô nằm trên giường, nhìn lên trần nhà, đầu óc quay cuồng với hàng loạt câu hỏi không có lời giải đáp rõ ràng. Ai đã gọi cho Nguyên Vũ? Làm sao họ biết được số điện thoại của anh? Liệu đây có phải chỉ là một lời đe dọa suông, hay là dấu hiệu báo trước cho những hành động quyết liệt hơn sắp tới?
Cô nghĩ đến ông nội, đến bà Diệu Lan, đến toàn bộ câu chuyện đau lòng mà cô vừa được biết. Cô nghĩ đến Nguyên Vũ, đến sự hiện diện vững chãi của anh trong suốt hành trình đầy sóng gió này. Và cô nghĩ đến chính bản thân mình — một người phục chế tranh trẻ tuổi, chưa từng có ý định trở thành một nhà điều tra hay một người đấu tranh cho công lý, nhưng giờ đây lại đang đứng giữa tâm điểm của một cơn bão mà cô không thể lường trước được quy mô thực sự của nó.
Sáng hôm sau, khi cô đến điểm hẹn gặp Nguyên Vũ, anh đã ngồi sẵn ở đó, vẻ mặt anh nghiêm trọng hơn thường lệ, đôi mắt thâm quầng vì có lẽ cũng đã một đêm mất ngủ như cô.
"Cô đã nghĩ kỹ chưa?" Anh hỏi ngay khi cô vừa ngồi xuống, không vòng vo. "Về việc chúng ta nên làm gì tiếp theo?"
Miên Thư gật đầu, lấy ra tờ giấy cô đã viết tối qua, đặt lên bàn. "Tôi nghĩ chúng ta không còn nhiều thời gian để tiếp tục điều tra một cách âm thầm nữa. Nếu họ đã bắt đầu gây áp lực, có nghĩa là họ cảm thấy bị đe dọa thực sự, và điều đó có thể khiến họ hành động quyết liệt hơn để bảo vệ bí mật này — thậm chí có thể gây nguy hiểm cho xưởng, cho công việc phục chế, cho cả bà Diệu Lan."
"Cô nghĩ chúng ta nên công bố sự thật sớm hơn dự kiến?" Nguyên Vũ hỏi, ánh mắt anh dò xét.
"Chưa hẳn là công bố ngay lập tức." Miên Thư lắc đầu. "Nhưng tôi nghĩ chúng ta cần chuẩn bị kỹ càng hơn, nhanh hơn, để khi thời điểm thích hợp đến — có thể là trước thềm cuộc hồi cố, hoặc thậm chí ngay tại sự kiện đó — chúng ta đã có đầy đủ bằng chứng khoa học, lời chứng của bà Diệu Lan, và một kế hoạch rõ ràng để trình bày sự thật theo cách công bằng nhất, thấu cảm nhất có thể, thay vì để nó bị phanh phui một cách hỗn loạn bởi những thế lực khác với mục đích riêng của họ."
Nguyên Vũ gật đầu, có vẻ đồng tình với hướng đi ấy. "Tôi sẽ liên hệ thêm với vài đồng nghiệp cũ đáng tin cậy trong giới báo chí nghệ thuật, những người có thể giúp chúng ta khi cần công bố thông tin một cách chuyên nghiệp, có kiểm chứng, thay vì để nó trở thành một vụ scandal giật gân vô căn cứ."
"Còn về phía bảo tàng?" Miên Thư hỏi. "Tôi nghĩ đã đến lúc tôi cần nói chuyện thẳng thắn hơn với bà Kim, dù chưa tiết lộ hết mọi chi tiết. Ít nhất bà ấy cần biết có điều gì đó bất thường đang diễn ra, để không bị động nếu tình huống xấu nhất xảy ra."
Nguyên Vũ trầm ngâm một lúc, rồi gật đầu. "Đó là một bước đi khôn ngoan. Bà Kim, theo những gì cô kể, dường như là người coi trọng sự thật và uy tín học thuật hơn là chỉ chạy theo lợi ích thương mại của cuộc hồi cố. Bà ấy có thể trở thành một đồng minh quan trọng, nếu chúng ta tiếp cận đúng cách."
Họ dành cả buổi sáng hôm đó để lên kế hoạch chi tiết hơn, phân chia công việc, xác định các mốc thời gian quan trọng trước khi cuộc hồi cố khai mạc. Miên Thư cảm thấy, dù nỗi lo lắng vẫn còn đó, cô đã không còn cảm giác hoang mang, mất phương hướng như đêm hôm trước nữa. Có một kế hoạch, có một người đồng hành đáng tin cậy bên cạnh, khiến gánh nặng dường như trở nên có thể mang vác được.
Trước khi chia tay, Nguyên Vũ nhìn cô, ánh mắt anh mang một sự nghiêm túc pha lẫn quan tâm sâu sắc. "Cô Miên Thư, tôi cần cô hứa với tôi một điều."
"Điều gì?"
"Nếu có bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm thực sự nào — không chỉ là những cuộc gọi đe dọa suông, mà là bất cứ điều gì khiến cô cảm thấy không an toàn — cô phải báo cho tôi ngay lập tức, bất kể giờ giấc. Đừng cố gắng một mình gánh vác mọi thứ."
Miên Thư nhìn anh, cảm nhận được sự chân thành sâu sắc trong lời nói ấy. "Tôi hứa." Cô nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng chắc chắn.
Về đến xưởng, cô thấy ông Lễ đang ngồi đợi sẵn, vẻ mặt trầm ngâm khác thường. Ông đứng dậy ngay khi thấy cô bước vào, giọng ông có phần vội vã.
"Cô Thư, tôi cần nói chuyện với cô." Ông nói, mắt nhìn quanh như để chắc chắn không có ai khác nghe thấy. "Thùy Chi kể tôi nghe chuyện người lạ mặt đến hỏi thăm hôm qua. Tôi... tôi nghĩ đã đến lúc tôi phải kể cho cô nghe những gì tôi biết."
Miên Thư ngồi xuống đối diện ông, tim đập nhanh. "Ông biết gì ạ?"
"Tôi không biết hết mọi chuyện, chỉ biết một phần thôi." Ông Lễ nói, giọng ông trầm xuống, đầy áy náy. "Nhiều năm trước, có một lần tôi thấy cụ Bách Niên đốt một số giấy tờ trong sân sau xưởng, tay cụ run rẩy, mắt đỏ hoe. Tôi hỏi cụ có chuyện gì, cụ chỉ nói 'có những thứ, giữ lại chỉ càng thêm nguy hiểm cho những người tôi thương yêu'. Lúc đó tôi không hiểu, cũng không dám hỏi thêm. Nhưng giờ nghe chuyện cô đang tìm hiểu, tôi nghĩ có lẽ những giấy tờ ấy liên quan đến chuyện này."
Miên Thư cảm thấy một nỗi tiếc nuối xen lẫn thấu hiểu dâng lên trong lòng. Có lẽ những trang nhật ký bị xé, cùng với bất kỳ bằng chứng nào khác có thể tồn tại, đã bị chính ông nội cô hủy đi từ lâu, không phải để che giấu tội lỗi, mà để bảo vệ những người ông yêu thương khỏi những hệ lụy mà ông không muốn họ phải gánh chịu.
"Cảm ơn ông đã kể cho con nghe." Cô nói, giọng cô dịu lại. "Điều đó giúp con hiểu thêm một phần về ông, dù chỉ là một mảnh nhỏ."
Ông Lễ gật đầu, đặt tay lên vai cô một cách vụng về nhưng chân thành, như một người chú đang an ủi đứa cháu gái mà ông đã dõi theo lớn lên từ tấm bé. "Cô cẩn thận nhé, cô Thư. Tôi không biết chuyện này lớn đến đâu, nhưng linh cảm của một ông già đã sống qua nhiều biến cố như tôi mách bảo rằng, phía trước không hề đơn giản."
Trên đường về phòng riêng đêm đó, cô cảm nhận rõ ràng rằng câu chuyện của "Vọng Nguyệt", câu chuyện của ông nội cô, câu chuyện của cả xưởng Bách Niên, giờ đây đã bước sang một chương mới — một chương mà cô không còn có thể kiểm soát hoàn toàn, nhưng cũng là một chương mà cô, lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu cuộc điều tra này, cảm thấy mình đã sẵn sàng đối mặt, dù phía trước có là giông bão đến đâu.